Nàng Bình Phàm, Hắn U Minh
Quý nhân và nỗi lòng thôn nữ
Nàng Bình Phàm, Hắn U Minh thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thôn Tây Sơn nằm dưới chân núi Dương, sân nhà nơi Trương Tĩnh Hàm sống một mình có địa thế cao hơn phần lớn nhà dân trong thôn. Thường ngày, nàng đều từ sân sau men theo suối để xuống làng, nhưng hôm nay phía sau có thêm một người, nàng chọn con đường nhỏ quanh co trước cổng, dễ đi và dốc thoai thoải hơn.
Núi rừng yên tĩnh, nhưng lại sôi động theo một cách riêng, bởi mọi âm thanh đều không có dấu hiệu của con người.
Trương Tĩnh Hàm đi phía trước, lắng nghe cẩn thận tiếng động phía sau.
Cho dù Tạ Uẩn có cẩn thận đến mấy, bánh xe gỗ khi lăn vẫn chẳng thể êm ái.
Dọc đường có những mảnh đá nhỏ, hoặc vỏ gỗ cứng không biết con chim nào tha đến, mỗi lần đi qua đều khiến xe đẩy hắn mắc kẹt.
Hắn chẳng nói một lời, cúi xuống gỡ bỏ chướng ngại vật, lặp đi lặp lại vài lần, đến lúc Trương Tĩnh Hàm quay đầu nhìn lén, thì thấy vẻ thanh nhã của hắn đã tan biến hoàn toàn.
Ống tay áo Tạ Uẩn dính đầy cỏ vụn và bùn đất, mà không biết vì đau hay vì dùng sức điều khiển bánh xe quá mạnh, trên trán và mu bàn tay hắn nổi rõ những đường gân xanh cuồn cuộn đáng sợ.
Nhưng hắn mặt lạnh tanh, không có chút ý muốn nàng giúp đỡ.
Cho đến khi, một con khỉ leo trên cây ở không xa phía trước, có lẽ thấy hứng thú bèn ném xuống một hạt đào bỏ đi, hạt đào không lớn không nhỏ, nhưng lại vừa vặn kẹt cứng vào bánh xe.
Xe đẩy dừng lại, vẻ mặt Tạ Uẩn lập tức tối sầm lại, ngón tay siết chặt bánh xe như muốn bóp nát.
Trương Tĩnh Hàm hơi khựng lại một chút, cố nén nụ cười đang chực nở, lớn tiếng quát mắng con khỉ nghịch ngợm: “Năm nay không cho ngươi ăn đào nhà ta nữa!”
Đào dại trên núi thì vừa chua vừa chát, nhưng đào từ cây nàng trồng lại thơm ngọt mềm mọng, là món ăn yêu thích bấy lâu của lũ khỉ.
Để đổi lấy đào ngon nàng trồng, lũ khỉ đã ba năm liên tiếp xuống ruộng dưới chân núi giúp nàng nhổ cỏ.
Nếu không, mấy mẫu ruộng cứ mùa này nối tiếp mùa khác, cỏ dại mọc um tùm, chỉ mình nàng thì chắc gãy cả lưng.
Khỉ rất có linh tính, nghe nàng quát cấm ăn đào, nó sốt ruột gãi đầu mấy cái rồi vút đi mất.
Nhìn hướng nó chạy, Trương Tĩnh Hàm khẽ nhếch môi cười thầm, chắc là lại đi nhổ cỏ giúp nàng rồi.
Nhưng khi quay lại nhìn Tạ Uẩn, nàng lập tức lộ vẻ quan tâm chân thành, không một chút sơ hở: “Lang quân đừng động đậy, ta sẽ lấy hạt đào ra ngay.”
Chiếc xe đẩy làm trong vài canh giờ tất nhiên không được bền chắc, gỡ được hạt đào, nàng phát hiện dây đay đã lỏng, bèn cúi xuống buộc lại cẩn thận.
Làm xong một lượt, mồ hôi thấm ướt lưng, gò má nàng cũng ửng hồng.
Nắng xuyên qua kẽ lá rải rác, tiếng chim hót không ngừng, giữa khung cảnh xanh mướt đầy sức sống, Tạ Uẩn dễ dàng nhận ra trên chóp mũi nàng có một nốt ruồi son nhỏ.
