14. Đêm Hội Hoa Đăng

Nến Hồng Nhỏ Lệ - Tịch Mịch Thâm Cốc thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Hỉ Chúc rời đi, Ngày Mai lại chìm vào thế giới tĩnh lặng không tiếng cười của mình.
– Ha ha ha ha, ha ha ha ha. – Hỉ Chúc không ngừng khúc khích cười, nàng đã cười rộ lên suốt gần một chén trà rồi. Vừa nãy, 'trứng thối' lại đồng ý cùng nàng đi xem hội hoa đăng tối nay, thật sự là quá đỗi vui mừng.
– Ha ha ha ha, ha ha ha ha. – Sao mình lại ngốc thế này, cứ cười mãi không thôi, chẳng qua chỉ là đi xem hoa đăng thôi mà? Trước đây, Lam dì cũng từng dẫn mình đi xem rồi, mình cũng đâu có vui đến vậy. Nhưng mà, thật sự là rất vui mà, 'trứng thối' rất ít khi ở bên mình, không thì đọc sách, không thì suy nghĩ vẩn vơ, hoặc là cứ nhìn lên trời ngẩn ngơ.
– Ha ha ha ha. Mình vui quá đi! – "Bùm!" – Pháo hoa rực rỡ bùng nổ trên không trung, muôn màu muôn vẻ, chiếu sáng khuôn mặt của mỗi người trên đường, rực rỡ lấp lánh.
– Đẹp quá đi! 'Trứng thối' ơi! – Hỉ Chúc lớn tiếng gọi.
– Thì ra 'trứng thối' vẫn có lúc xinh đẹp cơ đấy. – Ngày Mai nhìn Hỉ Chúc đang nhảy nhót phía trước, trêu chọc.
– Xấu xí! Ta nói là pháo hoa đó! – Hỉ Chúc cãi lại.
– "Bùm!" – Lại một loạt pháo hoa rực rỡ nữa bùng nổ trên bầu trời. Hỉ Chúc xem đến hoa cả mắt, vừa vỗ tay vừa nhảy nhót vừa xoay vòng. Ngày Mai nhìn nàng lắc đầu, thật không hiểu sao nàng có thể vui vẻ đến vậy. Nàng thật may mắn khi không bị cuốn vào cuộc tranh đấu này. Xem ra Hỉ Chúc là người chân thật nhất trong số chúng ta, và khi ở trước mặt nàng, ta cũng không cần phải che giấu cảm xúc của mình, có thể thoải mái tự tại. Cũng chỉ có nàng mới có thể khiến ta thoải mái cười lớn đến vậy.
– Mua cho ta cái đèn lồng đi! – Hỉ Chúc kéo tay Ngày Mai chạy đến một gian hàng.
– Cô nương, cái đèn lồng này không bán, chỉ cần cô đoán trúng câu đố đèn thì có thể lấy nó đi. – Chủ quán niềm nở mời chào.
– Thật sao? Để ta xem. – Hỉ Chúc hết xem cái đèn lồng này đến cái đèn lồng khác, rồi chỉ vào một cái: – Cái này, hai trái tim ở ngoài, không ai biết.
Ngày Mai đứng bên cạnh nhìn Hỉ Chúc cầm chiếc đèn lồng trên tay, khẽ mỉm cười, thầm nghĩ xem nha đầu ngốc này có đoán được không. Đây chính là một câu đố thơ, đáp án là...
– "Tâm hữu linh tê nhất điểm thông." – Hỉ Chúc buột miệng thốt ra.
Ngày Mai ngạc nhiên nhìn nàng, y không ngờ một cô nương ngốc nghếch lúc nào cũng gây chuyện như vậy lại có thể nhanh chóng đoán ra câu đố thơ này.
– Cô nương thông minh thật đấy, tặng cho cô. – Chủ quán nói, nụ cười trên môi gượng gạo, không xuất phát từ tấm lòng.
Hỉ Chúc đặt xuống mười đồng tiền, rồi cầm đèn lồng kéo Ngày Mai tiếp tục đi về phía trước.
– Sao ngươi nhanh vậy đã đoán ra câu đố đèn, nhưng vì sao còn phải trả tiền? – Ngày Mai tò mò hỏi.
– Bảo ngươi là 'trứng thối' mà! Ngươi còn không thừa nhận. Người ta là nghệ nhân thủ công, cái đèn lồng này phải tốn cả ngày trời mới làm được, lấy không của người ta thì ta không làm được. Còn về câu đố thơ này á? Ai, trước kia ở trên núi, chỉ có động vật, không có ngôn ngữ giao tiếp, cũng chỉ có thể dựa vào phỏng đoán, nên ta đoán giỏi nhất đấy! – Hỉ Chúc đắc ý bắt đầu rung đầu lắc lư.
– Trên đường không được gọi ta là 'trứng thối'. – Ngày Mai nhỏ giọng nói với Hỉ Chúc.
– Vậy gọi là 'khoai lang thối' à? – Hỉ Chúc xoay người cười xấu xa với Ngày Mai.
– Vẫn là gọi 'trứng thối' đi! – Ngày Mai nghiêm túc nói.
– Ha ha ha ha, giả bộ đứng đắn. Chúng ta đi xem biểu diễn đi! – Hỉ Chúc kéo tay Ngày Mai chen vào đám đông. Ngày Mai phát hiện tay Hỉ Chúc rất lạnh, gần như lạnh buốt, y theo bản năng nắm chặt tay nàng hơn. Hỉ Chúc đang đi phía trước cảm nhận được hành động này, mặt hơi nóng lên, tim đập cũng nhanh hơn. A, nam nữ thụ thụ bất thân. Hỉ Chúc lập tức rút tay mình ra.
– Sao vậy? – Ngày Mai cảm thấy tay đột nhiên trống không, liền hỏi.
– Không có gì. Tỷ tỷ, Thượng Quan tỷ tỷ! – Ngày Mai nhìn theo hướng tay Hỉ Chúc chỉ, thấy Thượng Quan Yến và Tư Mã Gió Mạnh đang sóng vai đi tới. Hỉ Chúc bỗng nhiên tiến lên khoác tay y.
– Ngươi… – Ngày Mai ngạc nhiên nhìn nàng.
– Ai, người ta ra vào có đôi có cặp, ta cho ngươi nở mày nở mặt. – Hỉ Chúc nháy mắt với Ngày Mai.
Cái con ngốc này. Ngày Mai khẽ cười. Bốn người họ đều nhìn thấy nhau, đang định tiến lên nói chuyện thì từ bên cạnh đột nhiên xông ra một đám người áo đen bịt mặt, chắn ngang giữa đường.