Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, Dung Hiểu đi thu quần áo khô vào. Trên đường, cậu bắt gặp Phó Hằng Vũ đang vội vã bước vào nhà, mùi rượu nồng nặc phảng phất qua người gã. Dung Hiểu khựng lại, dõi theo gã lên tầng hai và bước vào phòng làm việc của Phó Tu.
Về phòng với chồng quần áo trên tay, Dung Hiểu băn khoăn không biết có nên kể cho Phó Duy Trạch nghe chuyện vừa thấy Phó Hằng Vũ hay không, sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của hắn. Đang lúc do dự, cậu nghe Phó Duy Trạch nói: "Hợp đồng tôi đã xem rồi, có chỉnh sửa vài chỗ, cậu xem lại đi."
Dung Hiểu không ngờ hắn lại thực sự giúp mình xem xét, trong lòng có chút vui vẻ bước tới: "Cảm ơn Phó tiên sinh, tôi xem ngay đây."
Cậu đặt quần áo xuống cạnh, cầm lấy bản hợp đồng. Vừa mở ra, Dung Hiểu đã thấy những chỗ Phó Duy Trạch đã sửa. Trong đó có một điều khoản ghi: "Quy định, bên B không được tiết lộ thông tin cá nhân làm ảnh hưởng đến hình tượng..." Câu này đã được Phó Duy Trạch sửa thành: "Quy định, bên B tự quyết định đời sống tình cảm cá nhân, bên A không được can thiệp."
"Ừm, cái này hình như..." Dung Hiểu đọc lướt qua, thấy nếu dựa trên yêu cầu ban đầu của hợp đồng cũng không có gì quá đáng. Cậu chưa nói dứt lời đã bị Phó Duy Trạch cắt ngang: "Cậu có thể đảm bảo trong năm năm sẽ không yêu đương không?"
"À... E rằng không thể đảm bảo được." Tưởng tượng ra cảnh đó, Dung Hiểu thầm nghĩ quả nhiên Phó Duy Trạch đã cân nhắc rất chu đáo.
"Vậy thì cứ theo bản kế hoạch này, gọi Nhan Thanh đến đây đi."
"Vâng."
Dung Hiểu lấy điện thoại ra, gọi cho Nhan Thanh. Đối phương không để cậu chờ lâu, liền bắt máy. Giọng nói trong trẻo của Nhan Thanh vang lên: "Dung Hiểu, cậu xem xong hợp đồng rồi à, có vấn đề gì không?"
"Có ạ, có vài chỗ cần sửa."
"Được, cậu cứ nói đi, tôi sẽ sửa lại."
"Nội dung hợp đồng, điều khoản thứ ba..." Dung Hiểu đọc lại từng chỗ Phó Duy Trạch đã sửa cho Nhan Thanh nghe.
"Dung Hiểu, những điều khoản này đều do cậu tự sửa sao?"
"Không ạ, là Phó tiên sinh đã sửa giúp tôi."
"Thì ra là vậy. Được rồi, tôi đã nắm được. Bên tôi sẽ sửa lại hợp đồng rồi gửi cho cậu. Cậu cho tôi địa chỉ email của cậu đi."
Nghe nói cần địa chỉ email, Dung Hiểu theo bản năng nhìn về phía Phó Duy Trạch.
"Bảo cô ta gửi cho Đồng Trình."
"Tôi nghe rồi." Không đợi Dung Hiểu mở miệng, Nhan Thanh liền nói tiếp: "Dung Hiểu, hai ngày nay tôi có kiếm được vài kịch bản, đến lúc đó sẽ đưa cho cậu xem luôn một thể."
"Dạ, cảm ơn chị Nhan."
Sau khi tạm biệt Nhan Thanh, Dung Hiểu không kìm được mỉm cười, tâm trạng có vẻ rất tốt.
Phó Duy Trạch nãy giờ vẫn luôn quan sát cậu. Ánh mắt hắn chợt sáng lên: "Nghe nói có kịch bản liền vui đến vậy sao?"
Dung Hiểu gật đầu lia lịa: "Nhưng mà, tôi sẽ nói chuyện với chị Nhan, bảo chị ấy không cần chọn kịch bản quá tốt cho tôi."
"Vì sao?"
"Tôi đi đóng phim rồi thì anh phải làm sao?" Dung Hiểu nhìn hắn, rất cẩn thận mà suy nghĩ cho hắn.
Dù biết Dung Hiểu không có ý gì khác, nhưng Phó Duy Trạch vẫn cảm thấy vui sướng trong lòng.
Phó Tu thấy Phó Hằng Vũ đẩy cửa bước vào, sắc mặt liền sa sầm: "Cả người nồng nặc mùi rượu, mày xem mày ra thể thống gì rồi!"
"Có khác nhau sao? Con ăn mặc tươm tất, ba sẽ thích con ư?"
"Tao vì sao không thích mày, mày còn không biết lý do sao?"
Phó Hằng Vũ cười khẩy một tiếng, không vì chuyện này tiếp tục tranh cãi với Phó Tu: "Ba cho người gọi con đến đây, chẳng lẽ chỉ để nói chuyện ba không thích con thôi sao?"
Phó Tu cầm xấp văn kiện trên bàn ném lên ngực gã: "Xem cho kỹ đi, mày muốn giải thích thế nào?"
Phó Tu nhìn gã đọc văn kiện, muốn xem liệu có thể nhận ra điều gì qua biểu cảm của gã không.
Phó Hằng Vũ đóng văn kiện lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Phó Tu: "Không phải con làm, ba có tin không?"
