Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 11: Cái con lừa bướng bỉnh này, chỉ có thể dẫn về nhà buộc dây thừng lại thôi.
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này Du Nhân Kiệt mới hiểu ra, hóa ra những lời ẩn ý của giáo viên khi đó có ý là bảo ông làm cha thì nên khiêm tốn một chút. Thật lố bịch, đây chính là ước mơ từ nhỏ của ông. Bây giờ khó khăn lắm mới thực hiện được, ông không đánh trống khua chiêng khoe khoang dẫn vợ con ra phố đã coi như ông rất kín đáo rồi đấy.
Nói thì nói vậy, nhưng ông lại nghĩ: Tân Dương nhà họ có dáng vẻ tươi sáng, đàng hoàng, là một chàng trai điển trai, lạnh lùng mà vẫn có nét ngây thơ, thành tích luôn nằm trong top ba của khối, từ nhỏ tới lớn bằng khen chất cao hơn người nó, mỗi năm trường tổ chức chương trình văn nghệ đều lên sân khấu nhảy múa tham gia biểu diễn, tan học rảnh thì đi cho mèo, chó, chuột, báo, hổ gì đó ăn, nuôi đám động vật hoang dã đó đến lông bóng mượt.
Đứa con trai được ông nâng niu từ bé, lớn lên nết na như vậy, đừng nói là ở trường phải được vây quanh như ngàn sao vây quanh mặt trăng, thế mà lại chẳng có cô gái nào thích nó! Quả là chuyện hoang đường.
“Anh biết gì, giờ bọn trẻ còn đang mê mẩn thằng nhóc tóc vàng lớp bên cạnh kìa!” Đường Tương quay vào nhà tắm vừa gỡ mặt nạ ủ tóc, dù bà thấu hiểu nhưng có một số việc nhắc đến vẫn khiến bà ấm ức trong lòng.
“Cái thằng cao lêu nghêu đọc bản cam kết của anh một cách đầy cảm xúc trên bục giảng —— bạn cùng bàn của thằng Dương, là một nhân vật khá nổi bật trong lớp. Nó cứ ỷ vào cái thân hình cao to mà bắt nạt con mình vì thằng bé thấp hơn nó. Thằng đấy lấy tập vở của con mình kê bàn và những thứ tương tự. Anh biết thằng Dương ghét nhất là người khác đụng vào sách vở của nó mà. Có lần thằng đấy lấy compa chọc con mình, giờ trên tay con bé vẫn còn vết sẹo đó.”
Du Nhân Kiệt tỉnh rượu được một nửa, loạng choạng bò dậy từ sàn nhà, lảo đảo xông vào nhà tắm: “Thằng hỗn láo! Anh biết ngay mà! Dù có hỗn láo đến mấy cũng không nên tùy tiện đọc thư người khác chứ, thằng ranh con này đúng là đồ tồi tệ. Tên gì? Anh gọi lão Trương điều tra ngay.”
Lão Trương là thư ký của Du Nhân Kiệt, được mệnh danh là “biết tuốt Phong Đàm”, làm việc cực kỳ nhanh nhẹn, chưa tới nửa tiếng đã gửi đầy đủ thông tin của đối tượng vào điện thoại ông chủ.
Du Nhân Kiệt ra ban công phòng ngủ gọi một cuộc điện thoại, giọng điệu đầy khí thế của một người bề trên.
“Đường Tương, sau này gặp chuyện như vậy mà em và con lại giấu anh thì anh sẽ giận thật đó.” Nửa đêm ông ngẫm nghĩ lại vẫn thấy bực tức, bò dậy khỏi giường, tiếng “bộp” bật đèn đầu giường, kéo Đường Tương đang ngủ say tỉnh dậy, nghiến răng nghiến lợi đe dọa bà: “Đó là compa đó! Ai biết thằng nhãi đó lấy compa chọc vào hậu môn hay không! Bẩn chết, không biết có khử trùng chưa? Đã tiêm uốn ván chưa?”
Đường Tương: “……”
Du Nhân Kiệt càng nghĩ càng không tài nào ngủ được, dứt khoát lật chăn ra: “Không được, mai anh phải đến trường một chuyến.”
