"Ngày nào cũng dính lấy bên cạnh, đúng là hơi phiền thật." Lời nói lạnh lùng ấy, cùng với một mệnh lệnh điều chuyển công tác, đã khiến cả thế giới của tôi sụp đổ. Diệp Chi Hằng, người tôi đã dành trọn thanh xuân để yêu thầm, đã thẳng thừng chối bỏ tôi không chút thương tiếc. Bao nhiêu thất vọng, bao nhiêu tổn thương tích tụ bấy lâu, giờ phút này bỗng vỡ òa. Tôi chỉ muốn buông bỏ tất cả, buông bỏ anh, và buông tha cho chính mình. Trong im lặng, tôi chấp nhận rời đi, mang theo trái tim tan vỡ đến một chi nhánh xa lạ. Nơi đất khách quê người, tôi dần tìm thấy sự bình yên, học cách tự chữa lành vết thương lòng và bắt đầu một cuộc sống mới. Cứ ngỡ mọi thứ đã khép lại, nhưng rồi anh lại xuất hiện. Diệp Chi Hằng, người từng chối bỏ tôi một cách tàn nhẫn, giờ đây lại không ngừng tìm đến, kiên trì gõ cửa trái tim tôi. Với ánh mắt đầy hối lỗi, anh thì thầm: "Thì ra... nhớ một người lại là cảm giác như thế này." Nhưng liệu, sau tất cả những tổn thương, trái tim tôi còn có thể mở lòng thêm lần nữa? Liệu tôi có nên cho anh một cơ hội, hay đã đến lúc buông bỏ hoàn toàn quá khứ và bước tiếp trên con đường riêng?