Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 25: “Lâu rồi không thấy thiếu gia cười vui vẻ như vậy——”
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Du Tân Dương vừa dứt lời, chỉ thấy Tony nhanh như chớp chạy đến quầy lễ tân chộp lấy mã thanh toán, rồi thoắt cái đã bật trở lại trước mặt anh, hệt như đang phục vụ những vị khách khó tính vậy. Cuối cùng, Tony vẫn không kiềm được lòng tham, hỏi thêm một câu: “Anh… có muốn làm thẻ không ạ? Gần đây bên chúng tôi có chương trình hè, nạp 2000 tặng 300, nạp càng nhiều tặng càng nhiều, nạp 5000 tặng 900. Bên tôi còn có trung tâm chăm sóc da, spa, làm đẹp toàn thân—”
Tony liếc trộm “thần tượng” của mình: “Số dư có thể dùng chung, hai bên đều xài được.”
Lý Ánh Kiều cố nén cười, nhìn sang Du Tân Dương.
Du Tân Dương bình thản ngồi trên chiếc ghế bên cạnh Lý Ánh Kiều, quét mã xong thì nhét điện thoại vào túi, chậm rãi nhướng mắt nhìn Tony một cái, “Keven vẫn chưa về à? Hai mươi phút rồi đấy, anh à.”
Tony lập tức hiểu ý, vẫn tươi cười không chút sơ hở: “Thầy Keven của chúng tôi chỉ uống Starbucks, chắc chạy lên phố cổ rồi.”
Du Tân Dương hất cằm về phía quầy: “Trong trung tâm thương mại chẳng phải có một tiệm sao?”
Tony cười gượng gạo nói: “Anh ấy thích tiệm ở gần trường Phong Đàm hơn, gần đó nhiều học sinh giỏi, muốn được lây chút may mắn học hành.”
Từ năm 2016, chính quyền Phong Đàm đã quyết tâm biến nơi này thành thành phố du lịch, bắt đầu đại tu, xây dựng, cố gắng thay đổi hoàn toàn bộ mặt và linh hồn của thành phố.
Mấy năm gần đây lại càng thay da đổi thịt, khu phố mới như lột xác, cao ốc san sát, đèn đuốc huy hoàng, ngay cả những thị trấn nhỏ vốn ít phát triển cũng mọc lên vài tòa văn phòng. Starbucks cũng mở liền hai tiệm, một ở khu phố cổ, một ở khu phố mới.
Tuy nhiên, phố cổ giống như trái tim đang dần suy yếu của Phong Đàm, ngoài khu vực gần hai trường cấp ba trọng điểm là Phong Đàm và Thực Nghiệm còn chút náo nhiệt, những nơi khác thì vắng tanh hiu quạnh, gió thổi qua còn nhiều hơn những chiếc lá chưa kịp mọc.
Khách sạn quốc doanh từng lừng danh một thời đã đóng cửa, khu phố mới lại mọc lên hai khách sạn năm sao trang thiết bị hiện đại, xa hoa lộng lẫy hơn hẳn, trong đó có một cái là do Du Nhân Kiệt góp vốn.
Nếu Starbucks cho phép đầu tư cổ phần, chắc Du Nhân Kiệt cũng muốn góp một ít cho vui.
Tony có vẻ cũng thấy bất ngờ trước khả năng ứng phó linh hoạt của bản thân, vui vẻ cầm mã QR rời đi.
Lý Ánh Kiều đã bắt đầu sấy tóc, tiếng máy sấy vù vù không ngớt trong tiệm khiến không khí chợt trầm xuống. Hai người không nói thêm gì, thỉnh thoảng ánh mắt chạm nhau trong gương rồi cũng nhanh chóng tránh đi.
Du Tân Dương ngồi thẳng thớm trên ghế bên cạnh nghịch điện thoại, lúc này mới thấy tin nhắn WeChat Cao Điển gửi cho anh, bảo “Kiều của chúng ta về rồi, đang đến tiệm cắt tóc tìm cậu đấy”.
Tính ra, từ kỳ nghỉ hè năm hai đại học bị mưa lớn ập tới bất ngờ ấy, mấy người họ như những chiếc lá khô bị nước cuốn trôi, gần như không gặp lại nữa.
