Chương 5: Kế hoạch lớn

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất

Chương 5: Kế hoạch lớn

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

23.
Khi đến tầng chín, cậu ta hỏi tôi: “Tối nay anh có rảnh không?”
Tôi suy nghĩ một lát rồi lắc đầu bảo không rảnh.
Tối nay tôi đã có hẹn với hai người bạn thân từ nhỏ là Phùng Bắc và Lâm Đường Uyên, cùng đi ăn cơm ôn lại chuyện cũ.
Giữa hàng lông mày cậu ta thoáng hiện vẻ mất mát, hệt như chú chó săn muốn gặm xương mà không thể với tới.
Tôi không khỏi nhớ đến khi cậu ta cười, thường lộ ra chiếc răng nanh hơi nhọn và đầu lưỡi ửng đỏ.
Áo bóng rổ, quần thể thao, dáng người cao ráo, toát lên vẻ tràn đầy sức sống của tuổi thiếu niên, đôi môi không mỏng không dày.
Cũng không biết là… khi hôn, răng nanh ấy có cắn đau không.
24.
Mỗi người về nhà mình, việc đầu tiên tôi làm sau khi bước vào cửa là cầm điếu thuốc trên bàn trà, bật lửa châm.
Tôi cúi đầu ngậm điếu thuốc, rít một hơi rồi nhả khói.
Khói thuốc lượn lờ trong căn phòng yên tĩnh. Đúng là người càng già càng cô độc mà.
Vừa nghĩ, tôi vừa bước ra ban công, hơi cúi đầu nhìn xuống. Quả nhiên, ở đó là chỗ đặt bóng rổ cùng một đống dụng cụ tập thể hình.
Lúc này Uyển Kiêu đang ở tầng dưới.
Tôi đã qua cái tuổi vòng vo, quanh co bày tỏ tình yêu rồi. Tôi chỉ biết cách quyến rũ người khác thôi.
25.
Thả dây dài, câu cá lớn.
Hộp bao cao su bị tôi tiện tay vứt ở phòng khách, sau này chắc chắn sẽ dùng đến.
Tôi vào phòng ngủ, cởi chiếc áo thun trắng ra, nửa thân trên trần trụi. Vì ít vận động nên dáng người tôi chỉ thuộc dạng mảnh khảnh, cao ráo.
Tôi rửa mặt, nước lạnh bắn ướt gương mặt, hất ngược tóc ra sau.
Người trong gương nhìn không giống người tốt lắm, nhìn mãi cũng thấy nhàm chán.
Làn da trắng bệch như người bệnh, ánh mắt chưa bao giờ đối diện với ai, nhìn chẳng ra hồn.
26.
Buổi chiều, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ khắp bầu trời Bắc Kinh, chiếc Lamborghini phủ bụi trong gara sắp sửa được đón gió.
Tôi thay một chiếc áo sơ mi đen, cài cúc áo lên tận dưới yết hầu.
Ra đến cửa, tôi chợt thấy Uyển Kiêu đang đeo đàn ghi-ta sau lưng.
Cậu ta cũng đã thay bộ đồ khác, chiếc áo hoodie trắng in hình hoạt hình trông cũng bình thường thôi, nhưng cậu ta mặc vào lại đẹp khác thường, cứ như người mẫu bước ra từ màn hình tivi.
Uyển Kiêu giãn mày, mỉm cười như mọi lần: “Anh Hoắc, trùng hợp thật đấy.”
Hoàn toàn không hề trùng hợp chút nào.
Tôi ừ một tiếng, chợt nhớ ra mình còn chưa đồng ý lời mời kết bạn Wechat của cậu ta. Ôi, thật sơ suất quá.
Sau khi bước vào thang máy, cậu ta “vô tình” tò mò hỏi: “Anh tính đi đâu thế ạ?”
“Có một bữa tiệc.”
Nói xong, tôi liền cúi đầu mở màn hình điện thoại, đồng ý lời mời kết bạn của cậu ta.
Ảnh đại diện là ảnh cậu ta ôm đàn ghi-ta, nhìn thì vẫn cuốn hút như thế, nhưng sao có thể bằng người thật được.
“Anh Hoắc vất vả rồi, dù bận rộn cũng phải chú ý nghỉ ngơi nhé.”
Cậu ta tưởng lầm đó là tiệc rượu công việc.
Tôi quá lười để giải thích.
27.
Tôi có rất nhiều điều tò mò về cậu ta.
Một học sinh cấp ba vừa học vừa chơi bóng rổ, lại còn chơi cả nhạc cụ, tràn đầy sức sống đến thế sao.
Lúc này Uyển Kiêu đang đứng trước mặt tôi, vẫn là nụ cười tươi rói, sáng sủa ấy: “Lát nữa em đi công viên trung tâm với mấy bạn cùng lớp, em chơi ghi-ta và hát chính.”
“Thật dữ dằn.”
Thảo nào tay cậu ta toàn vết chai.
Thanh niên trẻ tuổi là vậy, sức lực dồi dào, nhiệt huyết cần có nơi trút ra, đương nhiên tinh dịch cũng không muốn bị nén lại rồi.
Ánh mắt cậu ta dừng trên chiếc áo sơ mi của tôi, giọng hứng chí nói: “Anh Hoắc ơi, nếu anh đến xem thì em sẽ rất vui.”
28.
Sau khi mỗi người một ngả, Uyển Kiêu đứng đó nhìn theo chiếc xe của Hoắc Dật rời đi.
Cậu đứng dưới ánh hoàng hôn, cõng cây đàn ghi-ta sau lưng, gương mặt tuấn tú mỉm cười, để lộ hai chiếc răng nanh.
Nhưng mà, phần nhô lên dưới háng đã bán đứng vẻ ngoài ngây thơ, ngoan ngoãn của cậu.