Chiếc Xe Gỗ Và Ánh Mắt Thăm Dò

Nàng Bình Phàm, Hắn U Minh

Chiếc Xe Gỗ Và Ánh Mắt Thăm Dò

Nàng Bình Phàm, Hắn U Minh thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngoài phòng, Trương Song Hổ nghe cháu gái giải thích, đôi lông mày đang nhíu chặt vẫn chưa giãn ra.
Ông không bận tâm đến thân phận quý nhân của hắn, chỉ là một thiếu nữ chưa chồng lại sống một mình, giờ trong nhà xuất hiện thêm một nam nhân trưởng thành, thế nào cũng bị người đời dị nghị.
“Cậu, Hương lão hôm qua đã cho người vào thành mời đại phu rồi, quý nhân không nguy hiểm đến tính mạng, chẳng mấy chốc sẽ rời khỏi đây.” Trương Tĩnh Hàm nhìn cậu với đôi mắt trong suốt, cất chứa cả nỗi nhớ nhung đã lâu không gặp.
Kiếp trước cậu cũng từng nói với nàng như vậy, chỉ là nàng mềm lòng, dùng lý do khác để thuyết phục cậu.
Giờ lại được sống thêm một lần nữa, nàng sẽ ngoan ngoãn nghe lời, sống cuộc sống yên bình, lặng lẽ một mình.
Nghe đến đây, Trương Song Hổ cuối cùng cũng yên tâm. A Hàm vốn hiền lành, gặp người bị thương nặng, dĩ nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.
Ông hỏi: “Chân của quý nhân bị thương phải không?”
“Vâng, tổn thương đến gân cốt, tạm thời không đi lại được.”
Trương Tĩnh Hàm biết rõ vết thương của Tạ Uẩn hơn ai hết, đời trước nàng phải tốn bao tâm sức mới khiến đôi chân hắn phục hồi như cũ từng chút, cái giá phải trả không thể đong đếm.
Nhưng đời này, nàng sẽ không dại dột mà lại gần hắn nữa.
Hắn là công tử nhà họ Tạ, danh vọng khắp thiên hạ với tước vị Trường Lăng Hầu, lại có cậu ruột giữ chức Thừa tướng, chỉ cần còn giữ được mạng sống, sau này đợi người thân tín của hắn tìm thấy, sẽ có vô số danh y chữa trị cho đôi chân.
“Cậu sẽ ở lại đợi Hương lão và đại phu. Mấy hôm nay trời mưa, con đã ra ruộng xem chưa?” Trương Song Hổ cũng là người lương thiện, bằng không khi biết tỷ phu kết hôn lần nữa, đã chẳng lập tức đưa đứa cháu nhỏ về nuôi.
Sự thật chứng minh, quyết định của ông rất đúng.
Hơn mười năm nay, nhà họ Dương ở thôn Đông Sơn không hề quan tâm gì đến A Hàm, chỉ đến khi xã chính phân ruộng, bọn họ mới tìm đến, đòi lấy hai mẫu ruộng của A Hàm.
Dĩ nhiên Trương Song Hổ không đồng ý, dẫn người đi dọa nạt tỷ phu, lại đổi họ cho cháu gái thành họ Trương, chuyện mới êm xuôi.
Chỉ là lần gây chuyện đó đã khiến xã chính phân cho A Hàm hai mươi mẫu ruộng không ai muốn nhận.
Nghĩ đến đây Trương Song Hổ lại thấy tức, hai mươi mẫu ấy chỉ có một nửa nằm dưới chân núi, nửa còn lại tận sâu trong rừng núi hoang vu ít người qua lại.
Đối mặt với sự truy hỏi của cậu, Trương Tĩnh Hàm cúi đầu né tránh, trong lòng có chút chột dạ. So với trồng trọt, nàng thích săn bắn hơn.
Mảnh ruộng dưới chân núi còn gần nàng nên thỉnh thoảng cũng chăm nom, nhưng nửa mảnh trên núi vì bỏ bê lâu ngày mà cỏ dại mọc um tùm, hang thỏ, ổ chuột thì vô số kể.
Thế là nàng chỉ gieo một nắm đậu xuống đó rồi mặc kệ, thỉnh thoảng lên núi bắt thỏ, đào chuột đồng. Thỏ thì giữ lại ăn, còn chuột thì phần lớn đem cho mèo mun và một con hồ ly đỏ sống trong núi.