Vừa có điểm thi đại học, Du Tân Dương đã biết hai người chắc chắn sẽ mỗi người một ngả. Mặc dù trước kỳ thi Lý Ánh Kiều từng thề thốt chắc nịch với anh rằng cô không muốn đi xa nhà, sợ Lý Xu Lị ở một mình buồn nên chỉ chọn hoặc đại học ở Thượng Hải, hoặc đại học S trong tỉnh, chỉ có hai lựa chọn đó.
Lúc học lớp 12, thành tích của hai người đều ổn định một cách đáng ngạc nhiên. Năm 2016, tỉnh S vẫn còn điểm cộng tự chọn. Cấu trúc điểm tổng là 750 điểm cho mỗi khối Xã hội / Tự nhiên cộng thêm 60 điểm của môn tự chọn, tổng cộng là 810 điểm.
Lúc đó, điểm số của hai người dao động quanh mức 700 điểm. Vừa vặn nằm ở mức đại học F và S kế bên, xét về ổn định thì đại học S có phần chắc chắn hơn, đại học F thì cả hai cần phải thể hiện tốt một chút. Nhưng Chu Tiểu Lượng và Lương Mai đã rất hài lòng, thi vào đại học S trong tỉnh là vượt ngoài kỳ vọng của hai người bọn họ rồi.
Ai ngờ, kết quả lại rực rỡ ngoài dự đoán. Một người bứt phá như ngựa bất kham, bất chấp trái tim yếu ớt của hai bậc phụ huynh mà lao thẳng vào top mười toàn tỉnh khối Xã hội; người kia cũng phát huy vượt trội, vào top 100 toàn tỉnh khối Tự nhiên. Dù vẫn giữ vững vị trí thứ ba quen thuộc, nhưng cái “hạng ba” này còn giá trị hơn cả lần thi cấp hai.
Lý Ánh Kiều nào còn quan tâm Lý Xu Lị có cô đơn không, sau khi Lương Mai và Chu Tiểu Lượng thuyết phục cô suốt đêm, cô không do dự ghi danh vào chuyên ngành mũi nhọn của đại học B. Còn Du Tân Dương vì tin vào lời đường mật của cô đã sớm nói với ba mẹ là anh cũng không muốn đi xa, mục tiêu của anh là đại học F hoặc S.
Ông ba giàu có của anh tin tưởng tuyệt đối vào con trai, lại còn cực kỳ quyết đoán, lập tức mua cho anh một căn hộ ở Thượng Hải, vừa là phần thưởng thi đậu vừa là quà mừng lễ trưởng thành.
Các ông chủ ngành nghề ở Phong Đàm không mấy ai quá ham mê Bắc Kinh, ngược lại ở Thượng Hải và các thành phố lân cận đều có vài bất động sản. Du Nhân Kiệt cũng vậy, thi đại học xong là lập tức vung tay ký giấy, sang tên ngay lập tức căn hộ rộng lớn bên bờ sông cho Du Tân Dương.
Màn chi tiền hào phóng của Du Nhân Kiệt khiến Lý Ánh Kiều và Cao Điển mắt tròn mắt dẹt. Từ đó về sau, cả bọn không ai gọi tên thật hay “Meo Meo” nữa. Đứa nào cũng mắt tròn xoe, lông mày nhướng cao gọi anh là “Thiếu gia” rồi tranh nhau ứng tuyển vai quản gia, bác sĩ trong mấy truyện sếp tổng, toàn những vai ít lời thoại nhưng khí thế thì ngút trời.
Bọn họ có ý trêu chọc, cứ chọc cười anh.
Phần lớn thời gian Du Tân Dương chỉ lạnh lùng nhìn, có lúc thực sự không nhịn được nữa mà bật cười, ngay lập tức cả đám sẽ nhập vai bi kịch, đồng thanh hô to câu thoại kinh điển: “Lâu rồi không thấy thiếu gia cười vui vẻ như vậy——”
Ngay sau đó, Lý Ánh Kiều mắt sáng rực nhìn anh thề thốt: “Thiếu gia, tôi quyết định vì cậu mà bỏ ngành Văn theo ngành Y, tôi sẽ làm bác sĩ gia đình riêng cho cậu. Từ nay về sau, tim cậu đập là tim tôi đập, cậu không đập thì tim tôi cũng đứng yên.”
