Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 9: Theo mình vào xưởng vặn ốc vít đi
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau này khi nhìn lại cuộc đời tẻ nhạt của mình, Lương Mai cảm thấy bản thân đã làm đúng hai việc. Việc đầu tiên là trở thành giáo viên. Việc thứ hai là vào năm 1997, để chúc mừng Hồng Kông trở về, cô đã ném trứng thối vào cửa sổ của cô giáo mà mình ghét nhất, dù sau đó bị bắt tại trận.
Cô tưởng sẽ bị mắng cho một trận tơi bời, nhưng cô giáo ấy không hề tức giận, ngược lại còn từ tốn nấu cho cô một bát mì rồi đẩy đến trước mặt cô, với vẻ mặt đắc ý, như thể gậy ông đập lưng ông: “Trứng thối do chính em ném, vậy nên em tự ăn đi.”
Cô cố nén nước mắt mà ăn bằng hết, nhưng trứng thối lại không thối như cô tưởng.
Năm đó cô mới mười hai tuổi, dù cô chán ghét cuộc đời đến mức nào, thì trong mắt giáo viên lắm chiêu nhiều trò đến mức có thể sáng tạo cả mấy bộ bài thể dục giữa giờ, cô cũng chỉ là một con hổ giấy không có móng vuốt mà thôi.
Lương Mai lớn lên trong viện phúc lợi, khác với những đứa trẻ khác ở chỗ: cô không biết ngày sinh nhật của mình, chỉ biết mình sinh vào tháng Mười Một âm lịch năm 1985.
Năm 1999, dưới lời khích tướng của giáo viên đó, cô đã khiến mọi người phải mắt tròn mắt dẹt khi bất ngờ thi đỗ vào Trường Sư phạm Khánh Nghi — một trong số ít các trường trung cấp sư phạm của tỉnh S thời bấy giờ, cũng chính là cái gọi là “trung cấp nghề”, không chỉ có học phí rẻ mà còn được cấp việc làm sau tốt nghiệp.
Ba năm học ở trường sư phạm, cô giáo đó lại tiếp tục dùng chiêu cũ. Dưới sự chỉ bảo sát sao của cô ấy, Lương Mai rèn được nét chữ đẹp và một chút tài nghệ không đáng kể. Theo lời cô giáo đó thì cái nghề dạy học này, đám học sinh không sợ giáo viên xuất thân chính quy, mà sợ nhất là loại dốt nát nhưng lại muốn làm người lương thiện, đầu óc đầy chiêu trò đòi quay lại trường để dạy dỗ người khác.
Loại giáo viên như vậy trên thì áp chế ban giám hiệu, dưới thì áp chế học sinh, một tay khuất phục đứa ngổ ngáo nhất khóa đó.
Sau khi tốt nghiệp, Lương Mai được phân về dạy tại Phong Đàm, ban đầu dạy Ngữ văn ở một trường trung học cơ sở. Cô giáo vẫn xem thường cô, cho rằng cô chẳng nên trò trống gì, còn cô thì vẫn ghét cay ghét đắng cô giáo đó, mỗi lần gặp là cãi nhau, không cãi cho đối phương bốc khói thì coi như phí công đi một chuyến.
Sau này, cùng với xu thế nâng cao bằng cấp và cải cách chính sách, cô không có bằng đại học chính quy cũng chẳng có quan hệ nên bị loại khỏi đội ngũ giáo viên trung học cơ sở, rồi bị điều đến Tiểu học Họa Thành làm giáo viên chủ nhiệm.
Cô giáo không thèm quan tâm cô nữa, xem cô như gỗ mục không thể khắc, học trò không thể dạy. Nếu mấy năm đó cô chịu khó học để lấy bằng cử nhân hệ tại chức sớm thì cũng đâu đến nỗi bị điều đi thế này. Lương Mai cũng không ngờ việc cải cách lại nhanh như vậy, văn bản vừa ban hành thì năm sau đã bắt đầu thực hiện. Cô không có mối quan hệ, càng không thể mặt dày cầu xin cô giáo nên nghiễm nhiên cô trở thành một trong những người đầu tiên bị điều chuyển.
