Nam Thần Đình Đám Yêu Tôi
Lằn Ranh Sinh Tử
Nam Thần Đình Đám Yêu Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi đèn báo “Đang cấp cứu” cuối cùng cũng tắt, trời đã tối đen như mực. Thẩm Vụ vừa kết thúc buổi kiểm tra toàn thân, khoa khám bệnh từ lâu đã đóng cửa, nhưng cậu, người thân và người thương vẫn lặng lẽ chờ đợi bên ngoài phòng phẫu thuật. Dưới ánh mắt mỏi mòn và đầy lo lắng, cánh cửa phòng mổ cuối cùng cũng mở ra. Thẩm Bình được đẩy ra trên chiếc giường trắng toát, gương mặt vẫn tái nhợt, không chút huyết sắc. Bác sĩ nói: “Ca mổ thành công, hiện tại đã ổn.”
Tảng đá nặng trĩu trong lòng Thẩm Vụ cuối cùng cũng được gỡ bỏ. Từ trưa cho đến tận lúc trời tối mịt, Thẩm Bình rốt cuộc đã vượt qua ranh giới sống chết. Anh tỉnh lại vào ngày hôm sau, toàn thân chi chít vết thương, xương sườn gãy nhiều chỗ, phổi cũng tổn thương nghiêm trọng. Trong những ngày đầu, ngay cả nói chuyện cũng là điều quá sức với anh.
Còn Thẩm Vụ thì khắp người đầy vết bầm tím do va đập, cần được xoa bóp và bôi thuốc thường xuyên. Sau hai ngày nằm viện, cậu được xuất viện về nhà. Trong căn phòng ấm áp, Thẩm Vụ cởi áo ra, để Mạnh Hoài Chi giúp mình bôi thuốc. Mạnh Hoài Chi bưng một bát cao trị bầm, nhẹ nhàng thoa từng chút lên lưng cậu. Đột nhiên, Thẩm Vụ rùng mình, Mạnh Hoài Chi cũng dừng tay lại. Cậu suýt cào nát mặt ghế sofa, tai đỏ ửng, vội giải thích: “Em nhột…”
“Sắp xong rồi, cố thêm chút nữa.”
Mạnh Hoài Chi nhanh chóng xử lý xong phần lưng, chuyển sang cánh tay. Vết thương ở tay nặng hơn, đặc biệt là khuỷu tay. Anh cố hết sức nhẹ nhàng, vừa xoa thuốc vừa lo lắng hỏi: “Bé ngoan có đau không?”
Ban đầu Thẩm Vụ lắc đầu, nhưng khi nghe tiếng gọi thân mật ấy, tưởng anh đang trêu mình nên liền nghịch ngợm gật đầu. Mạnh Hoài Chi bật cười: “Vậy để anh nhẹ hơn nhé. Thế này thì sao? Có đau không?”
“Ừm ừm.” Thẩm Vụ gật gù như thật.
“Vẫn đau à?”
Thẩm Vụ nhíu mày, thấy hơi chột dạ, đành thành thật thú nhận: “Thật ra không đau chút nào, em gạt anh đấy. Thuốc còn mát mát nữa, dễ chịu lắm.”
Mạnh Hoài Chi cười tươi hơn: “Vậy để anh mạnh tay một chút.”
Thẩm Vụ không còn biết nói gì. Đóa hoa thanh cao này giờ lại đùa giỡn như thế sao? Đúng là quá đáng…
***
Vài ngày sau, các vết thương ngoài da của Thẩm Vụ gần như đã lành. Dù vậy, Mạnh Hoài Chi vẫn không yên tâm, anh gác lại mọi công việc, ngày nào cũng ở bên cậu, chẳng rời nửa bước. Sáng hôm ấy, Thẩm Vụ đang đứng trước gương chỉnh lại trang phục thì Mạnh Hoài Chi bước vào, tay cầm chiếc áo phao dày cộp: “Trời lạnh đấy, em mặc thêm vào.”
Thẩm Vụ đưa tay định nhận, nào ngờ Mạnh Hoài Chi thừa cơ kéo tay cậu, vừa mặc vừa xoay xở mãi mới xong một bên. Thẩm Vụ đành phối hợp đưa tay còn lại ra, bất lực nói: “Người ngoài nhìn vào còn tưởng em mới là người bị thương nặng.”
