Chương 7: Ai mới là con mồi?

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất

Chương 7: Ai mới là con mồi?

Nam Sinh Trung Học Tuyệt Vời Nhất thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

34.
Uyển Kiêu nhắn tin Wechat tới: “Anh Hoắc ơi, em nhìn thấy anh rồi.”
“Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi.”
“Vậy… không ở lại nghe vài bài hát chứ ạ?”
“Không, có việc bận.”
“Dạ, vậy cũng được.”
Cuộc trò chuyện kết thúc đơn giản, không phải vì tôi lạnh nhạt, mà vì tiếng hò reo của đám đông xung quanh quá ồn ào, đến mức muốn điếc tai.
Tôi vốn là người dễ nổi cáu, không chịu nổi cái thứ tiếng ồn đinh tai nhức óc này.
Dù cho trên sân khấu chính là cậu nhóc tôi đang để mắt tới, tôi vẫn chen lấn ra khỏi đám đông, chuẩn bị lái xe về nhà.
Ban đêm là lúc dục vọng mãnh liệt nhất, ai nấy đều như dã thú khoác lên mình lớp da người.
Bạn học đứng bên cạnh Uyển Kiêu vỗ vai cậu, hỏi, “Cậu đang nhìn gì vậy Uyển Kiêu?”
Uyển Kiêu cười tươi rói, cố nén dục vọng của mình, ngón tay nhẹ nhàng vuốt dọc thân đàn, hệt như đang lướt trên da thịt Hoắc Dật.
Cậu trả lời, “Nhìn con mồi.”
“Con gì cơ?” Người nhạc công ngơ ngác, tiếp tục hỏi, “À phải rồi, diễn xong có muốn đi quán bar uống vài ly không? Cậu nổi tiếng thật đấy, nhiều cô gái từ Thượng Hải bay đến đây chỉ để gặp cậu thôi đấy.”
“Không được, tôi có chuyện quan trọng hơn.”
Người nhạc công nuốt khan, không hiểu sao trong lòng có hơi hoảng hốt. Chàng trai trước mắt thoạt nhìn có vẻ hiền lành, ngây thơ, nhưng giờ đây vẻ mặt lại trở nên kỳ lạ, toát ra khí thế áp đảo khiến người ta rùng mình.
Giống như một con sói cô độc đang thèm khát điều gì đó, đôi mắt đầy tham vọng, rình rập chờ đợi một đòn chí mạng.
Cậu ta không khỏi toát mồ hôi lạnh, lập tức im bặt.
35.
Vốn dĩ tối nay định “vô tình” làm rơi vài món quần áo xuống ban công tầng dưới.
Có lần đầu ắt sẽ có lần thứ hai.
Kết quả là đang đi giữa đường đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại.
Giọng nói đầu bên kia đúng kiểu của những kẻ cấp cao quen thói sai bảo cấp dưới.
“Hoắc Dật, mấy ngày nay về thăm ông nội đi, ông đang bệnh.”
Tôi ừ một tiếng rồi chủ động ngắt máy.
Tôi không gây chuyện, cũng chẳng phạm tội, ngoài việc ăn mặc xa hoa và tiêu xài vô độ ra, thì ông bố keo kiệt này cũng chẳng có gì đáng chê trách.
Mà chuyện thừa kế gia nghiệp này vừa mệt vừa bận, tôi chẳng có chút hứng thú nào.
Con riêng của ông chắc đang nóng ruột chờ được thế chỗ lắm rồi, nhưng mà liên quan quái gì đến tôi chứ.
Ông nội rất thương tôi, số tiền ông để lại cho tôi, tôi có rải dọc đường mười ngày mười đêm cũng không hết.
Đấu đá hào môn làm cái quái gì, làm một phú nhị đại ngoan ngoãn, tuân thủ pháp luật không phải tốt hơn sao?
Tôi lại cúi đầu châm một điếu thuốc.
Đợi thăm ông nội xong, đừng hòng có ai cản được tôi đi “chà đạp” cái thằng nhóc cấp ba kia.
36.
Tôi về đến căn biệt thự ở ngoại ô.