Đêm hôm đó đi ngang qua con hẻm, toàn thân Lương Mai ướt sũng như vừa từ dưới nước lên, tà váy mỏng dính bám chặt lấy chân, nước nhỏ tong tong xuống nền đá xanh, tạo thành những vệt ướt. Cô thậm chí không còn sức để vắt khô váy, răng va vào nhau lập cập như máy in bị hỏng, run lên bần bật trong miệng. Thật ra cô cũng không rõ là vì lạnh hay vì sợ nữa.
Ban đầu cô không định quan tâm, trong lòng cũng quyết rồi, dù đấy là học sinh lớp mình thì cũng coi như không thấy. Mặc kệ chúng nó chết quách đi, một đám nhóc con không biết trời cao đất dày, không biết cảm ơn, luôn coi sự hy sinh của giáo viên là điều đương nhiên——
Nếu không phải kỳ thi giữa kỳ lần này lớp cô có điểm trung bình thấp nhất khối thì cô sẽ không bị tổ trưởng bộ môn giữ lại đến giờ này, để cho hắn ta có cơ hội ra tay.
Dù cô không để hắn toại nguyện, còn lấy cúp đập đầu hắn toác mấy vết chảy máu. Máu bắn đầy người cô. Cô phải rửa rất lâu trong nhà vệ sinh, sau khi dọn dẹp xong thì kiệt sức ngồi bệt xuống khóc nức nở một hồi, rồi vẫn gọi điện thoại cho 120.
Cô nghe thấy Lý Ánh Kiều đang lớn tiếng quát tháo trong hẻm, nói sẽ đập bể đầu Sử Béo Ú, chân cô liền không nhấc nổi nữa. Cô vừa mới đập đầu một người chảy máu, cô hiểu rất rõ nỗi sợ hãi ấy. Cô nghĩ, trẻ con ra tay không biết nặng nhẹ, nếu thật sự đánh thành người tàn tật thì cuộc đời Lý Ánh Kiều coi như tiêu đời. Thế là Lương Mai vội vã xông vào.
Nhưng cô không ngờ, hai đứa nhỏ lại đi mua thuốc cho cô, ngoan ngoãn ngồi xổm dưới đất bôi thuốc cho cô. Dù Lý Ánh Kiều đã đoán ra cô không bị ngã dưới mương nhưng bọn chúng cũng không gặng hỏi cô bị làm sao vậy, mà chỉ lớn tiếng nói với cô rằng: Cô Lương, ngày mai gặp lại nhé.
Ngày mai, cô còn có ngày mai sao?
Nếu Tiền Đông Xương chết rồi, thì cô sẽ không còn ngày mai nữa.
Ban đầu Lương Mai định hôm sau sẽ đến trường nộp đơn từ chức rồi đi báo cảnh sát. Nhưng sau khi bình tĩnh lại, cô nghĩ mình không có chứng cứ, trong văn phòng không có camera, mà Tiền Đông Xương lại bị thương nặng hơn cô, nếu báo cảnh sát thì rất có thể sẽ bị hắn ta vu khống ngược lại.
Đúng lúc cô đang do dự, cô nhìn thấy Tiền Đông Xương băng bó đầu. Hắn làm như không có chuyện gì xảy ra, bình thản đứng trên bục giảng dạy học sinh. Nực cười hơn là, vì hắn đang bị bệnh mà vẫn đi dạy nên nhà trường long trọng phong cho hắn ta danh hiệu “giáo viên danh dự”. Nhật báo Phong Đàm còn đăng bài về hắn, viết đến mức khiến người ta rơi nước mắt, học sinh thì gọi hắn một tiếng “thầy Tiền” đầy kính trọng.