“A Hàm, nếu thực sự không muốn thành thân, đến thu này phải sớm chuẩn bị đủ một hộc kê mạch.”
“Cậu, con biết rồi. Con đã nói chuyện với người trong thôn, họ vẫn sẽ đổi kê mạch giúp con như hai năm trước.”
Cuộc trò chuyện của cậu cháu theo tiếng gió, thoang thoảng lọt vào tai Tạ Uẩn, khiến hắn híp mắt, hiểu ngay vì sao người cậu vừa bước vào đã có câu hỏi kia.
Con gái mười bảy tuổi chưa xuất giá phải nộp phạt lương thực, nàng đã nộp hai năm, giờ đã mười chín tuổi.
Người thân sốt ruột cũng là điều dễ hiểu.
Tạ Uẩn nghe vậy vẫn thản nhiên. Hắn hai mươi tư tuổi vẫn chưa lập gia đình. Mười chín tuổi chưa xuất giá, trong mắt hắn chẳng phải chuyện gì to tát, nhưng đây lại là một manh mối hữu ích.
*
Trương Song Hổ quay trở lại căn nhà, thái độ với Tạ Uẩn đã ôn hòa hơn hẳn, còn xin lỗi vì sự thất lễ vừa rồi.
Tạ Uẩn mỉm cười lễ độ, đáp rằng mình không để bụng: “Ngài là trưởng bối của tiểu nương tử, lo lắng cho nàng như vậy thật khiến người ta cảm động.”
Nhờ câu nói ấy, sắc mặt Trương Song Hổ dịu đi. Những năm còn trẻ ông cũng từng đi nhiều nơi, sĩ tộc, quý tộc nào mà chẳng tự cao tự đại, coi thường dân như bùn đất dưới chân?
Vậy nên, thái độ của vị quý nhân này quả thật khiến người khác dễ chịu.
Ông đang định hỏi xem Tạ Uẩn cần mình giúp đỡ điều gì thì bên ngoài tiếng gọi cha đầy lo lắng vọng vào.
Trương Song Hổ nghe được giọng của con trai thứ hai, liền vội vã bước ra ngoài.
“Cha, nương bảo cha về ngay.” Trương Nhập Lâm vừa chạy vào cổng tre, thở hổn hển, nhìn thấy cha và đại tỷ đi từ phòng bếp ra, ngượng ngùng nói ra mục đích.
Trương Tĩnh Hàm lập tức hiểu ra, hẳn là mợ biết cậu đi đâu nên sai biểu đệ đến gọi về.
Nàng nhẹ nhàng dặn dò cậu yên tâm, rồi quay vào phòng bếp.
Cúi đầu nhìn nồi thịt thỏ đang sôi sùng sục trong chiếc vại đất, ánh mắt nàng ảm đạm hẳn.
Không biết đến bao giờ mợ mới chịu tha thứ cho nàng.
Nàng không muốn phản bội lương tâm mình để lấy biểu huynh mà nàng coi như anh ruột, dù mợ có quỳ xuống cầu xin nàng hết lần này đến lần khác.
Mợ vì thế mà sinh lòng oán hận, đuổi nàng ra khỏi nhà, lại cấm cậu dính dáng đến nàng. Dù ngoài mặt Trương Tĩnh Hàm chấp nhận, nhưng trong lòng cũng không khỏi đau xót.
Khi canh thịt thỏ đã nhừ, nàng uể oải ăn cùng bánh mạch hấp mềm, sau đó đem bát cháo thịt thỏ và mấy miếng bánh mạch đặt trước mặt Tạ Uẩn.
“Quý nhân, đây là bữa sáng. Hơi thô sơ, mong ngài đừng chê bai.”
Nói xong, nàng không đợi hắn đáp lời, lặng lẽ quay người ra sân.
Tạ Uẩn chậm rãi ăn cháo thịt, hai miếng bánh thô thì hắn không đụng đến. May mà cháo thịt nấu cũng được, khẩu vị và lượng thức ăn đều tạm ổn, cơ thể hắn vì thế mà dễ chịu hơn đôi phần.
Từ cửa sổ căn phòng nhìn ra sân, đôi mắt đen láy của hắn dõi theo bóng dáng thiếu nữ.
Trương Tĩnh Hàm đang tưới những luống rau ở sân sau, cỏ dại mọc cùng mầm cây đậu cũng bị nàng tỉ mỉ nhổ bỏ từng cọng, chẳng mấy chốc mà gương mặt ửng hồng vì nắng.