“……”
Cao Điển bật dậy nhanh như chớp, không biết từ đâu lôi ra một chiếc khăn vuông, quấn chặt vào cổ Du Tân Dương: “Vậy tôi làm quản gia! Tôi sẽ làm tùy tùng, tuyệt đối không cần bàn cãi. Thiếu gia, chỉ cần cậu ra lệnh một tiếng, có là việc khó nhằn đến mấy tôi cũng lo được hết. Bây giờ tôi bắt đầu xỉa răng cho cậu ngay đây.”
“……”
“Vậy tôi sẽ tạo cho cậu một bức tượng sáp tỉ lệ 1:8 hoàn mỹ nhất thế giới.” Trịnh Diệu Gia đẩy gọng kính, vẻ mặt trịnh trọng, “Tin tôi đi, tôi nhất định sẽ khắc họa từng đường cong hoàn mỹ của cậu không sót một chi tiết nào, đưa vào bảo tàng tượng sáp để mọi người cùng chiêm ngưỡng.”
Cao Điển không nhịn được ngẩng đầu tưởng tượng, trong đầu hiện ra hình ảnh một gã Thanos, cậu nhắm mắt lại không dám nhìn.
Du Tân Dương: “…………”
Du Tân Dương dứt khoát chọn đi Thượng Hải, vì lúc đó bọn họ đều không nghĩ rằng sau này sẽ mất liên lạc, chỉ là đời người vô thường, thật sự quá vô thường.
Cho đến khi năm ngoái anh quay về Phong Đàm, nghe được rất nhiều những tin đồn về Lý Ánh Kiều—
Nói cô ở đại học B lấy được học bổng quốc gia. Nói cô còn chưa tốt nghiệp đã ký hợp đồng với một công ty lớn ở Bắc Kinh, sau đó công ty kia gặp sự cố, phá sản giải thể. Rồi lại nói chẳng bao lâu sau Lý Ánh Kiều đông sơn tái khởi, trong vòng hai năm ngắn ngủi đã lên đến vị trí giám đốc marketing. Dạo gần đây còn nghe nói cô thành lập một thương hiệu tên là Cashmere, nổi tiếng khắp cả nước, rất nhiều người tranh mua.
Cả câu chuyện đầu đuôi rõ ràng, tình tiết ly kỳ, cảm động lòng người, miêu tả sống động như thật. Nhưng độ tin cậy thì không cao, vì người buôn chuyện với anh lúc đó là bà cố anh — bà Du Uyển Quyên.
Bà Du Uyển Quyên ăn khỏe ba chén cơm, giờ đã là cụ già 103 tuổi. Nhờ vào chiến tích năm xưa ở trấn c.h.ọ.c t.h.ủ.n.g thận của Lý Vũ Thanh mà bây giờ có không ít người Phong Đàm vẫn còn nhớ đến cụ bà anh dũng phi thường năm ấy.
Cụ bà sống quá thọ, con cháu phần lớn đều không sống thọ được như cụ, chỉ có chi của ông nội Du Tân Dương là con cháu còn đông đủ, nhưng cụ nhất quyết không chịu đi đâu, cứ một mình sống ở quê.
Du Nhân Kiệt mời bảo mẫu và người giúp việc chăm sóc cụ, còn sửa lại ngôi nhà ngói cũ thành một căn nhà kiểu Tây tinh xảo và sang trọng, lọt thỏm giữa một đám nhà gạch cũ kỹ bụi bặm, trong sân trồng đầy sen đá, còn có một giàn nho đầy quả.
Sau khi Du Tân Dương quay về, ngoài thời gian đi làm trên thành phố thì hoặc đánh bóng rổ với Cao Điển, hoặc về quê bầu bạn với cụ cố, giúp cụ chăm sen đá, cắt tỉa cỏ dại. Cụ bà rất nhiều chuyện, lại toàn nói phét, kể đến mấy người bạn cũ của anh thì thông tin còn nắm bắt nhanh hơn cả anh. Bà nói Bánh Ngọt khởi nghiệp ở Thâm Quyến lỗ nặng, có một phú bà giàu có đòi cậu ta bán thân để trả nợ, Bánh Ngọt thề chết không chịu khuất phục, chạy trốn khỏi Thâm Quyến.