Thế là Lương Mai đổi ý, cô không từ chức ngay lập tức nữa mà tiếp tục ở lại tiểu học Họa Thành gần một năm.
Đến năm Lý Ánh Kiều tốt nghiệp, cô biết được ban giám hiệu nợ tiền lương của Lý Xu Lị, thế là cô gom hết bằng chứng thu thập trong một năm đó, kiện Tiền Đông Xương và nhà trường ra tòa.
Vụ kiện kéo dài gần hai năm, cô thắng kiện, nhà trường bồi thường tiền, Tiền Đông Xương cũng bị đuổi việc. Tất nhiên cô cũng gặp rất nhiều khó dễ, với đủ mọi lý do khác nhau, tóm lại, cô mất việc không phải vì đã kiện trường. Từ đó, chẳng có trường tiểu học nào ở Phong Đàm dám nhận cô nữa.
Cô cũng không định tiếp tục làm giáo viên. Sau khi nhận được tiền bồi thường từ nhà trường, việc đầu tiên là cô đưa hết số tiền ấy cho Lý Xu Lị rồi tính chuyện rời Phong Đàm. Lý Xu Lị đã chuyển nhà đi rất xa. Cô đoán Lý Ánh Kiều chắc là đang học ở Nhị Trung Tiên Thành, bèn nhờ giáo viên ở đó dò hỏi thì mới biết được địa chỉ hiện tại của hai mẹ con họ.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, cô lại đổi ý. Cô quyết định làm giáo viên thêm một lần cuối cùng—
Cuộc đời của Lý Ánh Kiều không nên dừng lại ở đây.
**
Trong phòng riêng của nhà hàng quốc doanh yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng gió lạnh rít qua khe cửa sổ. Khi ấy là đầu tháng Hai năm 2012, học kỳ hai lớp tám vừa mới bắt đầu không lâu. Phong Đàm không có hệ thống sưởi, Lý Ánh Kiều không mặc áo khoác lông vũ, trên người chỉ khoác một chiếc áo hoodie dày cộp. Không phải Lý Xu Lị không mua cho cô, mà là có mua thì cô cũng không chịu mặc, cô không thích quấn mình như một quả bí đao.
Thế nhưng, nhà hàng quốc doanh lại là tòa nhà cao nhất ở Phong Đàm lúc bấy giờ. Trước nay Lý Ánh Kiều chưa từng nghe thấy tiếng gió nào gào rú thảm thiết như thế, cứ như một con quái thú cuồng phong đang gầm gừ cánh cửa, phát ra tiếng gào thét ai oán. Đó giờ cô chưa từng cảm thấy Phong Đàm lạnh, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy lạnh buốt.
Có lẽ đây chính là cái gọi là “cao xứ bất thắng hàn” chăng.
(*)
Cô quay đầu nhìn Du Tân Dương, người bạn cũ đã hai năm không gặp. Cậu không chỉ mặc áo khoác lông vũ đen dày cộp mà trên cổ còn quấn khăn choàng và đầu đội mũ lưỡi trai, biết đâu trên người còn dán thêm miếng giữ nhiệt, điều đó cho thấy dì Đường Tương chẳng muốn để cậu bị lạnh một chút nào.
“Haizzz.” Lý Ánh Kiều bỗng thở dài một tiếng.
Du Tân Dương từ lúc vào cửa đến giờ vẫn luôn im lặng ăn cơm, im lặng đến lạ thường, cuối cùng cũng quay đầu liếc cô một cái—— Rồi cậu lẳng lặng cởi mũ và khăn choàng ném lên chiếc ghế trống bên cạnh. Cậu biết cô đang chê chuyện gì. Từ nhỏ cô đã chê cậu mặc nhiều, chê cậu mỗi lần đông đến là quấn mình như một quả bí đao.