Đường Tương kéo ông ấy lại, giọng vẫn còn ngái ngủ: “Em lừa anh đó, có đâm vào đâu mà. Anh tự nhận mọi chuyện của thằng Dương anh đều tự nhúng tay vào, vậy sao cái sẹo tiêm phòng trên tay thằng bé mà anh cũng không nhận ra?”
“……”
Đường Tương lại vùi đầu vào gối: “Thằng Dương phản ứng nhanh, không để thằng đó đâm sâu vào, chỉ bị cứa một vết nhỏ thôi. Em giặt đồ mới phát hiện tay áo rách nên hỏi nó. Nó không cho em nói với anh là sợ anh lại làm ầm ĩ lên tìm cha mẹ người ta gây khó dễ, nó nói tự giải quyết được.”
“Nó giải quyết cái nỗi gì, với cái tính cách nhút nhát, hiền lành đó của nó…” Du Nhân Kiệt hừ một tiếng, tắt đèn đầu giường, cả người chui tọt vào chăn như cá gặp nước, giọng nói nghèn nghẹn nhưng đầy kiên quyết, “Đừng tưởng anh ngu, nếu nó giải quyết xong thật thì hôm nay em đã không phải úp mở kể chuyện này cho anh nghe. Chẳng qua em vẫn còn ấm ức trong lòng thôi. Anh nhất định phải trả đũa, không để cha nó phải dắt nó đến tận cửa xin lỗi con anh thì anh sẽ theo họ em! Đường Tương.”
“……”
Một lúc sau, trong giấc ngủ lơ mơ, Đường Tương vẫn không quên dỗ dành chồng: “Thật ra thì cũng bình thường thôi. Thằng Dương từ nhỏ đã làm cán bộ lớp, đúng là rất dễ bị liệt vào hàng ‘kẻ địch của nhân dân’. Hồi em bằng tuổi đó cũng mê mấy đứa con trai đầu tóc lãng tử, quần bó sát, tính cách ‘ngổ ngáo’ kiểu mấy đứa chạy xe độ kia kìa.”
“……”
Ba năm cấp hai, Du Tân Dương đúng là chẳng được mấy cô gái để ý. Ngoài bản cam kết sến sẩm của Du Nhân Kiệt khiến con trai trở thành trò cười, lý do chính vẫn là vì cậu vừa là lớp trưởng vừa là bí thư chi đoàn, có mối quan hệ thân thiết với thầy cô, khiến mấy bạn nữ đều e dè mà tránh xa. Dù cậu nhảy popping rất có phong thái, nhưng chỉ mấy ngày diễn văn nghệ là thu hút được vài ánh mắt nhìn trộm, thoáng chút rung động.
Một khi học kỳ trở lại bình thường, cậu quay lại là lớp trưởng nghiêm túc, chỉn chu, những tia lửa nhỏ trong lòng các cô gái lập tức vụt tắt, rút lui ba thước.
Tất nhiên cũng có vài người không tin “tà”, muốn thử thách “cán bộ”. Năm lớp 9, sau buổi biểu diễn văn nghệ, một cô gái ăn mặc như một chiếc bánh kem dâu, dẫn theo một đám chị em thân thiết vây quanh, chặn Du Tân Dương, cậu bạn thơm phưng phức ở cửa sau lớp học.
Cô chị “ngầu” này không biết học chiêu “sét đánh” từ bộ phim thần tượng nào, bước đến trước mặt Du Tân Dương, đột nhiên giật sợi dây chuyền trên cổ mình xuống rồi không nói không rằng nhét nó vào túi quần cậu, buông một câu xanh rờn: trong vòng một tuần phải cưa đổ được cậu ấy. Sau đó cô nàng vênh váo lắc lư mái tóc đuôi ngựa rồi bỏ đi. Từ đó có biệt danh “Chị Ngầu” – chị giật dây chuyền.
Lúc đó Du Tân Dương cũng chẳng tin cô nàng này thật sự thích mình. Vì buổi sáng cậu vừa ghi tên những học sinh không mặc đồng phục ở cổng trường thì tên của cô bạn nằm chình ình trong danh sách. Chắc là muốn đổi cách để cậu xóa tên mình khỏi sổ thôi. Mấy cô gái này vì để trốn mặc đồng phục mà có nhiều chiêu trò lắm, về khoản này, cậu lại thích kiểu giải quyết đơn giản và thô bạo của Lý Ánh Kiều hơn.