Ông nội chỉ bị cảm nhẹ. Tuổi đã cao, ông nắm lấy cánh tay đeo đồng hồ của tôi, an ủi: “Ba cháu vẫn cái tính ấy.”
“Ở đây mấy ngày đánh golf với ông đi, con ngựa nuôi ở sân sau của cháu cũng lớn lắm rồi đấy.”
Tôi đồng ý rồi ở lại căn phòng cũ của mình.
Trước khi ngủ, tôi mở Wechat ra xem, thấy nhóc Uyển Kiêu vừa đăng một bài mới.
“Chào mừng đến với trò chơi nguy hiểm.”
Kèm theo bức ảnh cậu ta đang nhắm mắt mỉm cười dưới ánh đèn sân khấu lung linh.
Dù ảnh chụp mờ căm cũng chẳng thể che đi được nhan sắc ấy.
Tối nay tôi không xem phim người lớn nữa, nhìn bức ảnh vài lần, tiện tay lưu lại đặt làm hình nền màn hình khóa.
37.
Còn Uyển Kiêu thì đang ôm cây ghi-ta, ngây ngốc đứng chờ trước cửa tầng mười đến nửa đêm mà vẫn chưa thấy Hoắc Dật về.
Vẻ tươi cười thường thấy của Uyển Kiêu đã biến mất, khác hoàn toàn với vẻ ngây thơ trong sáng ban ngày, ánh mắt cậu đen láy ẩn chứa đầy mưu kế, hứng thú đưa tay chạm vào tay nắm cửa nhà Hoắc Dật.
Cậu không nhịn được mà thở dài: “Thú vị thật.”
Sau đó cậu tiện tay đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè của mình.
Không có gì bất ngờ, bài đăng ấy chỉ để cho một mình Hoắc Dật thấy, dĩ nhiên sẽ không ai có thể thả like được.
38.
Ba ngày trôi qua rất nhanh, tôi sống vô cùng ung dung tự tại. Lúc thì cưỡi ngựa phi nước đại trên bãi cỏ, lúc thì đi đánh golf, đi câu cá, hoặc ăn những bữa thịnh soạn do dì giúp việc nấu ba lần một ngày.
Ông nội đã khỏi cảm, ông liền để tôi quay về chốn phồn hoa của mình.
Trước khi đi, ông dặn dò tôi: “Còn trẻ tuổi phải biết giữ gìn sức khỏe, đừng có nửa đêm không yên phận đấy.”
Gương mặt lạnh lùng của tôi dễ khiến người khác tưởng rằng tôi không có nhu cầu tình dục, nhưng ông nội đã sớm biết rõ bản tính của tôi rồi.
Nhịn lâu quá thật sự có thể làm người ta chết mất.
Tôi dạ một tiếng rồi bồn chồn rời đi, chỉ muốn lập tức phóng về quyến rũ Uyển Kiêu thôi.
Ngay trước mắt mà không “húp” được thì còn ý nghĩa gì nữa chứ.
Tất cả đều do thằng nhóc Uyển Kiêu ngày nào cũng đăng bài trên vòng bạn bè. Nào là video tập gym, ảnh selfie trước khi đi bơi, thỉnh thoảng cậu ta còn gửi vài tin nhắn thoại mập mờ quyến rũ tôi nữa.
Tôi chắc chắn cậu ta có mưu đồ “làm bậy” với tôi.
39.
Hôm nay là thứ ba.
Uyển Kiêu tập chạy ở sân thể dục của trường, mồ hôi đầm đìa. Cậu vừa đi vừa cởi áo ba lỗ, để lộ đường cong săn chắc quyến rũ, đường nhân ngư kéo dài hoàn hảo ôm lấy phần bụng dưới.
Cậu trở về phòng thay đồ, bắp chân quấn băng vải, các múi cơ bắp hơi nhô lên, nhìn qua đã thấy vốn liếng hùng hậu.
Cậu từ chối chai nước nữ sinh đưa cho, lấy điện thoại ra xem, thấy tin nhắn Hoắc Dật gửi tới: “Tôi xong việc rồi, cậu có thời gian không?”
“Anh Hoắc gọi em lúc nào em cũng rảnh mà.”
Uyển Kiêu trả lời tin nhắn xong, giơ tay lau mồ hôi, ánh mắt đen sẫm như mực, đầu lưỡi khẽ đẩy nhẹ chiếc răng nanh, hơi thở chợt trở nên nặng nề.