Du Tân Dương bỏ mũ và khăn choàng xong cũng không nói chuyện với cô, lại tiếp tục cúi đầu từ tốn ăn cơm.
Lương Mai vừa vào cửa đã ào ào gọi một đống món, nhưng chỉ ăn được mấy miếng rồi ra cửa hút thuốc. Trong phòng riêng chỉ còn lại hai đứa học sinh cấp hai lễ phép nhất. Lý Ánh Kiều tựa lưng vào ghế, nhìn cái gáy của Du Tân Dương đang cúi đầu húp canh một hồi lâu, cuối cùng cô vẫn không nhịn được mà vung tay tát lên đầu cậu một cái: “Meo Meo, cậu làm bộ nho nhã với mình làm gì thế!”
“Keng keng…”
Cái muỗng của Du Tân Dương rơi vào chén, tay cậu vẫn còn đặt hờ trên miệng chén: “……”
Cậu quay đầu liếc cô một cái, ánh mắt rất nhạt, nhưng lời nói ra lại khiến Lý Ánh Kiều muốn bóp chết cậu. Cậu nói: “Lý Ánh Kiều, cậu đã là thần tượng rồi, đừng có động tay động chân như thế được không?”
Ánh mắt Lý Ánh Kiều lập tức trừng lên: “Cái bài vè đó ai bịa ra vậy? Không phải cậu đấy chứ?”
Du Tân Dương cũng ngả người ra lưng ghế, ngồi đối diện với cô. Cậu nhìn mâm cơm đã nguội lạnh trên bàn rồi vô thức liếc ra cửa một cái, không thấy Lương Mai quay lại, cậu nhìn Lý Ánh Kiều nói: “Không phải mình, mình đâu có rảnh vậy.”
Lý Ánh Kiều nhìn từ trên xuống dưới quét qua người cậu, toàn là hàng hiệu, xem ra chú Du càng ngày càng giàu có. Nghe nói năm ngoái chú ấy mở một “Thành phố Đồ chơi Gỗ” ở Phong Đàm, như thể một tòa lâu đài bước ra từ trong truyện cổ tích, vô cùng hoành tráng lộng lẫy, là “Disneyland” của Phong Đàm. Rất nhiều học sinh ở Nhị Trung mỗi cuối tuần đều đến đó xếp hàng check-in, vé vào cửa còn khó mua.
“Cậu vẫn đang tập nhảy đường phố à? Nhưng Du Meo Meo này, hình như cậu chẳng cao lên bao nhiêu cả!” Lý Ánh Kiều giơ tay lên đỉnh đầu cậu rồi so với mình.
Hai năm nay Du Tân Dương không còn nghe ai gọi cậu như thế nữa, bỗng nhiên thấy hơi không quen. Cậu nhìn Lý Ánh Kiều vẽ một đường nghiêng quá mức trên không, khóe miệng không khỏi giật giật: “Cái chiêu trò vặt vãnh đó cậu tự giữ lại mà lừa bản thân cậu đi, giờ mình ít nhất cũng cao hơn cậu năm centimet rồi.”
“Xí! Đứng dậy so thử đi! Nào, đứng lên!” Lý Ánh Kiều không phục, đưa tay kéo cánh tay cậu.
Áo lông vũ bị cô kéo đến nỗi kêu sột soạt, Du Tân Dương lười cãi lại cô, tựa vào ghế nhìn cô. Cậu ngồi bất động như một ngọn núi, đổi đề tài nói: “Cậu biết lần này cô Lương tìm cậu có chuyện gì không?”
Lý Ánh Kiều “à” một tiếng rồi ngồi xuống lại, trở về chuyện chính, nghiêm chỉnh nhìn cậu trả lời: “Không biết, nhưng cô ấy giúp mẹ con mình đòi được tiền lương mà trường đã nợ mẹ mình. Cô Lương là người tốt, dù sao thì cô ấy cũng sẽ không bán mình đâu. Hơn nữa lúc nãy ở cửa cô nói mời một người bạn mà lâu lắm rồi mình chưa gặp, hỏi mình có muốn gặp không, mình dùng ngón chân nghĩ cũng đoán ra là cậu!”