Màu nốt ruồi rất nhạt, đứng đủ xa thì gần như không thấy.
Ánh mắt lạnh lùng của hắn quét qua gương mặt nàng, như một lưỡi dao vô hình dò xét từng dấu vết, tìm kiếm bất kỳ điều gì có thể cho thấy nàng đang giở trò.
Nốt ruồi mọc đúng vị trí đó, thỉnh thoảng lại thấp thoáng trước mắt hắn, là muốn thu hút sự chú ý của hắn sao?
Nhưng Tạ Uẩn vốn đa nghi, chẳng dễ bị những trò vặt như vậy lung lay.
“Được rồi, lang quân có thể tiếp tục đẩy bánh xe đi tiếp.” Trương Tĩnh Hàm thở phào nhẹ nhõm, cất quả mận và chiếc túi đeo đính lông màu sắc do mình tự làm vào, rồi đứng dậy.
“Ừm, không biết nhà của cậu A Hàm ở đâu?” Tạ Uẩn khẽ hỏi, những ngón tay vẫn siết chặt chưa buông lỏng.
Hắn đang cố nén cơn giận dữ bùng lên trong lòng, hắn muốn xé nát chiếc xe đẩy mình đang ngồi, giết con khỉ khiến hắn mất mặt và quan trọng nhất là tra hỏi nàng vì sao lại dám đến gần hắn như thế, vì sao lại thể hiện vẻ dịu dàng, phong tình ngay trước mắt hắn!
“Nhà cậu ta ở phía đó.” Trương Tĩnh Hàm tùy tiện chỉ tay, trên mặt thoáng hiện vẻ lo lắng.
Nàng đến tìm cậu, tốt nhất đừng gặp mợ. Mợ vẫn còn giận, chưa bao giờ cho nàng cơ hội nói hết lời.
Tạ Uẩn cúi mắt nhìn về hướng nàng chỉ, dưới bóng cây dâu cổ thụ, có những đứa trẻ búi tóc hai bên đang nô đùa, những người phụ nữ ngồi giặt đồ bên bờ suối, những người đàn ông vác cuốc vội vã đi lại, và vài con chó vàng vẫy đuôi.
Ngôi làng hẻo lánh này, hơn hai mươi hộ dân vẫn sống một cuộc đời bình lặng, yên ổn, như chưa từng nếm trải loạn lạc.
“Gần trăm năm chiến sự liên miên, xem ra nơi này chưa từng bị ảnh hưởng.” Hắn nhớ lại cảnh tượng những ngôi làng khác mười nhà thì chín bỏ hoang, ung dung nói.
Nghe vậy, Trương Tĩnh Hàm liếc hắn một cái, không kìm được mở miệng phản bác: “Cứ hai ba năm thuế vụ mùa lại tăng lên một lần, chưa kể lao dịch chưa bao giờ ngưng nghỉ. Bốn năm trước còn có lệnh chiêu binh, dù người Hồ phương Bắc chưa đánh tới đây, thì thôn dân như chúng ta cũng đâu có được mấy ngày yên ổn.”
Tạ Uẩn vẫn ngồi trên xe đẩy, ngước mắt nhìn nàng, đôi mắt bình thản.
Thân là thường dân, trong thời loạn lạc mà còn được sống yên ổn, sáng ra đồng, tối về nhà, hẳn phải biết đủ rồi.
Trương Tĩnh Hàm nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói nhỏ dần: “Thím Tần, lang quân từng gặp rồi đó, ban đầu thím ấy gả cho một người chú trong thôn. Mười năm trước, huyện gọi người đi xây tường thành, trượng phu bị bắt đi, chưa đầy hai tháng đã mất mạng. Sau đó thím ấy tái giá với Nhị bá, vì nếu không chịu tái giá trong vòng một năm, ngoài thuế thân, mỗi năm còn phải nộp thêm một hộc lương phạt.”
Nàng đứng ở vị trí cao hơn, dường như có thể nhìn thấy trên thân mỗi người đều quấn một sợi xiềng xích vô hình, chẳng thể thoát ra mà chỉ đành chấp nhận vận mệnh đã được an bài.
