Chương 30: Du Tân Dương, cậu đúng là đồ khó ưa

Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 30: Du Tân Dương, cậu đúng là đồ khó ưa

Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Du Tân Dương không nhận điếu thuốc được đưa tới, chỉ tựa người vào cửa xe, chăm chú nhìn Lý Ánh Kiều bước vào. Sau đó, anh quay sang Lý Liên Phong, thản nhiên nhưng xa cách nói: “Cứ nói ở đây đi, em không hút thuốc.”
“Không được hút à?”
“Anh, em thật sự không hút.”
Dù miệng gọi là “anh” nhưng giọng điệu lại có phần thiếu kiên nhẫn.
Lý Liên Phong nhận ra sự lạnh nhạt của cậu ấy, sắc mặt cũng trùng xuống, ngượng ngùng cất điếu thuốc đi. Trong lòng, hắn thầm nghĩ: đúng là thằng nhóc này chẳng phải dạng vừa, bình thường có gọi thế nào cũng không chịu đến, hôm nay cứ tưởng nó đã thay đổi tâm tính rồi chứ.
“Mối quan hệ giữa em với Lý Ánh Kiều tốt lắm à?” Lý Liên Phong đành tự châm thuốc, cất bật lửa vào túi, nhả khói rồi tò mò hỏi.
“Cũng bình thường.” Câu trả lời của Du Tân Dương ngắn gọn và dứt khoát. Anh tựa người vào cửa xe, trông như đang xoay cổ cho đỡ mỏi nhưng thực chất là khéo léo tránh làn khói thuốc từ đối phương, giọng nói vẫn thản nhiên: “Lâu lắm rồi không liên lạc.”
Lý Liên Phong lặng lẽ rít thêm mấy hơi thuốc rồi nói: “Anh cứ tưởng mối quan hệ giữa ba em với cậu ruột của em ấy như nước với lửa, hai đứa em chắc cũng chẳng ưa gì nhau.”
Du Tân Dương vừa ngẩng đầu liền bắt gặp ở tầng hai nhà hàng, bên cạnh cục nóng điều hòa bên ngoài cửa sổ chạm trổ kiểu Trung Hoa, một cái đầu quen thuộc bất ngờ thò ra. Lý Ánh Kiều bất ngờ làm mặt xấu với anh.
“Meo, nhìn mình này, nhìn mình này.” Cô còn mấp máy môi, hoạt bát y như ngày nào.
Anh phì cười một tiếng, làm cả Lý Liên Phong bên cạnh cũng quay đầu nhìn nhưng chẳng thấy được gì, ngay cả một con ruồi cũng không.
Du Tân Dương phải mất một lúc mới thu lại ánh mắt, thản nhiên nói: “Hồi nhỏ chơi thân, mấy năm gần đây thì không liên lạc nhiều.”
Lý Liên Phong hiểu ý câu nói này, trong lòng cũng đã có suy đoán, liền nói thẳng vào vấn đề: “Anh cũng không giấu em nữa, bất kể là em vì tình bạn thuở nhỏ với Lý Ánh Kiều hay vì lý do gì khác, đã quyết định đến đây thì lát nữa có thể sẽ nghe vài lời không mấy dễ nghe, em cũng đừng bận tâm. Cứ coi như mấy người đó đang nói vớ vẩn. Ông cụ nhà anh giờ cũng già rồi, đầu óc không còn được minh mẫn, chuyện gì cũng muốn nhúng tay vào. Yên tâm đi, anh sẽ cố gắng giữ thể diện cho em, không để em phải khó xử.”
“Cảm ơn anh.” Du Tân Dương cười nhẹ một tiếng.
Lý Liên Phong vốn tự cho mình là người từng trải, dày dặn kinh nghiệm, xưa nay đều ứng xử khéo léo trong giao tiếp. Chỉ duy nhất không thể nhìn thấu được người trước mặt này. Du Tân Dương bề ngoài thì ôn hòa lễ độ, nhìn có vẻ rất hiểu chuyện, miệng thì anh anh em em, nhưng nếu thật sự tưởng mình là anh của cậu ta, vậy thì đã mắc bẫy rồi.
Du Tân Dương là người kín kẽ, có thể cúi mình, cũng có thể ngẩng đầu. Nếu vui, có khi cậu ta còn chịu phối hợp diễn với anh một màn kịch. Nếu không vui, muốn ép cậu ta cúi đầu là chuyện không thể. Tất cả tùy thuộc vào việc cậu ta có sẵn lòng nhún nhường hay không.
