Chương 13: Ngày Ấy, Chó Cũng Chẳng Hoài Niệm

Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 13: Ngày Ấy, Chó Cũng Chẳng Hoài Niệm

Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba tháng trước kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10, nhà Lương Mai trở thành địa điểm ôn bài của lũ nhỏ. Cứ cuối tuần, bốn đứa lại mang theo những thắc mắc dồn nén suốt tuần, hăm hở kéo đến nhà cô Lương. Và rồi, buổi ôn tập lại kết thúc bằng những câu hỏi mới phát sinh đầy hoang mang.
Kiến thức cho kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 rõ ràng, mạch lạc, không phức tạp và sâu như thi đại học. Cấu trúc kiến thức cấp Ba thậm chí còn tinh vi đến từng chi tiết. Nếu giờ là lớp 12, Lương Mai đã chẳng phí thời gian và tiền bạc để tốn công với lũ nhỏ thế này. Nhưng chính cô năm xưa cũng vì ba tháng cuối bị thầy cô nhồi nhét và nhắc nhở mà thi đậu Trung cấp sư phạm. Nếu lúc đó cô có được điều kiện như hiện tại, cô đã chẳng thi vào Trung cấp sư phạm làm gì, mà đã thi vào Trường Trung học Phong Đàm cho rồi.
Lý Ánh Kiều học tập dưới sự thúc ép và giám sát toàn diện của cả bốn người: Lương Mai phụ trách Ngữ văn, Trịnh Diệu Gia phụ trách các môn khoa học xã hội, Cao Điển thì chỉ phụ trách vỗ tay như hải cẩu, còn lại các môn khác do Du Tân Dương phụ trách.
Việc này hiệu quả không khác gì việc giảm cân, tháng đầu tiên đã có chuyển biến rõ rệt. Mấy đề thi thử Du Tân Dương photo cho, từ chỗ toàn dấu gạch chéo đỏ khiến Lương Mai mỗi lần giảng đề phải bấm huyệt nhân trung, đến mức bây giờ chỉ cần bấm huyệt nhân trung của Lý Ánh Kiều để ngăn con bé này hí hửng quá độ, nhờ vậy mà có thể giảng hết bài.
Tuy nhiên, việc tìm lỗ hổng kiến thức cũng giống như kiểm tra sức khỏe: không chụp X-quang thì không biết, nhưng chụp một cái mới phát hiện ra Lý Ánh Kiều hóa ra lại là một miếng phô mai, khắp người toàn lỗ chỗ. Cấu trúc kiến thức lỏng lẻo như bộ xương của ông cậu Hai bên ngoại cô, định lý hay công thức vừa tách ra là cô không cách nào ghép lại được.
Nhưng Lương Mai hiểu rất rõ, thứ như máu gà (ý chỉ sự nhiệt huyết nhất thời) chỉ có thể tiêm theo cơn. Một khi cơn sốt ba phút qua đi, cô bé này lại như bãi lầy sau khi thủy triều rút, để lộ ra bộ dạng bùn lầy lười biếng từ trong xương tủy.
“Lấy ra đây,” Lương Mai lạnh lùng chìa tay về phía Lý Ánh Kiều, “Thi trung học không có phần điều tra phá án đâu, xem hai trăm tập Conan thì được ích gì—— Trừng mắt cũng vô ích, sao vậy, em tính giết giám thị coi thi sao?”
Lý Ánh Kiều lắc đầu quầy quậy.
“Vậy thì tốt, không giết thì đưa đây.”
Cả đám lập tức im bặt như tờ, lén lút liếc nhìn Lương Mai.
Đưa thì không thể rồi. Lý Ánh Kiều giả vờ không nghe, lén lút nhét cuốn truyện tranh mượn của bạn vào lại cặp rồi cả người xụ xuống, lười biếng viết mấy đề thi thử của trường Thực nghiệm mà Du Tân Dương đã photo cho.
Lương Mai không chịu bỏ qua, lại đập đập bàn muốn tịch thu bằng được.
Lý Ánh Kiều cứng đầu không chịu đưa.
Ánh mắt Lương Mai liền chuyển hướng sang Du Tân Dương, ra hiệu bằng ánh mắt, bảo cậu làm ‘người xấu’.
“……”
Du Tân Dương lặng lẽ thở dài, không ngẩng đầu mà chỉ đưa tay qua.
