Chương 6

Nắng Chiều Đã Ngả Nhưng Gió Vẫn Tự Do thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lương Dư Chu vẫn khăng khăng chối cãi, tự lừa dối chính mình: "Con không cố ý làm tổn thương cô ấy mà…”
Triệu Duyệt không còn ý định nuông chiều con trai nữa: "Vậy con nói đi, con định làm gì? Có phải con tính cưới Hạ Uyển Đường rồi vẫn muốn giữ Tiểu Du bên cạnh không?”
Lương Dư Chu mấp máy môi, nhưng chẳng thể nói nên lời.
"Năm năm trước, khi hai đứa mới bắt đầu qua lại, mẹ đã muốn khuyên Tiểu Du rời đi. Nếu không phải con bé khăng khăng nói hai đứa yêu nhau thật lòng, không chịu nhận tiền chữa bệnh, cộng thêm việc mẹ thấy con thực sự có tình cảm với nó… thì mẹ đã không để mặc con làm khổ con bé nhà người ta đến vậy!”
Lương Dư Chu không thể tin vào tai mình: "Mẹ! Mẹ là mẹ con mà! Sao mẹ có thể nói như vậy!”
Triệu Duyệt cười khẩy một tiếng: "Mẹ còn chẳng muốn nhận con là con trai mình nữa là! Mẹ tưởng con sẽ cưới Tiểu Du về làm vợ, ai ngờ con vẫn luôn nhớ nhung cô bé nhà họ Hạ! Vừa thấy nó quay về là lập tức dao động, thế này khác gì phụ lòng con bé Tiểu Du suốt mấy năm qua?”
Bà lấy lại bình tĩnh, nói tiếp: "Ngày trước mẹ từng hứa với ông nội Tiểu Du sẽ chăm sóc tốt cho cháu gái của ông ấy. Vậy mà con thì sao, còn muốn bắt cá hai tay? Mẹ thật sự không hiểu sao lại nuôi dạy ra một đứa ba lòng hai dạ như con! Nhà họ Lương chúng ta từ bao giờ lại sinh ra kẻ vong ân bội nghĩa thế này!”
Lương Dư Chu, vốn đã khó chấp nhận chuyện tôi đột ngột rời đi, giờ lại bị chính mẹ ruột vạch trần tâm tư ngay trước mặt người khác, cuối cùng không thể kìm nén được cảm xúc nữa.
"Con không muốn tổn thương Tiểu Du đâu! Mẹ ơi! Cô ấy đi đâu rồi? Con phải tìm cô ấy về!"
Triệu Duyệt thấy A Thành và Hạ Uyển Đường lần lượt bước ra từ sảnh tiệc, cuối cùng cũng không đành lòng để người ngoài chứng kiến bộ dạng thảm hại của con trai mình lúc này.
Bà mạnh tay đẩy Lương Dư Chu vào xe, rồi ngay trước mặt A Thành vừa mới tới nơi,
lái xe đi thẳng.
Làm xong thủ tục nhận phòng, tôi tắm rửa cho tỉnh táo.
Sau đó, tôi bắt taxi đến nhà hàng mà Tống Chí hết lời giới thiệu.
Không ngờ vừa bước vào cửa, tôi đã chạm phải ánh mắt của Tống Chí.
“Bác sĩ Tang! Thật sự là chị tới rồi à!”
Sau vài câu xã giao với Tống Chí, tôi liếc nhìn người đàn ông đang đứng cạnh Tống Chí, vẫn giữ im lặng.
Có lẽ anh ấy chính là vị sếp trẻ tuổi thành đạt nhưng nổi tiếng lạnh lùng mà Tống Chí đã nhắc tới.
Bỏ qua ánh mắt dò xét của người đàn ông, tôi điềm nhiên gật đầu chào rồi bảo nhân viên dẫn mình tìm một chỗ trống.
Vừa bước ngang qua, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên bên tai tôi:
“Cô họ Tang sao? Tang Trạm là gì của cô?”
Nghe thấy cái tên ấy, tôi khựng lại: “Anh biết cha tôi sao?”
Tôi cũng không rõ bằng cách nào mà cuối cùng tôi lại ngồi chung bàn với họ.
Người đàn ông tự giới thiệu mình là Liêu Dục Phong.
Anh ấy biết tên cha tôi là vì năm xưa, cha tôi đã từng cứu mạng cha của anh ấy.
“Nghe tin bác Tang qua đời, cha tôi đã buồn rất lâu. Biết nhà họ Tang chỉ còn một ông cụ già và một cô bé chưa trưởng thành, ông ấy đã nhờ người khắp nơi dò hỏi địa chỉ, mong có thể thay ông Tang chăm sóc hai người. Không ngờ hôm nay lại gặp được cô ở đây.”
Khi sinh tôi, mẹ tôi bị khó sinh, dù giữ được mạng nhưng bà để lại di chứng. Năm tôi ba tuổi, bà đã bị bệnh mà qua đời. Cũng chính từ đó, cha tôi thường xuyên ra ngoài khám bệnh cho người khác.
Đến năm tôi mười tuổi, cha tôi đã mất trong một vụ tai nạn giao thông.
Hồi nhỏ, tôi từng lén nghe ông nội khuyên cha với vẻ mặt đầy khổ sở: “Con người ai cũng có số, con không thể vì mẹ của Tiểu Du đã mất mà cứ làm những việc vượt quá sức mình. Tiểu Du còn nhỏ như vậy, con muốn con bé phải mồ côi cả cha lẫn mẹ từ sớm sao?”
Khi đó tôi không hiểu lời ông nội có ý gì.
Cho đến khi cha tôi qua đời.
Một hôm, ông nội uống say, ôm di ảnh cha tôi khóc nấc:
“Trạm à, cha hối hận lắm… Giá như năm xưa cha không dạy con về y học thì tốt biết mấy! Lẽ ra phải để nó tuyệt diệt từ đời cha mới phải!”
Về sau khi tôi lớn hơn một chút, từng hỏi ông nội về những lời đó.
Ông im lặng rất lâu, chỉ nói một câu: “Tiểu Du à, ông sẽ truyền lại toàn bộ y thuật cho con. Những thứ khác… con đừng hỏi nữa.”
Từ nhỏ, tôi đã sống nương tựa vào ông nội và hiểu rõ tính cách của ông. Tôi biết khi ông đã quyết định điều gì thì tôi sẽ không hỏi thêm. Tuy nhiên khi lớn lên, nhất là sau khi ông mất trong một vụ tai nạn, tôi dần dần hiểu ra những điều mà ông luôn muốn giấu tôi.
“Cảm ơn cha anh vì vẫn nhớ đến chúng tôi. Những năm đó, tôi và ông nội sống cũng không đến nỗi nào.”
Liêu Dục Phong ngập ngừng một lúc, cuối cùng vẫn cất tiếng hỏi: “Xin hỏi… ông nội cô…”