Còn nói Trịnh Diệu Gia cùng lúc quen nhiều bạn trai, một người viết lời, một người soạn nhạc, hai người vô tình gặp mặt——
Du Tân Dương hỏi cụ sao biết được mấy chuyện đó, cụ tuy già nhưng tai vẫn thính, có lúc Đường Tương và Du Nhân Kiệt đến thăm rồi tán gẫu và bị cụ nghe lỏm được. Ba mẹ anh ngược lại rất ăn ý với nhau, không hay nhắc đến mấy chuyện này trước mặt anh, toàn là cụ lẩm bẩm rồi anh tình cờ nghe được.
Nhưng chuyện Lý Ánh Kiều đi bán cashmere thì anh không tin lắm. Hôm đó Du Tân Dương vừa thay chậu cho sen đá xong, rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn kéo ghế ngồi xuống trước mặt cụ, định trò chuyện một lúc: “Cashmere là cái gì ạ? Áo len cashmere hả? Nhãn hiệu gì vậy bà?”
“Sao tao nhớ được.” Bà cụ đương nhiên không nhớ, nhíu mày: “Mày lo làm gì, dù sao mày cũng đâu có mua.”
Du Tân Dương bật cười thành tiếng, nói: “Con mua mà. Mua rồi con là khách hàng của cô ấy, khách hàng là thượng đế, cô ấy quay về chẳng phải sẽ phải nghe lời con sao?”
Du Uyển Quyên đương nhiên không tin anh, lấy tay chọc chọc vào trán anh, càng chọc càng mạnh. Chọc mạnh đến nỗi đầu anh như quả cầu trong thí nghiệm vật lý của Galileo, lắc qua lắc lại, anh cũng cố ý lắc mạnh hơn, chân ghế cũng lắc theo. Bà cố có vẻ khỏe mạnh, cường tráng, vẻ mặt điềm nhiên nói: “Chắc bà nghe nhầm rồi, bản thân Lý Ánh Kiều vào mùa đông còn không chịu mặc áo len cashmere, làm sao lại đi bán áo len cashmere vào mùa này được.”
Nói đến đây, anh ghé sát đầu lại gần bà Du Uyển Quyên, hiếm khi phát âm rõ ràng như vậy, tò mò hỏi cụ: “Lúc đó mẹ con nói có phải là—— Case không?”
“Đúng rồi đó!” Bà cụ cười ha ha, lấy cái quạt bộp một cái lên đầu anh. Bà ngừng một chút, không biết lại nhớ tới chuyện gì mà ánh mắt bắt đầu xa xăm, “Nói tới mẹ mày, Tương Tương à, Tương Tương mấy năm nay thật sự vất vả lắm——”
Những năm gần đây cụ thường như vậy, đang nói giữa chừng thì bỗng nhiên im bặt.
Mỗi lần như thế trong lòng Du Tân Dương đều giật thót một cái, thấy bà cụ thở đều đều, quạt phe phẩy không còn theo nhịp điệu thì anh mới yên tâm. Anh vào nhà lấy tấm chăn mỏng đắp cho bà, nghe tiếng ngáy khẽ khàng vang lên rồi mới nhẹ nhàng khép cổng sân rời đi.
Một ngày khác lại gặp bà cố Du Uyển Quyên, đối phương vẫn còn tinh anh, minh mẫn, lại muốn kể cho anh nghe những chuyện cũ về bạn bè thời xưa, hoàn toàn quên mất những chuyện này hôm qua đã kể cho anh nghe mấy lần rồi. Cô Cả vừa hay ghé qua giúp thu dọn quần áo theo mùa cho bà cố, tiện tay nướng cho anh một cái bánh ngô, Du Tân Dương vội vàng đón lấy, nhanh nhẹn đổi chủ đề: “Con đang đói đây ạ.”