Chuyện tốt chẳng đến lượt cậu, còn chuyện xấu toàn rơi vào đầu.
Quả nhiên, vừa giảng đề xong xuôi, vừa ra khỏi cửa, sắc mặt Lý Ánh Kiều lập tức thay đổi, không nói hai lời liền từ phía sau đánh úp cậu một trận. Cô nhắm ngay bả vai vừa đeo cặp xong mà nện cho hai đấm “bốp bốp”, lực mạnh đến mức suýt nữa thì hất cậu lăn xuống cầu thang.
“Phản đồ! Mình đại diện nhân dân trừng trị cậu!”
“Kẻ thù của nhân dân!”
“Đồ nội gián!”
“Du Meo Meo! Đồ tiểu nhân xảo trá! Trả Conan cho mình! Trả sách cho mình!”
“Mình mượn của người ta đó, mình không cần biết, cậu phải đền cho mình một cuốn!”
Lý Ánh Kiều khí thế hừng hực đuổi theo phía sau cậu, liên tục nã pháo bằng những câu trách móc như pháo bắn liên thanh khiến Du Tân Dương đành phải tạm thời trốn vào nhà vệ sinh nam.
Ai ngờ Lý Ánh Kiều tức đến mụ mị cả đầu óc, trong đầu toàn là cuốn truyện bị tịch thu. Hôm nay cô quyết tâm bám theo không buông, bất chấp xông vào trong theo cậu.
May mà lúc đó trong nhà vệ sinh không có ai, Du Tân Dương phản ứng kịp, lập tức quay người, giơ một tay chống vào khung cửa để ngăn lại, cúi đầu liếc cô một cái: “Lý Ánh Kiều, mắt cậu không nhìn đường à?”
Lý Ánh Kiều lúc này mới hoàn hồn, khóe mắt thoáng thấy một cái bồn tiểu đứng, lập tức nhận ra. Cô thẹn quá hóa giận, giận dữ vung tay đấm mạnh vào ngực cậu một cái: “Chết tiệt!”
Du Tân Dương rên lên một tiếng, ôm ngực đang đau âm ỉ, xuýt xoa mấy hơi mới nói: “…Được rồi, cuối tuần sau về nhà mình lấy đi, bên mình có nguyên bộ. Thôi, giờ thì đừng theo mình nữa, mình phải đi vệ sinh.”
“Thật hả?” Lúc này mắt Lý Ánh Kiều sáng rỡ như đèn pha chiếu xa của xe hơi trong hầm tối.
Nói về chuyện đổi sắc mặt, Du Tân Dương cảm thấy nếu lấy số lần cô đổi sắc mặt làm lịch, chắc một năm phải có thêm 3600 ngày.
“Thật thật.” Cậu gật đầu lia lịa như cần gạt nước trong mưa bão.
Ban đầu chỉ định né cô, giờ thì thật sự muốn đi vệ sinh rồi.
Lý Ánh Kiều vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt nghi ngờ lướt lên lướt xuống trên người cậu: “Sao mình lại không tin cậu chút nào hết vậy.”
“Vậy cậu muốn sao?” Cậu bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Hôm nay mình theo cậu về nhà lấy luôn.”
“…Cậu muốn đọc cái kết liền chứ gì?” Cậu cười lạnh, nhìn thấu cô ngay tức thì. Lời vừa dứt, Du Tân Dương liếc thấy từ xa có một người đàn ông trưởng thành đang đi tới, liền xoay người đẩy Lý Ánh Kiều ra ngoài, “Làm xong đề chưa mà dám ở đây ra điều kiện với mình hả?”
“Sao cậu còn phiền hơn cả cô Lương vậy hả!” Lý Ánh Kiều quay đầu trừng mắt nhìn cậu, “Meo Meo, cậu chỉ đáng mười đồng thôi, đừng có chỉ đạo cái người trị giá mười ngàn đồng là mình đây, được không?”
“…Lý Ánh Kiều,” cậu đẩy cô đến chỗ bụi cây gần đó, siết chặt dây đeo cặp một bên, cố nhịn ý định muốn bụp lên cái gáy tròn vo của cô, nói: “Bộ não cậu mới mua còn chưa bóc tem đúng không, có cần mình khai quang giúp không, sắp xếp lại mạch não cho nhé? Ai dạy cậu tính trị giá kiểu đó vậy?”
