Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất
Chương 25: Ngoại truyện Phùng Bắc (2)
Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
4.
Phùng Bắc dành trọn nửa đời mình cho đường đua. Hắn nổi tiếng, cậy mình đẹp trai mà ngang ngược, luôn thắng trong mọi cuộc đua, không ai địch lại.
Trong giới công tử ở Bắc Kinh, hắn được xem như đứng thứ hai trong bộ ba kỳ lạ, chỉ xếp sau Hoắc Dật.
Đứng nhất là Hoắc Dật.
Đứng thứ ba là Lâm Đường Uyên.
Ba phú nhị đại lớn lên cùng nhau, lẽ ra phải là những kẻ ỷ vào quyền thế mà ăn chơi trác táng, vậy mà cả ba đều không dính dáng gì đến các thói hư tật xấu như dâm dục, cờ bạc, ma túy, là những người có lối sống lành mạnh bậc nhất trong đám con nhà giàu.
Bộ ba kỳ lạ bọn họ cũng nức tiếng gần xa — Hoắc Dật đứng đầu, mang tiếng là bị liệt dương lại còn kiêu ngạo, không thích giao du, còn chạy ra ngoài trải nghiệm cuộc sống.
Phùng Bắc tiếp theo, bình thường nói cười cợt nhả. Nhưng trên đường đua thì bất chấp tính mạng, rất đam mê những người đẹp, còn lại đều không có hứng thú.
Lâm Đường Uyên là người có lý tưởng, yêu rượu như mạng sống, bỏ đi mở quán bar. Nhưng gia đình lại phong kiến, anh ta nói muốn tự lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng nên đã từ bỏ toàn bộ gia sản để tự lập ở nơi khác.
Phùng Bắc đôi lúc cũng suy nghĩ, ba kẻ kỳ lạ chơi với nhau mãi rồi cũng sẽ bị ảnh hưởng mà thành ra kỳ quặc.
Ví dụ như vào lần đầu tiên gặp Lạc Thượng đêm hôm đó, dưới bãi đỗ xe tầng hầm, camera nhấp nháy ánh đỏ.
Phùng Bắc đưa danh thiếp cho Lạc Thượng, nhếch miệng cười, nụ cười vô cùng khêu gợi, khuôn mặt quá quyến rũ và mê hoặc.
Lạc Thượng ngây người ra, bàn tay nhận danh thiếp khẽ chạm vào tay Phùng Bắc.
Cảm giác rung động cũng thoáng qua trong giây lát.
Một sợi dây trong đầu Phùng Bắc đứt cái bặt, thốt ra một câu thiếu suy nghĩ.
“Cậu thấy tôi thế nào? Có thể lên giường với cậu không?”
5.
Lạc Thượng cẩn thận cất danh thiếp vào túi áo trên, sau đó nhíu mày, khuôn mặt điển trai đầy vẻ chính trực bắt đầu suy tư.
Y do dự ngẩng đầu nhìn camera, im lặng một lát, cuối cùng cúi người ghé sát vào tai Phùng Bắc nói: “Anh rất đẹp.”
“Cảm ơn.”
Phùng Bắc từ nhỏ đến lớn không thiếu những lời khen tương tự, nhưng hơi thở nóng hổi phả vào vành tai thật quyến rũ.
Lạc Thượng đúng là một tiểu bạch kiểm chất chơi hiếm có mà.
Quá trẻ, quá… kích thích.
Phùng Bắc gần như bị sắc đẹp mê hoặc, muốn tiến lại gần hơn để trao một nụ hôn triền miên.
Hắn là tay chơi tình trường lão luyện, tự tin bản thân có thể chinh phục được người đàn ông tươi trẻ, non nớt này.
Nhưng Lạc Thượng lại không hành xử theo lẽ thường, y cười nhạt, ánh mắt sáng ngời, khiến người ta cảm thấy như đang được đắm mình trong gió xuân, “Tôi phải đi rồi.”
“Anh Phùng, hẹn gặp lại.”
“…” Chẳng biết Lạc Thượng đã đeo khẩu trang từ khi nào, nhanh chóng xoay người biến mất tăm.
Phùng Bắc trợn tròn mắt, bấm bật lửa lên xuống một hồi, không hiểu sao lại phải hẹn gặp lại lần sau.
Hắn không nhịn được gọi điện hỏi Lâm Đường Uyên, “Rốt cuộc tên này là ai vậy?”
“Lâm này, quán bar của cậu chẳng phải có đăng ký khách đến sao, tên Lạc Thượng ấy.”
6.
Lâm Đường Uyên quả thật xứng danh là một tên bợm rượu.
Mãi đến hôm sau, anh ta mới gọi điện đến báo tin, “Là một minh tinh nhỏ, diễn viên hạng bét chỉ đóng mấy vai quần chúng, trong giới giải trí cũng coi như là vô danh tiểu tốt.”
Phùng Bắc tựa người vào chiếc xe đua màu đỏ rực, cúi đầu nghịch con dao bướm, mặc áo sơ mi kết hợp với áo khoác kẻ sọc xám, trông vừa thời trang vừa phong trần, phối hợp với khuôn mặt đẹp phi giới tính đặc trưng, chiếc quần tây tôn lên đôi chân dài thẳng tắp, vẻ mặt ngang ngược nhưng không hề đáng ghét, ngược lại còn khiến người ta vương vấn lạ kỳ.
Hắn cất con dao bướm, hỏi Lâm Đường Uyên trong điện thoại, “Ồ minh tinh à, vậy tao bỏ tiền ra bao dưỡng cậu ta, làm kim chủ cậu ta, chắc sẽ kích thích lắm nhỉ.”
Lâm Đường Uyên khẽ cười, “Tao không có kinh nghiệm mảng này, không góp ý cho mày được.”
“Xì, tao thà đi hỏi Hoắc Dật còn hơn. Không biết thằng nhóc liệt dương chết tiệt kia đã dụ dỗ được người yêu về tay chưa ta.”
“Mày lo cho mày trước đi.” Lâm Đường Uyên bỗng nhắc nhở, “Kiềm chế lại chút đi, với đống bạn gái cũ rồi, cẩn thận sau này có người sẽ dạy cho mày một bài học.”
Phùng Bắc lập tức cúp máy, mơ đi, không thể nào!
Ánh mắt ngang ngược của hắn vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng từ tối qua tới giờ, hắn vẫn luôn đợi tin nhắn từ Lạc Thượng.
7.
Đợi cả nửa ngày, Phùng Bắc mới nhận được tin nhắn của Lạc Thượng như ý nguyện.
Nhưng chỉ là một yêu cầu kết bạn Wechat ngắn gọn: “Chào anh Phùng, tôi là Lạc Thượng.”
Avatar khá ngốc nghếch, là một chú mèo con màu xám trắng.
Không giống như avatar cực kỳ thu hút của Phùng Bắc, bộ đồ đua xe làm nổi bật dáng người thon dài, hắn ôm mũ bảo hiểm màu đen trông rất ngầu, nở nụ cười đầy khí chất trước ống kính, khuôn mặt lộ rõ vẻ xuất sắc, nhìn còn giống người trong giới giải trí hơn cả thằng nhóc Lạc Thượng.
Sau khi chấp nhận lời mời kết bạn, Phùng Bắc trầm ngâm sờ cằm.
Làm sao để lừa người ta lên giường được bây giờ?