Mạnh Hoài Chi chỉnh lại cổ áo sau rồi đột nhiên rúc cằm vào hõm cổ cậu, vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy eo, rồi chứng nào tật nấy, hít sâu một hơi. Thẩm Vụ lập tức đỏ bừng từ đầu đến cổ, gân xanh bên thái dương khẽ giật. Mạnh Hoài Chi hít thêm vài hơi nữa mới chịu thôi, nhìn cậu qua gương, vừa chê vừa hít: “Người em toàn mùi thuốc…”
Hai người đến bệnh viện đúng giờ, mang theo một giỏ quà. Thẩm Vụ lấy ra một quả táo đã tự tay chọn kỹ, bước đến bên giường bệnh: “Anh hai, anh muốn ăn táo không?”
Thẩm Bình khẽ mỉm cười, gật đầu đầy trân trọng. Thẩm Vụ đi rửa táo, tỉ mỉ gọt vỏ, cắt nhỏ, cắm tăm từng miếng rồi đưa đến trước mặt anh. Thực ra cậu đã không còn giận nữa, ngược lại còn cảm thấy áy náy vì những vết thương nặng nề anh phải chịu đựng. Nhưng Thẩm Bình lại đẩy ngược tô hoa quả về phía cậu, nhường nhịn: “Em ăn trước đi.”
Thẩm Vụ cau mày: “Em gọt cho anh mà.”
Thẩm Bình hôm nay không đeo kính, nhìn không rõ lắm, nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào Thẩm Vụ suốt mấy chục giây, như thể không nỡ rời. Thẩm Vụ bị nhìn đến bối rối, vội quay mặt đi: “Anh hai ăn đi.”
Thẩm Bình không ép nữa, chỉ nhẹ nhàng “Ừm.” Anh ăn một miếng, vừa nhai đã khen: “Ngọt lắm.”
Thẩm Vụ cười: “Vậy là tốt rồi.”
Thẩm Bình chọn miếng táo đẹp nhất, đưa cho em trai: “Tiểu Vụ, em cũng thử một miếng đi.”
Thẩm Vụ theo phản xạ bước lại gần, nhưng ánh mắt chăm chú của anh khiến cậu bỗng thấy rờn rợn. Nhìn miếng táo được đưa ra, cậu đột nhiên có cảm giác như Thẩm Bình đang định đút cho mình ăn. Thẩm Vụ khựng lại, vội từ chối: “...Anh hai ăn đi, khỏi lo cho em. Nếu muốn ăn em sẽ tự gọt.”
Một lúc sau, thấy Thẩm Vụ mãi không chịu lại gần, miếng táo ngọt trong miệng Thẩm Bình bỗng trở nên nhạt như sáp. Anh đặt xuống, ôm lấy tô hoa quả, ngồi ngẩn người. Chỉ một miếng táo nhỏ mà khiến cả hai đều cảm thấy nặng lòng. Thẩm Vụ bồn chồn, lý trí bảo cậu nên ở lại bầu bạn, nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác muốn trốn chạy, như một bản năng kháng cự. Đúng lúc ấy, bàn tay ấm áp của Mạnh Hoài Chi nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay cậu, vỗ nhẹ: “Anh đang thèm cà phê. Em muốn uống không?”
Thẩm Vụ gật đầu. Mạnh Hoài Chi mở bản đồ trên điện thoại, chỉ cho cậu: “Đối diện bệnh viện có tiệm cà phê… Uống ở đây nhé.”
“Ừ, để em đi mua.” Thẩm Vụ chớp lấy cơ hội, đứng dậy ngay: “Anh muốn uống gì?”
“Americano là được.”
“Ok, em biết rồi.”
Dứt lời, Thẩm Vụ vội bước đi.
Cánh cửa khép lại, không khí trong phòng bệnh vẫn ngưng trệ. Thẩm Bình ngồi đó, nhìn tô táo dần ngả sang màu vàng sẫm, cuối cùng cũng ăn tiếp, chẳng mấy chốc đã sạch trơn. Nghĩ đến việc Thẩm Bình đã liều mình cứu Thẩm Vụ trong vụ tai nạn, thái độ của Mạnh Hoài Chi với anh cũng dịu đi đôi chút. Dù vẫn giữ khoảng cách, nhưng ít ra đã bớt lạnh lùng. “Thẩm Vụ thật lòng mong anh có cuộc sống riêng. Nếu cần, tôi có thể giới thiệu giúp. Anh có thích đàn ông không?” Mạnh Hoài Chi nói với giọng điệu nghe như thiện chí, nhưng ánh mắt lại hoàn toàn vô cảm.