“Không cần cậu lo——”
“Còn muốn lấy sách không?”
“Muốn!”
“Bây giờ. Về nhà đi.” Cậu bất ngờ dùng mũi chân đá nhẹ mũi giày cô, cằm hất về phía sau, nơi có chiếc xe buýt đang đến gần, ra lệnh, “Quay lại, xe của cậu tới rồi kìa.”
Lý Ánh Kiều lề mề quay nửa người, lại quay đầu về xác nhận lần nữa: “Vậy cuối tuần sau cậu đừng có quên đó.”
“Ừ.” Du Tân Dương mặt không biểu cảm đáp, nhưng giọng lại đột nhiên cao vút, ngữ khí sôi nổi chưa từng thấy, “Đến đây, mười ngàn đồng, chạy đi, lẹ lẹ lẹ!”
“… Cậu bị khùng à!”
Lý Ánh Kiều vừa đuổi theo xe buýt vừa không nhịn được mà ngoái đầu lại mắng.
Du Tân Dương ở trong nhà vệ sinh cười đến mức chân đứng không vững. Ai ngờ vừa ra ngoài đã thấy Lý Ánh Kiều còn đứng ngây ra đó, cả hai nhìn nhau chằm chằm, mắt trừng mắt.
“Bảo cậu chạy mà không nghe, không đuổi kịp bác tài của cậu sao?” Cậu vừa rửa tay vừa nói.
“Du, Meo, Meo——” Lý Ánh Kiều nghiến răng, nắm chặt tay đến mức phát ra tiếng răng rắc, “Cậu tin không, giờ mình cắn cậu thật đó!”
“Cái tật xấu gì lạ vậy, mình vừa đi vệ sinh xong,” Du Tân Dương liếc cô một cái, lại nâng cổ tay xem đồng hồ rồi thở dài bất đắc dĩ, “Chuyến sau mấy giờ, mình chờ với cậu một lát được chưa.”
Chờ một lát là chờ đến trời tối. Ánh hoàng hôn dần buông xuống, hai bên đường lần lượt sáng đèn vàng mờ mờ như từng lòng đỏ trứng bị đánh tan, trải dọc mặt đường nhựa đen chảy đến tận cuối con phố.
Lý Ánh Kiều nhìn đến hoa cả mắt, bụng đói đến mức dán vào lưng, kéo tay áo người đang ngồi xổm bên cạnh mình, “Meo Meo, cậu mang tiền không?”
Du Tân Dương còn đang lo không biết mình về nhà thế nào, sáng nay ra khỏi cửa vội quá quên mang cả ví tiền lẫn điện thoại, gọi cho chú Trương cũng không được, không ai đón cậu được. Cậu đáp: “Mình nói không có, cậu tin không?”
Quả nhiên cô bĩu môi: “Đồ keo kiệt.”
Cậu thẳng tay quăng cái ba lô trước mặt cô: “Không tin thì tự lục đi, lục ra được một xu thì mình nuốt luôn.”
Lý Ánh Kiều chẳng khách sáo, giật lấy ba lô bắt đầu lục tìm. Bài thi, bài thi, bài thi, sao tất cả toàn là bài thi. Kiếp trước sống thái bình bằng phẳng quá hay sao mà kiếp này lại phải giao tiếp với đống bài thi thế này.
“Cái gì đây——”
Trong đống bài vở lộn xộn, Lý Ánh Kiều rút ra một tờ giấy có độ dày khác hẳn, chất giấy lại còn cứng cáp hơn nhiều, nổi bật giữa những tờ đề mềm oặt. Có tiền đúng là sướng, giấy cũng xịn hơn của người ta. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, cô không kìm được tò mò rút tờ giấy đó ra. Nét chữ trên đó nguệch ngoạc vô cùng, tưởng là giấy nháp của cậu nên Lý Ánh Kiều chẳng hứng thú gì, định nhét trả lại——
Mặt Du Tân Dương đột nhiên biến sắc, phản ứng cực nhanh giật phắt tờ giấy về. Giữa bến xe buýt tĩnh lặng, tiếng giấy bị giành giật vang lên “soạt” một tiếng, như tiếng sấm đánh xuyên từ đỉnh đầu đến hai mạch nhâm-đốc của Lý Ánh Kiều.