“Meo Meo, gặp lại cậu vui ghê á!” Cô lại mặt dày mà nói như vậy.
“Vậy hả? Thế mà vừa gặp cậu đã đánh mình.” Du Tân Dương cười khẩy, cậu quá quen với cái kiểu vừa đấm vừa xoa của cô rồi. Miệng thì nói lời ngọt ngào nhất, tay thì ra đòn nặng nhất, chỉ để lần sau có thể thoải mái đánh cậu hơn. “Lý Ánh Kiều, lần sau cậu mà không kiềm được tay thì chặt luôn đi nhé.”
“Hả?” Lý Ánh Kiều ngớ ra, “Sẽ không có lần sau đâu. Mẹ mình không cho mình chạy lung tung, cơ bản là mình sẽ không ra ngoài được. Lần này là cô Lương dẫn mình ra đó.”
Du Tân Dương hỏi: “Vậy sau này mình sẽ đưa đề luyện tập và đề thi thử cho cậu bằng cách nào? Cậu có định thi vào trường trung học Phong Đàm không?”
Lý Ánh Kiều lại càng khó hiểu hơn: “Ai nói là mình muốn thi vào trường trung học Phong Đàm?”
Du Tân Dương vừa định nói là cô Lương gọi điện nói chứ ai, nếu không thì cậu tới đây làm gì, trông cậu rảnh lắm sao. Đúng lúc đó Lương Mai đẩy cửa bước vào, thấy hai đứa nhỏ đang mắt nhìn nhau trừng trừng, câu nói của Lý Ánh Kiều vừa hay lọt qua khe cửa. Cô giáo Lương đóng cửa lại, kéo ghế ra ngồi xuống, nói với vẻ không cho phép cãi lại: “Cô nói đó.”
Lý Ánh Kiều từ chối: “…Thôi khỏi đi cô Lương, từ nhỏ em đã không thích học hành rồi.”
Lương Mai hỏi: “Vậy ai từ nhỏ đã thích học hành?”
Lý Ánh Kiều liếc nhìn người bên cạnh: “Cậu ấy thì cực kỳ thích.”
Du Tân Dương liếc cô một cái, lười cãi lại: “Cậu tưởng mình thích lắm sao.”
Lương Mai lại hỏi: “Lúc nãy cô hỏi em rằng em muốn trở thành người như thế nào, em đã nghĩ kỹ chưa?”
Lý Ánh Kiều phản ứng rất nhanh: “Em chưa nghĩ xong, nhưng em biết mình không muốn trở thành người như thế nào.”
Lương Mai nói: “Ví dụ?”
Lý Ánh Kiều lại nhìn người bên cạnh, “Không muốn thành người như cậu ấy, suốt ngày y như con lừa quay vòng. Ngoài học hành thì là họp hành, không họp hành thì đi đến lớp bồi dưỡng thi đua, không đến lớp thi đua thì cũng là lớp năng khiếu để học đủ thứ tài nghệ. Em nhìn thôi cũng thấy mệt thay cho cậu ấy. Không biết cậu ấy bận rộn như thế thì sau này tốt nghiệp đại học xong định phục vụ ai nữa.”
“……”
“Meo Meo, đừng ép bản thân khổ sở như vậy, thi cử vào trường Phong Đàm làm gì chứ, theo mình vào xưởng vặn ốc vít đi. Ở Nhị Trung có một bạn dán màn hình điện thoại cho học sinh trước cổng trường mỗi tháng cũng kiếm được cả ngàn! Mình làm tuyến trên của cậu, cam đoan sẽ dắt cậu đi làm giàu.”
Lương Mai: “……”
Du Tân Dương: “…………”