“Trong nồi còn đó, coi chừng sặc.” Cô Cả thấy anh ăn ngấu nghiến, ngạc nhiên hỏi, “Chưa ăn trưa à?”
“Con ăn rồi, mới chơi bóng với Cao Điển xong nên lại đói. À mà, bà cố ăn chưa ạ?”
“Ăn chút cháo rồi.” Cô Cả vừa nói vừa lấy ra cái chăn bông trong phòng đem đi phơi. Bà ấy vừa mới dựng sào lên, Du Tân Dương liền ngậm bánh ngô trong miệng đứng dậy, tiện tay đỡ một góc chăn, nhưng liền bị cô Cả gạt ra, chê bai: “Con đừng có đụng vô, tay còn dính dầu mỡ đó, đừng có làm bẩn đồ của cô.”
Du Tân Dương cười giơ tay ra trước mặt cô Cả, nói: “Tay này chưa đụng bánh ngô mà.”
Cô Cả vẫn chê anh vướng víu, “Con vô nói chuyện với bà cố đi.”
Du Tân Dương không muốn đi lắm, sợ bà cụ lại nhắc tới Lý Ánh Kiều. Anh thật sự không muốn biết cô ở ngoài kia lại lăn lộn thế nào, lại tích lũy thêm bao nhiêu kinh nghiệm sống, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy chuyện đó. Anh biết bà cố muốn nói gì, chẳng qua là cảm thấy bạn bè của anh đều tha phương lập nghiệp, chỉ có anh là ở nhà ăn bám.
Vừa mới bước tới liền nghe bà cố gọi anh ngồi xuống, rồi bà lấy tay che miệng ghé sát tai anh kể một chuyện: “Sở Mỹ đi sửa mặt rồi.”
Sở Mỹ chính là cô Cả của anh. Bà cụ vừa nói vừa liếc trộm cô Cả đang bận rộn, sau đó hai tay sốt ruột xoa xoa hai bên má, thì thào nói: “Nó gọt mặt rồi, cái cằm vuông hồi trước không còn nữa.”
Du Tân Dương biết, vì chuyện này mà lúc đó cô Cả còn cãi nhau một trận lớn với ông nội, “Cô với dượng ly hôn xong là không chịu nổi chữ ‘vuông’ nữa, ai nói mặt cô vuông là chịu không được.”
“Chỉ vì dượng của con họ Phương hả?”
“Dạ phải.”
(*)
“Lại nói linh tinh là bà đập mày đấy.” Bà cụ trợn mắt, giơ cao chiếc quạt cói dọa đánh anh: “Muốn nếm thử nắm đấm của bà già trăm tuổi không?”
Du Tân Dương to xác là thế mà ngồi thụp xuống bên cạnh cụ, dưới ánh nắng vàng rực rỡ, tóc bị nắng chiếu đến xù lên như con chó Golden, cười hỏi: “Sao bà biết nhiều vậy?”
“Sao bà lại không biết.” Bà cụ ngửa người tựa vào ghế thái sư, phe phẩy chiếc quạt cói, nghiêm túc nói, “bà còn biết bây giờ mấy đứa khen trai trẻ dáng đẹp là ‘tủ lạnh hai cánh’ đó!”
“……”
Du Tân Dương không cười nổi nữa, anh đứng dậy, điều chỉnh độ cao ghế bập bênh cho bà rồi nói: “Là Cao Điển phải không? Nó lại kể bà nghe mấy chuyện linh tinh gì rồi?”
Bà cụ liếc anh một cái, khẽ cười.
Cao Điển thỉnh thoảng sẽ cùng anh đến thăm bà cố, rất thích phổ biến cho cụ những kiểu nói thịnh hành của giới trẻ bây giờ. Thành ra bà cụ giờ như một bà lão ‘cyber’, đã sống thọ đến 103 tuổi, phần cứng cơ thể gần như đều đã thoái hóa nhưng tư tưởng vẫn có thể thỉnh thoảng trôi theo dòng chảy thời đại.
Thật ra mỗi năm chính quyền thành phố đều cử người đến thôn Phương Gia thăm hỏi các cụ trăm tuổi đã đăng ký hộ khẩu, hỏi xem bà có nhu cầu gì không.