“Meo Meo! Đây là thư tình nè!” Cô lập tức nhận ra, hơi ngại ngùng nói, “Xin lỗi nha, mình chỉ tò mò kiểu giấy thôi, nhìn mắc tiền quá.” Cô chẳng giấu giếm chuyện mình chưa từng thấy đồ tốt, nói ra cảm nhận rất thành thật.
Tai Du Tân Dương đỏ lên thấy rõ, nhưng mặt thì bình tĩnh như không, gấp tờ giấy lại nhét vào ba lô: “Không phải.”
Lý Ánh Kiều tò mò nghiêng người lại gần cậu, mắt sáng rỡ: “Là cậu viết cho người ta hay là người ta viết cho cậu? Haizz, cậu ở trường thực nghiệm chắc được hoan nghênh lắm ha, một học sinh giỏi, lại biết nhảy nhót, chắc là nổi tiếng lắm đó.”
“Nói không phải rồi mà,” Mặt Du Tân Dương đã bình thường trở lại, giọng cũng dửng dưng, “Chỉ là một bức thư bình thường.”
“Xì,” Lý Ánh Kiều bĩu môi, không đồng tình, “Thư kiểu này mà còn gọi là bình thường sao, tụi mình làm bạn bao nhiêu năm rồi, ai từng viết thư cho nhau chưa? Meo Meo, cậu có bí mật rồi nha.”
“Muốn biết thật không?” Cậu bỗng xoay đầu lại nhìn thẳng vào mắt cô.
Trái lại Lý Ánh Kiều sửng sốt. Cô vội xua tay, nghiêm túc nói: “Mình không định đọc thư, mình chỉ tò mò thôi, trường cậu có bạn nữ nào ghê gớm không? Như trường Nhị Trung Tiên Thành của mình có một chị đại đó, ngày nào cũng dắt chị em đi dọc hành lang ngắm trai nào đẹp, rồi cá cược xem bao lâu cưa đổ được người ta. Wow, cô ấy giỏi lắm luôn, chưa bao giờ thất bại, mấy cậu nào mà chảnh chọe quá cũng không trụ nổi hai tuần.”
“…Cậu cá cược?” Cậu nhìn cô hỏi.
“He he,” Cô lắc đầu, giơ hai ngón tay, “Kiếm nhẹ hai ngàn nè~”
Du Tân Dương nhìn ra chỗ khác, nói: “Đó là thư đe dọa.”
Lý Ánh Kiều sững người: “Gì cơ! Cậu bị bắt nạt ở trường nữa hả! Không được, Du Meo Meo, cậu sao lại như vậy! Cậu lúc nào cũng dễ nói chuyện, ai thế, cậu nói mình nghe đi, ai làm! Mình xử nó!”
“Thôi đi, từ nhỏ cậu cũng bắt nạt mình đâu có ít.” Du Tân Dương nhếch môi cười nhạt, như thể đã quen với chuyện này, kéo khóa ba lô, đeo lệch sang vai trái, cúi đầu liếc nhìn cô ở bên phải, “Không phải thư đe dọa gửi cho mình, là gửi cho ba mình, người ta gửi đến tận trường mình luôn đó.”
“Leng keng leng keng——”
Lý Ánh Kiều ngày mong đêm ngóng, rốt cuộc cũng chịu đựng được đến tiết cuối cùng của thứ Sáu. Cô nhét hết sách vở vào cặp một cách thần tốc, đến khóa cặp cũng không thèm kéo, biến mất khỏi cửa lớp như một con khỉ. Vừa mở cửa ra, Lý Xu Lị cũng vừa đi chợ về, tay xách một con cá trích còn ướt nhẹp, đang thong thả thay giày ở huyền quan, thấy con gái hấp tấp lao về nhà, không nhịn được vừa thay giày vừa trêu: “Mười ngàn tệ cũng không giữ nổi con ở trường thêm một phút, chậc chậc, xem cái tầm của con gái mẹ kìa.”
Lý Ánh Kiều về phòng thay cặp, lấy ra đống đề bài đã làm xong trong tuần, bộ dạng tự tin đầy mình nói với Lý Xu Lị: “Tuần sau trường tụi con thi giữa kỳ, mẹ cứ đợi mà xem đi.”