Năm ngoái, chuyện người của nhà máy đồ chơi Lý Vũ Thanh va chạm với Du Nhân Kiệt, suốt nửa năm nay hai nhà ầm ĩ không ngừng, đến cả Lý Xu Lị và Đường Tương gặp mặt cũng trở nên ngượng ngùng. Nhưng cái thị trấn này mười nhà thì có đến bảy tám nhà họ Lý, Lý Vũ Thanh cũng chỉ dựa được vào cái lợi thế đó. Lý Bá Thanh vốn là người cổ hủ, tư tưởng bám rễ sâu vào mảnh đất khô cằn này, tự cho mình vẫn còn chút trọng lượng, muốn thiên vị một bên, muốn Du Nhân Kiệt nể mặt ông, nhận chút tiền bồi thường rồi bỏ qua, đừng làm lớn chuyện.
Nhưng mọi chuyện đâu đơn giản như Lý Bá Thanh nghĩ. Sau khi Du Nhân Kiệt xảy ra chuyện, gia đình họ gần như đảo lộn. Đường Tương còn có một đứa con gái chưa đầy ba tuổi phải chăm sóc, lại còn phải xoay sở với bao việc chồng chất trong công ty.
Du Nhân Kiệt càng thêm khổ sở, chân đau đến mức mất ngủ triền miên mỗi đêm. Có lúc nằm đếm từng vết nứt trên trần nhà. Mồ hôi vã ra như nước, thấm đẫm như miếng bọt biển, lau khô không lâu sau lại thấm ướt thành hình người. Ga giường chưa kịp thay, người trên giường cũng đã gầy đến tiều tụy.
Dù vậy, họ vẫn nhất trí giấu không cho Du Tân Dương đang ở nước ngoài biết tình hình trong nhà. Cho đến một lần gọi điện, Kem Ốc Quế với tiếng khóc nức nở gọi “Anh ơi, ba đau đau” thì Du Tân Dương mới biết trong nhà xảy ra chuyện lớn đến vậy.
Khi ấy, anh đang làm Giám đốc Phát triển Chiến lược khu vực châu Mỹ tại chi nhánh Chicago của một tập đoàn đồng hồ cơ danh tiếng, phụ trách tối ưu hóa chuỗi cung ứng thị trường Bắc Mỹ. Nếu không có gì thay đổi, theo lộ trình sự nghiệp, trong hai năm nữa anh sẽ trở về nước, vì tập đoàn đang lên kế hoạch thành lập trung tâm chế tác đồng hồ cơ cao cấp dành cho khách hàng VIP tại Thượng Hải. Toàn bộ dự án do anh chủ trì, ban lãnh đạo rất coi trọng lý lịch người Trung Quốc của anh, cũng công nhận năng lực hoạch định chiến lược thị trường nội địa của anh.
Chỉ là việc này vốn đã chắc như đinh đóng cột lại bất ngờ xảy ra chuyện: Fernando – người ngày nào cũng gọi điện xuyên lục địa cho anh than thở nước máy ở Trung Quốc có mùi, muốn quay lại Chicago – trong một buổi họp báo cáo công việc trực tuyến gần đây với trụ sở chính lại đột ngột tuyên bố trước toàn thể rằng: anh ta định kết hôn với một phụ nữ Trung Quốc, muốn ở lại Trung Quốc, muốn xin gia hạn nhiệm kỳ giám đốc chiến lược khu vực Trung Quốc.
Fernando cứ khăng khăng không chịu rời khỏi Trung Quốc, bản thân Du Tân Dương cũng biết rằng sau này mình khó có được cơ hội khác, đúng lúc ấy lại nhận được cuộc gọi nức nở của Kem Ốc Quế. Thế là một tuần sau, vào cuối năm ngoái, anh quyết định nộp đơn xin từ chức lên giám đốc cấp cao của trụ sở chính.
Sau khi trở về, Lý Bá Thanh liền tranh thủ mọi cơ hội gọi điện cho anh, định thuyết phục anh nhưng đều bị Du Tân Dương khéo léo né tránh. Chuyện này rốt cuộc Lý Vũ Thanh có liên quan hay không còn chưa rõ ràng, cho dù ông ta không tham gia, thì chân ba anh bị va chạm thành ra thế này, sao có thể chỉ dựa vào một cái mặt bằng cửa tiệm là xóa bỏ cho xong chuyện.