Đấm cậu một cú, không được thì hai cú. Chuyện lớn đến mấy, với cô cũng chỉ hai cú là xong.
Lý Ánh Kiều hiểu rõ giới hạn của Du Tân Dương, chuyện không giải quyết được bằng hai cú đấm thì đánh chết cậu ấy cũng không giải quyết được. Lý Ánh Kiều cũng là kiểu con gái rất có nguyên tắc, nếu đã định ra tay hai cú thì tuyệt đối không đánh ít hơn.
Nhưng “Chị Ngầu” cũng thay lòng đổi dạ rất nhanh. Năm đó do hộ khẩu của Cao Điển không thuộc Thâm Quyến nên không thể thi vào trường công lập ở đó, đành phải chuyển về quê học lại, trùng hợp được xếp vào lớp của Du Tân Dương. Khi đó Cao Điển đã cao một mét tám, hoàn toàn lấn át cậu bạn cao to trước kia, trở thành “người khổng lồ” không ai sánh bằng.
Thế là cả lớp tôn xưng cậu là “anh Điển”, đến cả bạn cùng bàn cũ của Du Tân Dương cũng mặt dày gọi theo “anh Điển”, chẳng cần Du Nhân Kiệt phải ra mặt dạy dỗ, La Nguyên từ đó không dám đụng đến bài vở của Du Tân Dương nữa. Có Cao Điển, mỗi lần giáo viên chủ nhiệm tìm Du Tân Dương cũng dễ hơn nhiều, hai người họ dính nhau như hình với bóng, kể cả giờ thể dục. Trong lớp nam trung bình chỉ cao một mét sáu lăm, Cao Điển một mét tám đúng là cột trụ định hải thần châm.
Vừa mới ổn định, Cao Điển lập tức nóng lòng hỏi thăm tung tích của thần tượng mình. Nhưng Du Tân Dương không có liên lạc của Lý Ánh Kiều. Từ lần gặp ở nhà hàng quốc doanh đó, hai người không gặp lại nữa, chỉ có cô giáo Lương Mai từng gọi cho cậu một lần, đại ý là cô ấy vẫn đang trên con đường khuyến khích học hành, “cách mạng” chưa thành công, bảo cậu cứ giữ bài kiểm tra lại.
Thế nhưng cả một học kỳ trôi qua, cô Lương Mai cũng không gọi lại lần nào. Cái con lừa bướng bỉnh này, chỉ có nước kéo về nhà buộc dây thừng lại thôi.
Phải đến rất nhiều năm sau, cậu mới thật sự hiểu rõ—— Lý Ánh Kiều cứng đầu tới mức nào, sự thành công sau này của cô Lương Mai là điều không thể bắt chước, cậu đành phải tìm con đường khác.
**
Lương Mai khổ không tả xiết. Từ xưa đến nay, chuyện khuyên học vốn đã là việc rất hao tổn tâm sức của thầy cô. Mà để đưa một đứa nhỏ thà ngồi xổm cả buổi chiều nghiên cứu đàn kiến di chuyển tổ đi đâu, chứ nhất quyết không chịu lấy bài kiểm tra ra xem mình sai ở đâu để rồi về nhà học hành nghiêm túc— ít nhất cô không có bản lĩnh như vị cô giáo năm xưa.
Thế là cô mang cả ổ kiến đó về căn phòng trọ của mình để con bé từ từ nghiên cứu, chơi chán rồi thì giảng bài kiểm tra cho Lý Ánh Kiều, lúc này Lý Ánh Kiều lại nhớ rất kỹ. Sau này Lương Mai áp dụng chiêu đó mãi không trật, nửa năm trời nuôi đủ thứ linh tinh: dế, ốc sên, nhện, thậm chí có cả một con bọ hung siêu to, hễ đứa nào đánh nhau là bắn bỏ liền.
Tất nhiên, người mà Lương Mai muốn bắn bỏ nhất vẫn là Lý Ánh Kiều. Giờ cô cuối cùng cũng thấm thía tấm lòng và nỗi khổ tâm của ân sư năm đó, cũng hiểu được cái gọi là “vỏ quýt dày có móng tay nhọn”. Lý Ánh Kiều rõ ràng là có cả một hệ thống lý lẽ riêng còn “thuyết phục” hơn cả cô. Con bé không nghĩ đến việc thay đổi số phận bằng học hành. Mặc cho Lương Mai giảng bao nhiêu đạo lý, Lý Ánh Kiều đều có thể lập tức phản biện lại bằng một đống ngụy biện.