“Mẹ không xem, con đưa cô Lương Mai xem đi.” Lý Xu Lị buộc tạp dề rồi quay người vào bếp, giọng thản nhiên, “Mẹ nói rồi, con có thi đậu Trung học Phong Đàm hay không mẹ cũng nuôi con cả đời. Con có khả năng đậu hay không mẹ biết rất rõ. Con còn nhớ hồi trước con không muốn đi học, mẹ tung đồng xu, mẹ nói nếu đồng xu đứng thẳng thì hôm nay nhất định phải đi học, mới thế mà con còn thấy mạo hiểm quá, không chịu đánh cược.”
“……”
“Mẹ không muốn đả kích niềm tin của cô Lương nhưng con chịu cố gắng cũng là chuyện tốt,” Lý Xu Lị cho cá vào nước, quay lại nhìn cô nói, “Hôm nay nếu con không ăn ở nhà thì mẹ cho cá vào hồ nuôi, trưa mai mẹ làm cho con. À mà cô Lương biết nấu ăn không?”
Không biết.
Cô Lương thật ra chỉ biết nấu mì gói, bọn họ ăn khổ sở không chịu nổi. Nhưng Lý Ánh Kiều không dám nói ra, sợ Lý Xu Lị không cho cô đến nhà cô Lương ôn bài nữa. Thế nên cô nói: “Cô Lương nấu ăn ngon lắm, cô ấy là đầu bếp năm sao đó mẹ, mỗi tuần đổi món đãi tụi con y như Mãn Hán toàn tịch. Tuần này tụi con ăn móng heo kho, giò heo ngâm tương, tôm tái sốt giấm.”
Lý Xu Lị liếc cô một cái đầy nghi hoặc, “Phập——” con dao chặt xương nện xuống thớt, vừa chặt vừa lẩm bẩm khó tin: “Cô Lương Mai này rốt cuộc đang ủ mưu cái gì đây.”
Ban đầu nghe con gái nói muốn tới nhà cô Lương ôn thi vào Trung học Phong Đàm, Lý Xu Lị cực lực phản đối. Tương lai của Lý Ánh Kiều bà đã sắp xếp sẵn rồi, con bé thích đọc tiểu thuyết, thích xem anime. Con bé học tới đâu cũng được, trung cấp hay cao đẳng cũng không sao. Bà tranh thủ mấy năm này làm thêm vài công việc, dành dụm tiền để mở cho nó một tiệm sách nhỏ, thế thì nó tha hồ đọc tiểu thuyết, còn có thể làm một bà chủ tiệm nhàn nhã vui vẻ.
Hà tất phải chen chúc vào cây cầu độc mộc là Trung học Phong Đàm với ngàn quân vạn mã? Dù có thi đậu, sau đó còn cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ, cả đời này cứ thi tới thi lui, đến bao giờ mới thật sự thở phào nhẹ nhõm?
Lý Xu Lị chưa bao giờ muốn con gái mình phải trở nên nổi bật. Bà quá hiểu đằng sau cái vẻ hào nhoáng đó phải trải qua bao nhiêu vùi dập và mài giũa của cuộc đời. Nhất là người “rễ cỏ”, phụ nữ “rễ cỏ” lại càng hơn thế. Bản thân bà không có bản lĩnh, nên bà không muốn có một đứa con gái “thành đạt” theo kiểu định nghĩa của xã hội nhưng lại bị cuộc sống bóc đến trần trụi phía sau lưng bà. Bà chỉ muốn một đứa con gái có thể lớn lên vui vẻ khỏe mạnh ngay dưới mắt mình.
Nhưng Kiều Kiều lại cứ nhất quyết đi theo Lương Mai, bà cũng đành bất lực. Chặt xong miếng sườn cuối cùng, bà quay lại nhìn con gái đang thay giày chuẩn bị ra ngoài, theo thường lệ dặn dò: “Mang khẩu trang đàng hoàng, hạn chế nói chuyện với người lạ, đừng để mấy nhà báo tìm tới cửa, không thì đừng trách mẹ lại dắt con dọn nhà lần nữa đó.”
“Rõ rồi, thưa chỉ huy Lý.” Lý Ánh Kiều gật đầu cái rụp.