Dĩ nhiên anh biết rõ hôm nay đến đây sẽ phải đối mặt với cảnh tượng gì. Khi Lý Ánh Kiều đưa ra yêu cầu này, anh gần như theo phản xạ muốn tỏ thái độ lạnh lùng, nhưng anh rốt cuộc vẫn quên mất cô cũng mang họ Lý. Nhưng lúc đó anh lại nghĩ, họ quen nhau từ khi mới bốn năm tuổi, anh hiểu rất rõ Lý Ánh Kiều là người thế nào, cô sẽ không vì tình riêng mà làm cầu nối cho Lý Vũ Thanh.
Thế nhưng bao năm không gặp mặt, anh không biết cô có thay đổi không. Nhưng nếu anh không đến, ông cháu Lý Bá Thanh và Lý Liên Phong nhà này vốn rất giỏi đóng kịch, một người đóng vai ác, một người đóng vai thiện. Nếu Lý Ánh Kiều không đối phó nổi họ, chẳng may bị dắt mũi thì sau này hai người họ ngay cả làm bạn cũng không được.
Vì vậy anh đồng ý. Có anh ở đây, Lý Bá Thanh sẽ kiêng dè mà không nói những lời quá đáng.
Quả đúng như Lý Liên Phong nói, nửa năm nay Lý Bá Thanh không ít lần nhúng tay vào chuyện này, cứ lấy cái gọi là “đại cục” ra để nói chuyện, rằng tình hình kinh tế ở Phong Đàm rất tệ, hiện tại người đông mà việc ít, đơn hàng nước ngoài cũng tụt dốc thê thảm, mấy doanh nghiệp lớn đã phá sản, các xưởng nhỏ chỉ cầm cự qua ngày đoạn tháng, ngay cả Du Nhân Kiệt cũng phải chuyển ngành.
Giờ đâu còn thời mà bất cứ ai mở xưởng đại lý là cũng kiếm được bộn tiền như ngày xưa. Thế nên càng vào lúc này, mọi người càng phải đoàn kết vượt qua khó khăn.
Quả nhiên, Du Tân Dương và Lý Liên Phong vừa lên lầu, ngay ngoài cửa đã nghe thấy Lý Bá Thanh đang thao thao bất tuyệt, toàn là những lời sáo rỗng, chẳng qua là bảo họ nên có tầm nhìn, phải có tầm nhìn dài hạn, đừng vì thù oán cá nhân mà làm trì hoãn sự phát triển doanh nghiệp ở Phong Đàm.
Lý Bá Thanh đặt đũa xuống, ra hiệu cho người mở thêm chai rượu vang, nói: “Giờ gỗ tốt từ lúc gieo trồng đến khi trưởng thành cũng phải mất cả trăm năm, nhất là tài nguyên không tái tạo được. Ngay cả gỗ long não đặc sản của vùng Phong Đàm ta cũng bị lâm nghiệp quản lý, không có giấy phép là không được tùy tiện đốn hạ. Tình hình hiện tại là mấy xưởng lớn không dẫn đầu được, còn các xưởng nhỏ thì cứ mọc lên như nấm, thì cơ quan chức năng chắc chắn sẽ kiểm tra chặt chẽ hơn. Chất thải sản xuất, ô nhiễm bụi mịn, đều là vấn đề. Nhưng có mấy xưởng tôi thấy giờ chuyển sang làm cái gì mà hạt sinh học thì phải, cũng có vẻ không tệ, còn được nhà nước hỗ trợ đúng không?”
Người đàn ông trung niên bên cạnh đáp: “Đúng, là hạt sinh khối. Ý tưởng này là do Tân Dương giúp nghĩ ra, có thể biến mạt cưa thải ra từ các xưởng đồ chơi gỗ thành hạt sinh học, làm nhiên liệu công nghiệp. Nói thật, thời gian trước nhờ cái này mà chúng ta đã lấy được bằng sáng chế. Quả là tụi trẻ đầu óc linh hoạt, nếu không thì giờ ở thị trấn này còn nhiều xưởng phải đóng cửa hơn nữa.”