Lương Mai dù có chân thành đến đâu, dù nói hết lòng hết dạ đến mấy, cuối cùng Lý Ánh Kiều cũng chỉ lôi nguyên xi cái lý lẽ quái gở đó ra: “Chân thành không phải để đổi lấy chân thành. Nếu muốn dùng chân thành đổi lấy chân thành, cô sẽ bị tổn thương đó. Nhưng chân thành có thể đổi lấy tiền, nếu không thì tại sao mẹ em hay nói: nếu con thật sự muốn thì mẹ để rẻ cho. Cô xem này, chỉ cần em nói em thật lòng, khăn choàng năm chục chỉ còn bốn mươi lăm, không phải em lời được năm đồng sao?”
Lương Mai: “……”
Cô không còn cố gắng giảng đạo lý cho con bé nữa. Cô biết nó thích đọc truyện với xem anime, bèn giới thiệu cho nó một bộ phim Nhật. Nội dung kể về hai người bạn thân yêu âm nhạc, cuối cùng vì khác biệt về học lực mà chia xa, dần dần mất liên lạc, tái ngộ rồi cũng chỉ biết nhìn nhau trong im lặng, để lại vô vàn tiếc nuối.
Lương Mai hỏi nó xem xong có cảm nhận gì. Rõ ràng Lý Ánh Kiều còn chưa kịp động não, qua loa trả lời: “Em sẽ cố gắng học hành.”
Lương Mai nghe xong thì không kìm được sự bực bội: “Học cái quỷ gì chứ.”
Lúc đó Lý Ánh Kiều đang dựa vào cột điện ở cửa nhà, chán đến mức đang đếm những ngôi sao lác đác trên đầu, cuối cùng cũng thở dài bất lực: “Đó, cô xem, em nói rồi mà cô đâu có tin.”
Lương Mai lại tung chiêu cuối cùng: “Em không muốn vào Trung học Phong Đàm chung với Du Tân Dương sao? Sau này nó đỗ đại học danh tiếng, với điều kiện gia đình của nó, cha nó nhất định sẽ cho đi du học. Đợi đến khi nó học xong trở về, em nghĩ xem, từ nhỏ nó đã nghiêm khắc với bản thân đến mức nào. Nó đường đường là một tinh anh du học từ nước ngoài, lại đẹp trai nữa. Em tốt nghiệp trường trung cấp nghề, dù có đi làm công việc tay chân để dành dụm được chút tiền thì hai đứa cũng hoàn toàn trở thành người của hai thế giới khác biệt rồi, liệu còn có thể làm bạn như bây giờ không? Còn có đề tài chung để nói chuyện nữa không?”
Nói thật thì Lý Ánh Kiều cảm thấy rất mâu thuẫn, cảm xúc của cô dành cho Du Meo Meo rất phức tạp – cô thật lòng mong cậu sống tốt, nhưng cũng thật lòng mong cậu đừng sống quá tốt.
Cho nên cô mới nói, cái gọi là chân thành rất phức tạp. Lần này có thể gặp lại cậu, lòng Lý Ánh Kiều vui như mở hội, cô thật sự không muốn mất đi người bạn là Du Meo Meo chút nào. Vì vậy mỗi lần gặp nhau, cô đều cực kỳ cố gắng gìn giữ mối quan hệ giữa hai người.
Cho tới giờ, quãng thời gian trước khi trở thành người hùng ở Tiểu Họa Thành là khoảng thời gian cô vui vẻ nhất, đó là một viện bảo tàng luôn sáng đèn trong lòng cô. Còn Du Tân Dương giống như một con thú bông lưu niệm sống động bước ra từ Tiểu Họa Thành, rất có ý nghĩa kỷ niệm. Cô có một lớp bộ lọc mang tên Tiểu Họa Thành dành riêng cho cậu.
Nhưng nếu lời cô Lương Mai nói là thật, vậy chẳng phải sau này Meo Meo đi du học, cô cũng phải cố gắng kiếm tiền để được ra nước ngoài, nếu không họ sẽ càng ngày càng xa cách? Như vậy Lý Ánh Kiều cảm thấy mình sẽ rất mệt, thậm chí có thể ảnh hưởng đến mẹ, cuộc sống hiện tại của hai mẹ con đã đủ chật vật lắm rồi.