Bà lão ‘cyber’ vừa mở miệng đã toàn nói linh tinh——
“Tôi chẳng có nhu cầu gì đặc biệt, chỉ thấy phiền các người suốt ngày cứ chụp ảnh tôi. Mấy năm nay tôi chụp ảnh còn nhiều hơn cả đời tôi cộng lại. Mà chuyện tôi ghét nhất chính là chụp ảnh. Bí quyết sống thọ trước đây tôi từng nói chắc phải sửa lại một chút, bí quyết sống đến một trăm tuổi là bớt lo chuyện bao đồng, còn muốn sống lâu hơn nữa tốt nhất là đừng bị các người tìm được.”
“Còn nữa, chuyện năm ngoái tôi nhờ các người tìm đối tượng cho thằng chắt của tôi, có kết quả gì chưa?”
Thật ra trước khi họ đến, Du Tân Dương đã nói với nhân viên chính quyền cả trăm lần rằng miệng bà cố anh đúng là cái bình hồ lô, nói ra toàn những chuyện không đứng đắn, đừng ai coi là thật.
Nhưng mấy người bên chính quyền lại cực kỳ nghiêm túc với công việc, thậm chí còn đưa chuyện đó vào báo cáo tổng kết năm, nghiêm túc báo cáo lên lãnh đạo. Kết quả là trong một cuộc họp chính phủ, lãnh đạo cũng tiện miệng nhắc tới. Vậy là trong bản tin thời sự thành phố Phong Đàm tuần đó, tin tuyển vợ cho Du Tân Dương bất ngờ xuất hiện, được phát luân phiên vào ba khung giờ sáng, trưa, tối.
Du Tân Dương khi ấy thực sự rất muốn báo cảnh sát. Vì ở mục chiều cao trên bản tin tuyển vợ, người ta điền cho anh là: 1m79.
Lúc anh tốt nghiệp cấp ba đã cao 1m80 rồi, thôi được, chính xác là 1 mét 79 rưỡi. Hồi học ở đại học F, vì ngoại hình anh cũng khá nổi bật nên bị câu lạc bộ cầu lông kéo đi làm người nhặt cầu trong một thời gian. Sau đó chủ nhiệm câu lạc bộ bất ngờ phát hiện anh có khá nhiều người hâm mộ, bèn kiên quyết giữ anh lại làm người nhặt cầu để tăng lượng khán giả lên.
Cho đến một buổi tập nọ họ để anh vào sân chơi thử, phát hiện kỹ năng chơi cầu của anh không hề tệ, thế là đột nhiên cho anh chính thức thi đấu trên sân trong mấy năm liền, còn từng đoạt huy chương bạc trong một giải đấu sinh viên đại học.
Đến năm anh đi trao đổi ở Chicago, lúc đang ở nhà sắp xếp hành lý thì bất ngờ phát hiện mình đã với tay chạm tới chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà, mẹ lập tức lấy thước dây đo thử, phát hiện anh lại cao thêm sáu centimet nữa.
Đường Tương còn cố ý đi hỏi bác sĩ, bác sĩ đề nghị nên chụp phim thử xem sao, bởi bình thường xương người sau đại học là đã đóng sụn tăng trưởng, nếu vẫn còn phát triển thì có thể phải kiểm tra kỹ hơn xem có đóng sụn chưa. Nếu chưa thì cần xem có bị rối loạn hormone hay mắc chứng khổng lồ hay không. Dọa cho Du Tân Dương sợ tới mức gom hết vợt cầu lông lại, buộc đại cái nơ bướm rồi đưa hết cho Cao Điển.
May mà sau khi ra nước ngoài thì anh không cao thêm nữa, chiều cao ổn định là sáng cao 1m88, tối giảm còn 1m86, tuy bác sĩ nói chiều cao buổi tối mới gần với thực tế nhất.
Khi điền biểu mẫu, anh cũng sẽ tùy theo tầm quan trọng của biểu mẫu mà điền chiều cao phù hợp. Dù việc tuyển vợ không phải là ý của anh, nhưng ai ngờ sẽ bị đưa lên TV chứ, ghi chiều cao buổi sáng của anh cũng có đáng trách gì đâu.