Lý Bá Thanh thở dài: “Tiếc là tâm tư thằng bé không chịu đặt vào chuyện này, toàn nghĩ đến việc thiết kế nọ kia. Tư tưởng vẫn còn chưa giác ngộ lắm ——”
Lý Liên Phong liếc nhìn Du Tân Dương, ho khan một tiếng, nghiêng người nhường cậu ấy vào trước: “Em thông cảm chút. Ông già rồi, trí tuệ thụt lùi như trẻ con bảy tám tuổi, em đừng chấp nhặt.”
Tâm trí thì giống thật, nhưng ngoại hình thì không. Lý Bá Thanh ngồi ở ghế chủ bàn tiệc, như một củ cải già bị trồng cứng xuống đất mấy chục năm không ai nhổ nổi, rễ đã mục mà vẫn bám sâu vào đất, càng ngày càng ăn sâu. Du Nhân Kiệt nói ông ấy chính là một củ cải già thối rữa trong đất.
Lý Bá Thanh vừa thấy hai người bước vào, chẳng thèm bận tâm Du Tân Dương có nghe thấy câu vừa rồi không, liền lấy tư thế bậc bề trên ra trêu chọc, vẫn là những câu đùa cợt không đứng đắn: “Tân Dương à, cái thằng nhóc này, bác nói mày đấy, bình thường gọi mày tới thì không chịu, Lý Ánh Kiều vừa về là mày lật đật chạy theo, biết là hai đứa mày thanh mai trúc mã, nhưng cũng đâu cần phải canh giữ kỹ đến vậy?”
Bàn tiệc vang lên một tràng cười đầy ẩn ý, ánh mắt mập mờ đảo qua đảo lại giữa hai người, như đám mèo hoang đánh hơi thấy mùi tanh, mắt sáng rực lên màu xanh.
Lý Liên Phong có chút lo lắng liếc nhìn Du Tân Dương.
“Nếu bí thư Lý đã không hoan nghênh con thì con đi cũng được, bình thường thích lấy con ra đùa thì thôi, không cần phải lôi Lý Ánh Kiều vào. Chúng con cũng đã sáu năm không liên lạc rồi,” Du Tân Dương ngồi xuống bên cạnh Lý Ánh Kiều, bình tĩnh liếc nhìn cô một cái, nói: “Con với bạn ấy mới kết bạn WeChat hôm qua.”
Lời này khiến sắc mặt Lý Bá Thanh trầm hẳn xuống, thằng nhóc này cảnh giác quá cao, nói nữa lại thành ra ông là người lớn mà không đứng đắn, còn ép người quá đáng.
Bình thường tụi trẻ nào dám phản bác lại ông, nếu chung ý kiến với ông thì a dua nịnh bợ theo, còn không thì cũng cười trừ cho qua chuyện. Còn kiểu như Du Tân Dương, lời nói nghe qua thì đàng hoàng và kín kẽ, không để hở chút sơ hở nào, khiến ông phát bực, không biết phải nói gì tiếp nên đành lờ đi, trong lòng thầm mắng một câu: cái đồ đàn gảy tai trâu, y như ba nó.
Lý Bá Thanh bảo Lý Ánh Kiều ăn nhiều một chút, cô cũng chẳng buồn để ý đến ông ta, lại tự nhiên sai người mở thêm mấy chai rượu vang rồi ngồi tán gẫu với người bên cạnh về cái kế hoạch vĩ đại của mình.
Lý Ánh Kiều không nhìn ai cả, ngay cả lông mi cũng không hề động đậy, chỉ cúi đầu nghiêm túc bóc tôm ăn, hoàn toàn khác hẳn bộ dạng làm mặt xấu với anh trước cửa lúc nãy. Anh không biết cô đã nghe được những gì.
Nghĩ vậy, Du Tân Dương lặng lẽ đặt lon Coca anh lấy dưới lầu bên cạnh cô.
Lúc này Lý Ánh Kiều mới quay sang nhìn anh.
“Uống cái này đi, bên này không gọi được tài xế riêng đâu.” Anh nói.
“Nước nho.” Lý Ánh Kiều lắc lắc ly.
Du Tân Dương gật đầu, bắt đầu xé gói khăn ướt, không nói thêm gì nữa.