Thẩm Bình không trả lời, các đốt ngón tay siết chặt đến trắng bệch. Mạnh Hoài Chi thản nhiên lấy một quả quýt từ giỏ trái cây, không bóc mà đặt thẳng vào tay anh, tiếp lời: “Thẩm Vụ không giận anh đâu, nhưng nếu anh cứ thế này, em ấy sẽ thấy áp lực. Dù sao… bọn tôi đã kết hôn rồi.”
Những lời này dù mang ý tốt nhưng vô tình châm ngòi cho một ngọn lửa âm ỉ trong lòng Thẩm Bình. Thấy đối phương có phản ứng, Mạnh Hoài Chi nhoẻn cười: “Khi anh có cuộc sống riêng, có gia đình riêng, Thẩm Vụ mới có thể thoải mái duy trì mối quan hệ với anh.”
“Ý cậu là gì…” Thẩm Bình nhíu mày, giọng khản đặc: “Thằng bé là em ruột tôi.”
Bị nghi ngờ trắng trợn như thế, Thẩm Bình cảm thấy như có luồng khí nghẹn nghẹn trong ngực, muốn phản bác nhưng không thể thốt nên lời. Thứ chiếm hữu đen tối, cố chấp ấy thường thấy trong tình yêu, nhưng đôi khi cũng len lỏi vào tình thân hay tình bạn. Dẫu vậy, thứ đó không thể gọi là tình cảm, mà là một dạng bản năng ích kỷ. Thẩm Bình cảm thấy móng tay gần như bấu xuyên qua vỏ quýt, nước cam trào ra, thấm ướt đầu ngón tay. Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài – nhẹ nhàng, lịch sự, nhưng xa lạ.
Mạnh Hoài Chi đứng dậy mở cửa. Người bước vào không phải Thẩm Vụ, mà là một gương mặt xinh đẹp, nụ cười rạng rỡ quen thuộc – Nam Đăng Vi. Cậu lễ phép chào: “Chào anh Mạnh, anh cũng ở đây à?”
“Ừ.” Mạnh Hoài Chi đáp ngắn gọn.
“Em đến thăm anh Thẩm Bình. Lần trước ở nước Y, anh ấy đã trả tiền khách sạn giúp em.” Nam Đăng Vi giải thích. Cậu từng hứa sẽ không chen chân vào thế giới riêng của Thẩm Vụ và Mạnh Hoài Chi nữa, thoạt nhìn cũng không vượt quá giới hạn bạn bè, nhưng tần suất lui tới dưới danh nghĩa “bạn” lại ngày càng tăng. Giờ đây, Nam Đăng Vi đã có thu nhập ổn định, nên hào phóng mua giỏ trái cây đắt nhất, đặt lên bàn, ân cần hỏi: “Anh Thẩm Bình, anh thấy đỡ hơn chưa?”
Thẩm Bình sợ giọng khàn đặc khiến người khác lo lắng nên chỉ gật đầu mỉm cười. Nhưng Nam Đăng Vi quá nhiệt tình, thấy anh ổn liền hỏi tiếp: “Em nghe nói anh được cấp cứu suốt sáu tiếng… Bao lâu thì xuất viện ạ? Có để lại di chứng gì không?”
Thẩm Bình đành lên tiếng: “Cũng ổn. Chắc đến Tết là về được.”
Nghe đến chữ “Tết”, nụ cười Nam Đăng Vi khẽ cứng lại, ánh mắt thoáng qua một tia u sầu khó nhận ra. Thẩm Bình nhạy cảm, dễ dàng nhìn thấy – đó là ánh mắt của người khao khát mái nhà trong những ngày đoàn viên. Mỗi lần Thẩm Vụ kết bạn, anh và ba đều điều tra kỹ lưỡng. Nam Đăng Vi có lý lịch trong sạch đến lạ, thậm chí… không có cha mẹ. Cậu là trẻ mồ côi. Thẩm Bình trầm ngâm, cố làm giọng tự nhiên: “Tết năm ngoái, cậu có đến nhà chúng tôi chúc Tết đúng không? Lúc đó tôi đang đi rửa xe, không gặp được cậu.”