Khi mặt trời lên cao hơn, nàng vào “kho báu” của mình lấy ra vài dụng cụ, ôm chúng ra sân trước, nơi có bóng cây che mát.
Ánh mắt Tạ Uẩn từ khung cửa tre này chuyển sang khung cửa tre khác, nhìn thiếu nữ kia dùng một cành cây đo đạc trên mặt đất, sau đó lại tất bật ôm gỗ và đay, không rõ đang định làm gì.
Nhưng dần dần, hắn nhận ra chút manh mối, nàng đang thử làm một chiếc giường nhỏ dài và hẹp.
Không biết đã qua bao lâu, Tạ Uẩn lại phủ nhận phán đoán trước đó, không phải giường nhỏ, mà là một chiếc kiệu chỉ đủ chỗ cho một người nằm.
Hắn bỗng hiểu ra ý đồ của nàng, rồi lạnh lùng bật cười.
Cả buổi sáng bận rộn, hóa ra nàng muốn làm một chiếc kiệu khiêng để đưa hắn ra khỏi nhà mình.
Sắc mặt Tạ Uẩn lập tức chùng xuống, một con hoàng oanh lặng lẽ bay vào, nhân lúc hắn không để ý, mổ một miếng bánh mạch đã khô cứng.
Hắn cụp mắt xuống, đợi con hoàng oanh mổ thêm lần nữa thì đưa tay bóp chặt đôi cánh nhỏ.
Hoàng oanh kinh hãi, kêu lên một tiếng sắc nhọn.
Khóe mắt Tạ Uẩn liếc thấy thiếu nữ kia đứng dậy bước vào phòng, hắn mới thả lỏng ngón tay, để con chim nhỏ xinh đẹp ấy thoát thân, hoảng loạn bay về tổ trên cây đào.
Chỉ là, trước khi bay đi, nó đã mổ trả thù một phát lên mu bàn tay hắn.
Khoảnh khắc Trương Tĩnh Hàm trông thấy hoàng oanh vội vàng bay ra, có chút ngơ ngác bước vào phòng, ngay lúc đó nàng nghe Tạ Uẩn nói với nụ cười nhã nhặn: “Con chim vừa rồi là do nương tử nuôi sao? Tiếng kêu thật êm tai, chỉ là hơi hung dữ, lại biết mổ người.”
Hắn đưa mu bàn tay ra, vết ửng đỏ còn in rõ.
Trương Tĩnh Hàm lặng người đi, hoàng oanh vốn hiền lành, chưa bao giờ mổ ai, nhưng vết thương trên tay đúng là do nó gây ra, nàng đành phải “sợ hãi” lấy lọ thuốc bột tự chế đến.
“Nếu quý nhân thấy đau, có thể rắc một ít lên đó.”
“Ta chịu ơn cứu mạng của nương tử, đâu dám xưng quý nhân. Về sau, nương tử cứ gọi ta là ‘lang quân’, hoặc ‘Thất Lang’.”
Tạ Uẩn nhận lấy lọ thuốc hình hồ lô, khẽ ngửi, rồi nói bằng giọng ôn hòa.
“Được, lang quân.”
Dĩ nhiên Trương Tĩnh Hàm sẽ không gọi hắn là Thất Lang, nghe quá đỗi thân mật.
“Ta thấy nương tử bận rộn ngoài sân nãy giờ, không biết là làm gì?” Nghe nàng gọi mình là ‘lang quân’, trên mặt Tạ Uẩn nở nụ cười nhạt, nhìn thế nào cũng không giống đang chịu đau.
“Là… một loại xe gỗ ta tự nghĩ ra. Lang quân bị thương ở chân, không thể đi lại. Ta nghĩ, nếu gắn hai bánh gỗ phía dưới, thì lang quân cũng không phải cứ nằm trên giường mãi, mà có thể ra ngoài ngắm cảnh.”
Trương Tĩnh Hàm thoáng dừng lại, rồi thành thật đáp.
Tiếng chim sẻ ngoài kia lại vang lên, vẫn nhẹ nhàng, du dương.
Nghe vậy, đầu ngón tay Tạ Uẩn khẽ động, nụ cười trên mặt lập tức tan biến, bộ mặt vô cảm lại có chút lạnh nhạt.
“Thì ra là như vậy.”
Hắn khẽ thì thầm, nói với người thiếu nữ nông gia bình thường đến mức không thể bình thường hơn đang đứng trước mặt.
“Làm phiền rồi.”