Sống chết của thường dân, chưa bao giờ đáng để nhắc đến.
Để có được nhận thức sâu sắc ấy, Trương Tĩnh Hàm biết mình phải cảm ơn người đàn ông đang ở bên cạnh.
Là một thôn nữ, nàng chưa từng cầm sách, chỉ nhận biết được vài chữ trên các biển hiệu trong thành Vũ Dương. Kiếp trước, chính hắn đã dạy nàng đọc chữ, kể cho nàng nghe những câu chuyện trong sách và những đạo lý ẩn chứa trong từng dòng ấy.
Vương hầu tướng lĩnh, tài tử giai nhân, danh sĩ phong lưu, từng ấy con người, có người một đời rực rỡ, có người một đời bi tráng, có người phong nhã tiêu sái.
Thế nhưng hàng vạn hàng ngàn người khác, như nàng, như dân chúng thôn Tây Sơn, lại chỉ được gói gọn trong hai chữ trên sách – thứ dân.
Họ chưa từng được ai để mắt đến.
Thứ duy nhất họ có được là cơm ăn áo mặc cũng phải vất vả trăm bề mới giữ nổi, vậy mà còn bị bảo rằng, phải biết thế là đủ.
Lần đầu tiên, Tạ Uẩn phát hiện ánh mắt nàng không hề né tránh, trong đó hắn còn thấy được vài phần phẫn uất và bi ai.
Nàng là thứ dân, là nữ nông thấp hèn như lời hắn từng nói, chưa bao giờ nhận được sự tôn trọng thật sự từ hắn.
Sự im lặng âm thầm bao trùm, cả hai đều không nói lời nào.
Đúng lúc ấy, một quả đào rừng có vệt đỏ trên vỏ từ trên cây rơi xuống, suýt nữa đập vào chân bị thương của Tạ Uẩn.
Không cần nhìn cũng biết, tám chín phần mười là con khỉ ban nãy ném tới, coi như vật bồi tội.
Tạ Uẩn nắm chặt quả đào, môi mím thành một đường thẳng, hơi thở lạnh lẽo tỏa ra từ người hắn, từ từ mở miệng: “Dã thú trong núi mà làm tổn thương người, nhất định không thể giữ nó lại.”
Nếu trong tay có cung tên, hắn đã bắn chết con khỉ đó từ lâu rồi.
Trương Tĩnh Hàm vờ như không nghe ra ẩn ý, tiếp tục đi về phía nhà cậu.
Quả đào rừng có vệt đỏ trên vỏ ăn vào vẫn có chút ngọt, con khỉ tuy nghịch ngợm nhưng lại biết nhận lỗi. Ở một mức độ nào đó, nó còn có lễ nghĩa hơn con người.
Càng đến gần thôn, sự có mặt của Tạ Uẩn càng trở nên nổi bật, không ít người tò mò liếc nhìn hắn.
“A Hàm, chẳng lẽ đây là vị quý nhân đó?” Một người thím bưng chiếc thau gỗ đựng quần áo giặt đi ngang qua, mạnh dạn hỏi một câu.
Thôn Tây Sơn nhỏ bé như vậy thì làm gì có chuyện gì giấu được. Chuyện cháu gái của Trương Song Hổ vác một quý nhân bị thương từ trên núi về rồi cưu mang trong nhà, chỉ trong hai ngày đã lan truyền khắp mọi ngóc ngách của thôn.
Lúc đóng cửa chỉ có người nhà với nhau, nhà nào nhà nấy đều đem chuyện ra bàn tán, từ thân phận đến dáng dấp của vị quý nhân ấy đều được thêu dệt đến mức thần kỳ.
Có người còn hỏi đến tận chỗ Hương lão, nghe nói quý nhân bị thương nặng, còn lo người chết ở trong thôn sẽ gây họa nữa kia.
Nhưng hôm nay tận mắt trông thấy, ôi chao! Đúng là quý nhân thật!
Vẻ đẹp thế này, chẳng khác nào mấy câu mà nhà họ Trịnh hay nhắc mãi, nào là “chiêm bỉ” với “lục trúc” gì đó, nghe mãi mà chẳng hiểu, chỉ biết đại ý là ca tụng phong thái tuấn tú của lang quân trẻ tuổi.