Cũng chính vì thế, anh mới nghĩ dạo này đã xui xẻo đủ thứ rồi, thôi thì đi cắt tóc vậy. Nhưng mà đã 2025 rồi, năng lực nghiệp vụ của đám thợ Tony trong thành phố vẫn như mèo mửa.
Lúc hai người rời đi, lễ tân vừa mới đổi ca nên hoàn toàn không biết chuyện trước đó, vô tình đụng phải Du Tân Dương đang bực bội, chặn anh lại hỏi: “Dịch vụ hôm nay anh có hài lòng không ạ? Có góp ý gì không?”
Du Tân Dương đẩy cửa kính ra, nhường Lý Ánh Kiều đi trước.
Lý Ánh Kiều vừa bước qua cánh cửa anh mở thì nghe thấy giọng nói của cậu bạn vang lên ngay trên đầu cô: “Các người thuê cho giám đốc Keven một trợ lý đi, mua ly cà phê mà lâu quá rồi.”
Phì. Lý Ánh Kiều theo phản xạ ngẩng đầu nhìn anh, đang định cười thì mới phát hiện, anh thật sự cao hơn trước rất nhiều. Cô theo phản xạ lại cúi xuống nhìn giày anh, có đi giày độn đế không vậy? Cô nhớ hồi hè năm hai, hình như cậu ta chỉ tầm một mét tám.
Thành ra lúc hai người bước ra khỏi tiệm, Lý Ánh Kiều cố ý đi chậm lại phía sau để nhìn gót giày anh.
Du Tân Dương sao lại không nhận ra ánh mắt dò xét của cô, chẳng buồn quay đầu lại: “Đừng nhìn nữa, chân bị gãy, nối lại một đoạn rồi.”
“Vậy hả.” Lý Ánh Kiều cũng gật gật đầu, nhất thời không kịp phản ứng, sực tỉnh lại: “——Hả?”
Du Tân Dương đứng ven đường chờ đèn xanh để băng qua đường, định sang bên kia mua một cái mũ đội. Anh quay lại nhìn cô, cười khẽ một tiếng: “Lý Ánh Kiều, sao bây giờ trông cậu có vẻ dễ bị lừa mất tiền dưỡng già thế?”
Lý Ánh Kiều hiểu ra, bước chầm chậm đến trước mặt anh, vén tóc mái bị gió thổi bay, cười nói: “Chậc chậc, Du Meo Meo, cậu bây giờ cũng khéo ăn nói ghê ha.”
“Không có.” Anh dời mắt khỏi cô, nhìn sang bên kia đường, tấm bảng hiệu của Thành phố đồ chơi gỗ giờ đã xập xệ, chỉ còn lại vài nét chữ mờ nhạt: “Nói gì nhỉ, cậu định đi đâu thế?”
“Cậu thì sao? Cậu định đi đâu?” Lý Ánh Kiều cũng thản nhiên hỏi lại, “Có thời gian thì ôn lại chuyện cũ, không thì để lần sau.”
Tháng bảy tháng tám là mùa bão của Phong Đàm, thời tiết thay đổi thất thường. Ông trời lúc này với lúc Lý Ánh Kiều bước vào tiệm cắt tóc là hai bộ mặt hoàn toàn khác nhau. Dù chưa mưa nhưng gió rất lớn, hàng cây bên đường bị gió quật qua quật lại, nhìn là biết sắp mưa to. Vừa dứt lời, “rầm rầm” mấy tiếng, mấy chiếc xe đạp công cộng trên vỉa hè cũng bị gió thổi ngã.
“Được, cậu đến chỗ Cao Điển đợi mình trước đi.” Du Tân Dương vừa nói vừa cúi người, thành thạo dựng xe đạp lên, xong mới nhìn cô nói: “Mình đi mua mũ, đầu xấu thế này, mình mất ngủ mất thôi.”
“Vậy thì cậu mua thuốc ngủ đi, mua mũ làm gì chứ.” Lý Ánh Kiều cười nói.
“Vậy thì mình cũng phải đội mũ vào để ăn uống chứ.” Anh dựng xe xong, lạnh lùng bước ngang qua cô, mặt không cảm xúc mà nói.