Vậy thì cô cũng đâu nhất thiết phải làm bạn với Du Meo Meo.
“Rồi em sẽ có bạn khác.”
Lý Ánh Kiều như đang nói với cô giáo, lại như đang tự nói với chính mình.
Khoảnh khắc đó, Lương Mai thật sự cảm nhận sâu sắc sự bất lực mà ân sư năm xưa từng trải qua, đây chắc là quả báo của cô. Ban đầu Lý Ánh Kiều còn ngoan ngoãn gọi cô là “cô Lương”, nói năng câu nệ, lễ phép, luôn giữ chừng mực giữa cô và trò.
Giờ thì con bé đã thản nhiên vượt qua ranh giới đó, dứt khoát gọi một tiếng “chị Mai”, có lúc còn ôm tay cô làm nũng như kẹo mạch nha dính chặt không gỡ ra được, kéo dài giọng mè nheo: “Được rồi mà—— Chị Mai—— cho em làm nốt ca này được không?”
Đôi khi con bé còn làm thêm ở tiệm trà sữa trước cổng trường, không nói đến chuyện gì khác, riêng khoản tính tiền đúng là cực nhanh. Ông chủ cũng không dám thuê cô nhóc thật, chỉ thỉnh thoảng thiếu người thì gọi nó đến trông giúp. Lý Ánh Kiều không dám để Lý Xu Lị biết, Lương Mai lấy chuyện này làm cái cớ để uy hiếp, cuối cùng cô nhóc mới chịu hứa kỳ này sẽ lọt vào top 10 của lớp.
Top 10 lớp ở trường Nhị Trung Tiên Thành, nếu đặt vào trường Thực Nghiệm thì cũng chỉ xếp hạng bét. Còn lâu mới đạt được mục tiêu của Lương Mai. Cô không hiểu tại sao Lý Ánh Kiều lại chống đối việc học hành đến vậy, giống như Lý Ánh Kiều cũng không hiểu vì sao Lương Mai lại cố chấp với mình đến vậy.
Cuối tuần nọ, cách kỳ thi tuyển sinh cấp ba chỉ còn đúng một trăm ngày.
Du Tân Dương được chọn là học sinh đại diện phát biểu trong buổi lễ tuyên thệ 100 ngày trước kỳ thi vào lớp 10. Du Nhân Kiệt ngồi trên ghế dành cho phụ huynh, tay cầm điện thoại chuẩn bị quay phim. Ông giơ tay thật cao, quay nghiêng, quay từ dưới lên, từ trên xuống, quay góc rộng—— Giống như một con khỉ không với được chuối, nhảy lên nhảy xuống chỉ để ghi lại những góc quay đẹp nhất của con trai mình.
Lý Ánh Kiều và Lương Mai thì ngồi xổm dưới sân thể dục của trường Thực Nghiệm, nhìn biển người chen chúc trên khán đài bên kia cùng ánh mắt “tia X” của ban giám hiệu quét khắp nơi, và cả bóng lưng thon gầy, lạnh lùng đang chờ đến lượt phát biểu bên cạnh sân khấu.
“Haizzz.”
“Haizzz.”
Cả hai cùng thở dài, trời nóng thật, nắng muốn chết luôn.
“Sao còn chưa bắt đầu nữa trời. Cao Điển, cậu nhích qua bên tớ chút, che cho cô Lương đang phơi nắng rồi kìa!” Lý Ánh Kiều cầm cuốn sách ngữ văn của Du Tân Dương che đầu, ngẩng lên nhìn cậu bạn cao lớn trước mặt, tò mò hỏi: “Cậu cao một mét tám thật hả?”
Lương Mai vỗ nhẹ một cái vào gáy của Lý Ánh Kiều: “Em cầm sách của Du Tân Dương che nắng vào! Qua đây, Cao Điển, nhích qua đây, cô bị nắng cháy hết người rồi!”
Cao Điển không dám nhúc nhích, sợ bị ánh mắt “tia X” của lãnh đạo quét trúng: “… Em chịu thua luôn đó! Hai người đừng có kéo rách quần em nữa! Anh Ngày Cá ở đằng sau đang cầm điện thoại quay video kìa!”