Người phụ nữ lén liếc qua gương mặt Tạ Uẩn, vừa nghe Trương Tĩnh Hàm đáp “vâng” một tiếng, vẻ mặt bà lập tức trở nên ngượng ngùng.
Vị quý nhân ấy mỉm cười gật đầu chào hỏi, bà líu ríu không dám đáp lại, vội vàng bưng thau chạy đi mất.
Những người khác cũng chỉ dám len lén nhìn một cái, trong lòng thầm nghĩ: Hương lão từng nói quý nhân bị thương nặng, chẳng những đi lại không nổi mà còn mất trí nhớ, nhìn thế này có giống đâu, cùng lắm là chân còn chưa lành thôi.
“Họ chỉ tò mò thôi, không có ác ý, mong lang quân đừng để bụng.”
Đến cửa nhà cậu, Trương Tĩnh Hàm thấp giọng giải thích, vô cùng cẩn trọng, sợ hắn sẽ sinh chán ghét nàng và cả thôn Tây Sơn.
Bởi chỉ cần một gia nhân của hắn thôi, thứ dân như họ đã đủ sợ đến chẳng dám ngẩng đầu lên rồi.
Huống hồ là Trường Lăng hầu Tạ Uẩn, với họ, hắn như một sự tồn tại trên cao, xa đến nỗi chẳng thể với tới.
“A Hàm lo lắng thừa rồi, lòng ta chưa nhỏ nhen đến mức bị nhìn vài cái mà nổi giận đâu.” Tạ Uẩn hờ hững đáp một câu, rồi mỉm cười nhắc nàng nên gõ cửa.
Cây dâu bên cạnh sai trĩu quả, chỉ vài hôm nữa là sẽ chín hoàn toàn.
Trương Tĩnh Hàm gom hết can đảm, gõ hai tiếng lên cánh cửa gỗ. Một quả dâu chín đỏ nhạt rơi xuống, rồi cửa mở ra, Trương Hạ Nhi mừng rỡ kêu lên một tiếng: “Đại tỷ!”
“Là Hạ Nhi à, cậu có ở nhà không?” Trương Tĩnh Hàm cúi người, dịu giọng hỏi biểu muội bé nhỏ, rồi đưa mấy quả mận to tròn từ trong tay cho cô bé.
“Ngọt lắm!” Cô bé cắn một miếng, vui đến mức không khép nổi miệng, cô bé biết chỉ cần đại tỷ ghé qua, nhất định sẽ có đồ ngon.
Lần trước là mật ong, lần này là mận.
Thật lạ, tại sao chỉ có đại tỷ mới tìm được những thứ này? Đại tỷ bảo vì thường xuyên vào trong núi.
Hạ Nhi nghĩ chẳng đúng, cha mẹ và người lớn trong làng ai cũng nói trong núi có dã thú ăn thịt người: hổ, sói, gấu, đủ cả. Trẻ con mà bị nó vồ một cái thì nuốt trọn cả xương.
Vậy mà đại tỷ chẳng hề bị thương!
“Cha không ở nhà, ra ruộng làm cỏ rồi.” Cô bé ăn xong một quả, giọng lanh lảnh trả lời, rồi liếc thấy Tạ Uẩn đứng sau thì liền tròn mắt há miệng.
Chưa từng thấy người này, mà lại… cao quá trời! Ngồi đó mà cứ như…
“Hạ Nhi, sao còn đứng ngoài cửa thế? Lại định lười đúng không, sao không học cùng A tỷ?”
Lưu Bình Nương tay cầm muôi nước, vừa trách con vừa đi về phía cửa, trông thấy Trương Tĩnh Hàm, sắc mặt bà lập tức biến đổi.
“Cút! Cút cho ta!” Bà giận dữ hét lên, ném thẳng chiếc muôi nước trong tay về phía nàng.
Trương Tĩnh Hàm không né tránh, nàng nhắm mắt lại, bình thản chờ cơn đau ập xuống.
Thế nhưng, chiếc muôi nước không hề đập lên người nàng.
Nàng mở mắt, nhìn xuống bàn tay đang nắm lấy cánh tay mình, trên đó hiện lên một vết bầm tím.