“…À mà nhóm học ôn của tụi con có bốn người phải không? Diệu Gia cũng ở đó nhỉ? Sắp lập hạ rồi, tuần sau mẹ làm cơm lập hạ cho tụi con mang qua. Mẹ nhớ hồi trước Diệu Gia thích món lập hạ mẹ làm lắm, còn cái thằng con trai của gã Ngày Cá cũng trong nhóm luôn hả? Nó không thích ăn đậu tằm phải không? Mẹ nhớ Đường Tương từng nói nó kén ăn lắm.”
Vừa tới nhà cô Lương Mai, Lý Ánh Kiều còn chưa ngồi ấm chỗ đã lập tức chia sẻ tin mừng này với mấy đứa còn lại. Diệu Gia mừng rỡ suýt nhảy cẫng lên, phấn khích đập tay với cô: “Trời ơi! Dì Lý vạn tuế! Mình thật sự không chịu nổi món ăn hắc ám của cô Lương nữa rồi.”
Lý Ánh Kiều cười hì hì, quay đầu nhìn về phía Du Tân Dương, như thể nắm được nhược điểm gì đó, nhìn cậu nói: “Meo Meo, nghe nói cậu không thích ăn đậu tằm? Thế này đi, lát nữa cậu cho mình mượn thêm một quyển Conan nữa, mình sẽ bảo mẹ mình không bỏ đậu tằm nha.”
Du Tân Dương làm như không nghe thấy, đang cặm cụi viết lia lịa trên giấy nháp: trong hình tròn bán kính 2, dây AB = 2√3… Cậu tập trung làm bài, vừa đọc thầm vừa tính toán, đến khi từ tốn viết xong đáp án √3 vào mới liếc cô một cái, thờ ơ nói lạc đề: “Làm đề xong chưa?”
Cứ tưởng sau câu chuyện nhỏ ở trạm xe buýt, quan hệ giữa cô và cậu đã tiến thêm một bước về chất. Dù sao thì cô cũng nắm được một bí mật nhỏ không ai biết của cậu. Cô thấy rất thương cảm cho cậu, nhất là cái vẻ mặt coi như chuyện thường tình hôm đó, cô không nói ra được cảm giác cụ thể là gì, chỉ thấy lồng ngực nghèn nghẹn.
Tối về đến nhà, cô còn kéo Lý Xu Lị nói không ngớt, kể bạn thân của mình mỗi ngày đều sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng như vậy mà vẫn có thể chuyên tâm học hành, sắp xếp việc học, sở thích, cuộc sống đâu ra đó. So ra, cô đúng là nên học tập cậu ấy. Dù Lý Xu Lị nói: không cần, con không có tiền như nó, không cần cố chịu khổ như nó.
Nói là vậy, nhưng Lý Ánh Kiều vẫn đau lòng và lo lắng cho cậu suốt một tuần liền, sợ cậu bị kẻ xấu bắt cóc, Conan của cô không còn tăm hơi nữa. Ít nhất tim cũng treo lơ lửng cả tuần vì cậu. Thế mà cậu vừa về đến nhà cô giáo Lương Mai lại bày ra cái bộ mặt như xác chết này cho cô xem——
Lý Ánh Kiều vỗ một phát vào gáy cậu, “Cậu là mười đồng mà thấy mười ngàn đồng lại bày ra thái độ này sao? Sao cậu dám.”
“……”
Nếu tính theo cái logic giá trị như vậy——
Hai đứa một ngàn đồng ngồi đối diện nghe thấy mà đầu ong ong.
Lương Mai đi từ bếp ra, bưng theo một nồi cháo vừa cháy ngoài vừa khét trong định đem đổ, kết quả thấy đứa mười ngàn của mình đang dạy dỗ đứa mười đồng không biết trên dưới, lập tức moi ra đòn sát thủ, “Lại đây ăn cháo.”
Quả nhiên, tất cả mọi người đồng loạt bịt mũi bật dậy khỏi bàn, y như một bầy chim sẻ hoảng loạn trên cột điện, chạy tán loạn.
Cô “rầm” một tiếng quăng cái nồi vào bồn rửa đầy nồi niêu xoong chảo, “Vậy nên có thể ngoan ngoãn làm bài được không? Lý Ánh Kiều, em mà còn động tay động chân, đập gáy nó lần nữa thì trừ một trăm đấy.”
Lý Ánh Kiều ngoan ngoãn, vừa móc bài trong cặp ra, vừa đưa tay qua sờ đầu Du Tân Dương xù xù kế bên, “Như vậy thì được chứ?”