Nam Đăng Vi thoáng bất ngờ, rồi nhanh chóng mỉm cười gật đầu: “Đúng rồi, em đến chúc Tết anh Vụ. Không ngờ anh ấy bị bệnh nên em về luôn.” Dù ngoài mặt là chúc Tết người mình mến, nhưng thật ra ở một mình trong căn nhà trống vào ngày Tết thật sự quá cô đơn. Những ngày thường còn chịu được, chứ Tết thì không.
Thẩm Bình cũng mỉm cười, nhẹ nhàng đưa lời mời: “Vậy… năm nay, cậu đến nhà tôi ăn Tết đi? Cùng với Tiểu Vụ.”
Nam Đăng Vi ngẩn người, nụ cười cứng lại. Những dịp sum họp như thế, cậu luôn là kẻ đứng ngoài, không có chốn để quay về. Chỉ vài giây sau, cậu chớp mắt, khóe môi cong lên rạng rỡ: “Thật ạ? Em đến có phiền mọi người không?”
Thẩm Bình lắc đầu, dịu dàng: “Không đâu.”
Thẩm Vụ vừa đẩy cửa bước vào đã thấy nụ cười rạng rỡ của Nam Đăng Vi, cũng bất giác mỉm cười: “Tiểu Nam đấy à?”
“Anh Vụ! Em đến thăm anh Thẩm Bình. Kia là trái cây em mua, anh có muốn ăn thử không… Ồ, anh vừa đi mua cà phê ạ?”
Thẩm Vụ lại rơi vào thế khó. Cậu mượn cớ mua cà phê để tránh bầu không khí ngột ngạt, không ngờ Nam Đăng Vi lại đến. Cậu chỉ mua có hai ly Americano. Nghĩ một chút, cậu đưa ly đầu tiên cho Mạnh Hoài Chi, rồi đưa ly còn lại cho Nam Đăng Vi: “Vừa mua về, uống đi.”
Nam Đăng Vi tinh ý, biết ngay ly này vốn là của Thẩm Vụ, nhưng không giả vờ mà hỏi thẳng: “Nhưng ly này là của anh mà?”
“Ừ, nhưng sáng nay anh uống rồi, cậu uống đi.” Thẩm Vụ luôn chu đáo với người chân thành. Giờ đây, Nam Đăng Vi không còn là định mệnh của Mạnh Hoài Chi, lại trẻ hơn cậu, gia cảnh cũng khó khăn, nên quan tâm, chăm sóc thêm cũng là điều nên làm.
Nam Đăng Vi cười tít mắt, giọng nói trong trẻo, pha chút đùa vui: “Vậy em xin. Lần sau để em mời.” Từ khi quyết định chỉ coi Thẩm Vụ là bạn, cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, cũng chẳng còn quá bận tâm đến Mạnh Hoài Chi… có lẽ vậy.
Mạnh Hoài Chi nhìn ly cà phê cô đơn trong tay, bất chợt quay sang hỏi người nằm trên giường: “Thẩm Bình, anh uống không?”
Thẩm Vụ như có một dấu hỏi vô hình hiện lên đầu: “Anh trai em còn đang bị thương mà, không uống cà phê được đâu.”
Mạnh Hoài Chi chuyển sang hỏi cậu: “Thế vết thương của em ổn rồi chứ?”
Thẩm Vụ lầm bầm: “Chẳng phải anh vừa xem rồi sao…”
Mạnh Hoài Chi khẽ cười: “Vậy ly này cho em.”
Thẩm Vụ ngơ ngác nhận lấy – không ngờ sau một vòng luân chuyển, ly cà phê lại trở về tay mình. Nam Đăng Vi ngậm ống hút, khẽ “chậc” một tiếng. Cậu đang uống ly mà Thẩm Vụ nhường, còn Thẩm Vụ thì lập tức được Mạnh Hoài Chi bù lại một ly mới – đúng là ngoại lệ so với người ngoài. Nhưng giờ đây, với tư cách bạn bè, cậu có thể ung dung thưởng thức ly cà phê này. Thật tốt quá.