Lý Ánh Kiều cầm ly rượu vang chân cao uống một ngụm nước nho, ánh mắt hờ hững lướt qua người anh, giơ ly cụng với anh một cái qua không khí, như thể đang thực sự uống rượu, còn làm bộ làm tịch nhấp một ngụm nhỏ, thậm chí còn khoa trương chậc chậc lưỡi, một ly nước nho pha loãng mà cô uống như thể rượu quý.
Bây giờ Du Tân Dương mới bật cười: “Nhàm chán.”
Lý Ánh Kiều cũng mỉm cười, sau đó cô đặt ly xuống, quay đầu liếc nhìn Lý Bá Thanh. Lúc này cô mới hiểu vì sao Lý Bá Thanh lại tốn công tốn sức mời cô ăn bữa cơm này.
Từ lúc vào cửa ngồi xuống, Lý Bá Thanh đã luôn bóng gió dò hỏi về quan hệ giữa cô và Du Tân Dương, rõ ràng là ám chỉ muốn cô làm “nước tương Hải Thiên”, gánh vác công việc không ai muốn làm này. Ông ta xem thử có thể hòa giải chuyện giữa cậu ruột của cô và chú Du không, có vẻ đã nhận được lợi lộc từ Lý Vũ Thanh.
Lý Ánh Kiều từ nhỏ vẫn khá kính trọng ông, trong vùng Phong Đàm, Lý Bá Thanh được xem như một nhân vật truyền kỳ. Chỉ là lần này về nước cô nghe ông lặp đi lặp lại mấy lời vòng vo đó nửa chừng cũng đã mất hứng, không tiếp lời nữa, chỉ yên lặng bóc cua.
Lý Bá Thanh tự mình nói chuyện thấy quá nhàm chán, thế là bản tính cáo già liền nảy sinh kế khác: trong bữa tiệc, ông cố ý ở trước mặt một đám ông lớn trong giới đồ chơi gỗ ở Phong Đàm nói mấy lời chẳng ra đâu vào đâu, trêu chọc mối quan hệ giữa cô và Du Tân Dương. Những người ngồi đây đều rất tinh tường, ai mà chẳng nghe ra được lời ông có ẩn ý — hơn phân nửa là muốn lợi dụng mối quan hệ giữa hai người họ để gây áp lực, nói những điều nửa thật nửa giả về mối quan hệ nam nữ mập mờ đầy cay nghiệt, muốn khiến cô và Du Tân Dương khó xử. Biết đâu chú Du vì nể mặt cô và Du Tân Dương mà sẽ chọn cách nhân nhượng.
Không biết con cáo già kia đang tính toán gì trong bụng, tóm lại, lão già này giờ thực sự là quá xấu xa.
Khó trách khi mới nghe chuyện này, Du Tân Dương đã do dự mấy giây.
Haizzz —— Du Tân Dương, cậu thật khiến người ta khó chịu đấy. Lý Ánh Kiều cảm thấy ngực mình nặng nề.
Lúc này, ngực cô như bị nhét một miếng bông ướt nặng trịch, không hẳn là nặng, mà chỉ cảm thấy nghèn nghẹn, tức ngực. Con cáo già kia cứ vài câu là gần như đẩy cô lên giàn lửa, suýt nữa khiến cô tiến thoái lưỡng nan. Vì thế cô ngửa cổ uống cạn ly nước nho rồi ghé sát tai Du Tân Dương nói nhỏ: “Hehe, Meo à, thật ra là rượu đấy, mình gạt cậu thôi.”
Du Tân Dương đang bóc tôm, nghe vậy theo phản xạ vươn tay định lấy ly của cô ngửi thử, bị cô nhanh tay chắn lại, không cho anh xen vào.
Ánh mắt Du Tân Dương rơi xuống khớp tay đang căng ra vì dùng sức của cô, ngón cái của Lý Ánh Kiều đang vô thức mân mê miệng ly thủy tinh, nhưng ánh mắt cô lại nhìn nơi khác —
Vượt qua bàn tiệc đầy những món ăn đã vơi gần hết, cô chỉ chăm chăm nhìn đối diện: người đàn ông mặt đỏ hồng vì rượu đang hút xì gà, lúc này đang lớn tiếng khoác lác về những chiến tích năm xưa của mình, đắm chìm trong những lời nịnh hót của đám đông, tự xưng là “vua một cõi” của vùng Phong Đàm: Lý Bá Thanh.
Du Tân Dương không ngờ nhiều năm không gặp, anh vẫn đoán trúng được ý của cô.