Du Tân Dương hoàn toàn không cho cô đụng vào, phản xạ như bị điện giật, lắc lắc đầu cho tóc càng xù hơn rồi hất tay cô ra, mắt không thèm chớp mà quét bài thi nói: “Không được, vậy thà cậu đấm mình một cái đi.”
“Cậu thấy chưa, cậu đúng là thiếu đòn mà.” Lý Ánh Kiều cười ha ha, “Không chừng có một ngày nào đó, cậu sẽ nhớ cái thời bị mình đánh tơi bời cho xem?”
“Chó mới nhớ cái ngày đó.” Cậu không thèm ngẩng đầu.
Trịnh Diệu Gia bất ngờ ngẩng đầu lên, chợt nảy ra ý tưởng nói: “Ê Kiều Kiều, hay là bốn đứa tụi mình ước hẹn một cái đi!”
Lý Ánh Kiều: “Ước hẹn gì vậy?”
Cao Điển đúng kiểu vua hùa, chưa nghe ước hẹn gì đã gật đầu như gà mổ thóc: “Được á được á.”
Lý Ánh Kiều liếc cậu ấy một cái: “Cao Điển, mình thấy cậu là kiểu người sẽ ký tên lên tờ giấy trắng đó.”
“Vậy thì phạt cho cậu ấy đến năm ba mươi tuổi phải chia hết tiền tiết kiệm cho hai cậu.”
“……Đúng á, dù sao cậu cũng đồng ý rồi! Cậu không được đổi ý đâu đó.” Trịnh Diệu Gia nói.
Nhưng câu trước đó lại là Du Tân Dương nói ra, Cao Điển trợn tròn mắt như thấy ma, không thể tin được. Du Meo Meo ngày thường trông hiền lành vô hại lại là đồ lòng dạ hiểm ác.
“Trời đất ơi cậu có biết miệng cậu đang nói gì không,” Cao Điển nhào qua bàn định bóp cổ Du Tân Dương làm bàn rung lên kêu kẽo kẹt, “Du Tân Dương, cậu đúng là đồ mặt người dạ thú, tôi đã thấy rõ cái tâm hồn nhà tư bản 24k đen sì sì của cậu rồi. Có bản lĩnh thì ba mươi tuổi đem hết tài sản đưa cho tụi nó đi. Tới lúc đó ba cậu chắc cũng về hưu rồi. Cậu là thái tử gia kế thừa gia nghiệp Thành phố đồ chơi gỗ Phong Đàm, vậy mà còn thèm khát ba đồng lẻ của tôi.”
Lý Ánh Kiều và Trịnh Diệu Gia lần đầu tiên thấy Cao Điển nổi khùng.
“Không cần tiền của cậu đâu, không cần tiền của cậu đâu.” Hai người vội vàng lên tiếng.
Cao Điển nhìn về phía tên đầu sỏ: “……Du Tân Dương!”
Du Tân Dương đang vùi đầu vào bài thi cuối cùng cũng cười bất lực: “Làm gì, tôi còn đi lấy tiền của cậu chắc.”
“Trịnh Diệu Gia, cậu nói đi!” Cao Điển đổi chủ đề.
Trịnh Diệu Gia: “Có gì đâu, chỉ là ước hẹn ba mươi tuổi cậu giao tiền với nhà cho tụi mình thôi mà.”
“A!!!!!!!” Cao Điển ngửa mặt lên trời rống dài.
Ba người còn lại cười đến không thở nổi.
“Vậy Diệu Gia ơi, tụi mình rốt cuộc là ước hẹn cái gì vậy?” Lý Ánh Kiều cuối cùng vẫn hỏi.
“Hôm đó mình thấy trong sổ ghi bài giảng của cô Lương có đánh dấu một ngày, chắc là sinh nhật của cô.” Trịnh Diệu Gia thần thần bí bí nói, “Lúc chúng ta ba mươi tuổi, bất kể tụi mình làm nghề gì, ở đâu, đã kết hôn hay chưa, tóm lại ai có người thân thì dắt người thân theo. Rồi vào ngày sinh nhật của cô Lương năm tụi mình ba mươi tuổi đó, cho dù trời Nam biển Bắc, lên núi đao xuống chảo dầu, cũng phải về đây tổ chức sinh nhật cho cô nhé. Thấy thế nào?”