"Mày nghĩ tao sẽ tin sao?" Nghe những lời này, Phó Tu trong lòng cảm thấy thất vọng tột độ. Ông mở ngăn kéo, lấy ra một cây bút ghi âm màu đen, đưa đến trước mặt gã: "Tự mày nghe một chút đi."
Phó Hằng Vũ thấy cây bút ghi âm, vẻ mặt có chút thay đổi. Gã cầm lấy chiếc bút, bật lên và lập tức nghe thấy giọng nói của chính mình: "Thuốc ta đã chuẩn bị rồi, ngươi nhân cơ hội bỏ vào..."
"Mày có biết đó là mưu sát không? Đã có đủ nhân chứng vật chứng, đủ để kết tội mày rồi đấy!"
Lúc này, Phó Hằng Vũ không còn chút do dự nào nữa. Gã quỳ sụp xuống, nước mắt lưng tròng: "Ba, con sai rồi! Con chỉ vì quá hiếu thắng nên nhất thời hồ đồ, con bị ma quỷ xúi giục. Làm xong chuyện con thật sự rất sợ hãi. Ba, ba phải tin con, con thật sự không hề nghĩ đến việc hại chết Duy Trạch, ba!"
Phó Tu đá văng gã ra, chỉ vào gã nói: "Đó là chất kịch độc, mày nói mày không muốn hại chết Duy Trạch, chính bản thân mày có tin được không?"
"Ba, con sai rồi, con thật sự sai rồi! Ba tha thứ cho con đi, con đảm bảo sẽ không có lần sau. Ba, con với Hồng Diễm vừa mới ly hôn, nhất thời không kìm được mới làm như vậy. Con thật sự không muốn, con hối hận rồi, con thật sự hối hận rồi! Xin ba tha cho con đi, con..."
Lúc này, Phó Hằng Vũ không còn bận tâm đến hình tượng nữa. Nước mắt nước mũi chảy tèm lem, gã chật vật bò dậy, túm lấy ống quần của Phó Tu mà cầu xin.
Phó Tu tuy rằng không ưa tính cách của gã, nhưng dù sao cũng là con ruột mình nuôi từ nhỏ đến lớn, đã từng đặt rất nhiều kỳ vọng. Dù có lạnh nhạt đến mấy, lòng ông vẫn quặn đau. Ông đè mạnh tay lên mặt bàn, vì dùng lực quá mạnh mà khớp ngón tay trở nên tái nhợt.
"Hằng Vũ, tao đã nói từ sớm rồi, không cần biết có Duy Trạch hay không, Phó gia cũng không bao giờ để lại cho mày." Phó Tu vừa nói vừa nhìn xuống Phó Hằng Vũ đang quỳ gối khóc lóc cầu xin.
Đứa con trai này, đây là lần đầu tiên lộ ra bộ dạng chật vật đến thế trước mặt ông.
Phó Hằng Vũ khóc lóc lắc đầu nguầy nguậy: "Ba, con không dám suy nghĩ như vậy nữa! Ba tha cho con lần này đi, con sẽ không nghĩ đến nữa. Con không tranh nữa, con không tranh với Duy Trạch nữa, được không ạ? Ba tha cho con, tha cho con lần này đi, nha ba!"
"Mày đi đi, đi đâu cũng được, chỉ cần không ở Nam Thành nữa. Số tiền của mẹ mày, tao đã chuyển hết cho mày rồi. Nếu mẹ mày không dùng hết, mày có thể thừa hưởng." Phó Tu nói xong, lùi lại một bước, tránh khỏi sự đụng chạm của Phó Hằng Vũ rồi nhanh chóng rời khỏi phòng làm việc.
Dung Hiểu thấy Phó Tu bước đến, theo bản năng đứng lên. Chưa kịp lên tiếng chào, cậu đã nghe Phó Tu nói: "Dung Hiểu, cậu ra ngoài trước đi. Ta có lời muốn nói với Duy Trạch, nhưng đừng đi quá xa, canh thời gian rồi quay lại."
"Dạ, con sẽ ở ngay ngoài cửa." Dung Hiểu nói xong, liếc nhìn Phó Duy Trạch một cái rồi đi ra ngoài.
Cậu đi ra khỏi phòng, ngồi ở cửa phòng bếp. Dì Trương vẫy tay chào cậu. Đúng lúc đó, Dung Hiểu cũng muốn hỏi thăm tình hình của dì Lưu: "Dì Trương, dì Lưu có khỏe không ạ?"
"May mắn là bà ấy chỉ trúng độc nhẹ, được đưa đến bệnh viện kịp thời nên đã tỉnh lại rồi. Nhưng vẫn phải ở lại quan sát vài ngày. Haiz, hôm qua cậu có sợ hãi lắm không?"
Dung Hiểu gật đầu: "Dạ, nhưng cũng may không có chuyện gì nghiêm trọng ạ."
"Ai nói không có chứ! Ai mà biết được có kẻ hạ độc. May mà chúng ta mạng lớn, ông trời phù hộ. A di đà Phật!" Dì Trương chắp tay trước ngực lạy lạy.
Phó Tu và Phó Duy Trạch không nói chuyện lâu lắm, lúc ông bước ra cũng chưa đến mười phút.
Dung Hiểu thấy ông đi ra, liền trở về phòng. Cậu đóng cửa lại, thấy Phó Duy Trạch đang nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm xúc có vẻ không ổn lắm. Đang nghĩ có nên nói gì đó không, cậu liền thấy Phó Duy Trạch quay đầu nhìn về phía mình: "Dung Hiểu, có thể ôm tôi một chút không?"