Chương 3: Cô Nàng Kỳ Lạ và Bài Học Đầu Tiên

Nến Hồng Nhỏ Lệ - Tịch Mịch Thâm Cốc

Chương 3: Cô Nàng Kỳ Lạ và Bài Học Đầu Tiên

Nến Hồng Nhỏ Lệ - Tịch Mịch Thâm Cốc thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

– Cô nương định trêu chọc ta đến bao giờ nữa đây? – Minh Nhật mở mắt nhìn nàng.
– Ta đâu có! Ta đang đút thuốc cho ngươi mà, có trêu chọc gì đâu, đừng nói bậy. – Hỉ Chúc nói.
– Ồ, vậy bây giờ ta có thể tự uống rồi. Cô nương còn định mớm cho ta nữa ư? – Minh Nhật nhìn Hỉ Chúc hỏi.
– Ừm, hình như Lam dì không thích ta làm vậy, ngươi khỏe rồi thì tự uống đi! À, đúng rồi, Lam dì muốn ngươi dạy ta. – Hỉ Chúc nói.
– Dạy ngươi ư? Đến cả hoa thản nhiên có thể chữa bệnh tim mạch suy yếu mà ngươi cũng biết, còn cần dạy gì nữa? – Minh Nhật tò mò hỏi.
– Ta biết tác dụng của hoa thản nhiên là vì thường xuyên chữa bệnh cho thỏ. – Hỉ Chúc nói.
– Ngươi, ngươi... khụ khụ khụ, ngươi... vậy chẳng lẽ ta chẳng khác gì thỏ ư... – Minh Nhật tức đến đỏ mặt.
Vài ngày sau, Minh Nhật bình phục. Nhìn Hỉ Chúc bên cạnh với quần áo rách rưới, tóc tai bù xù, trong lòng y không khỏi hụt hẫng.
– Ngươi ăn mặc kiểu gì thế này? Ngươi đâu phải người của Cái Bang. – Minh Nhật tức giận nói.
– Đây là mốt ăn mày thịnh hành bây giờ đấy. – Hỉ Chúc đáp.
Chẳng lẽ mình thật sự sai rồi ư? Bộ trang phục này không phải là mốt sao? – Đi thay bộ khác đi. – Minh Nhật ném cho nàng một bọc quần áo. – Tóc tai cũng chải cho gọn vào.
Hỉ Chúc nhận lấy bọc quần áo, chậm rãi trở về phòng, cởi bỏ bộ quần áo cũ nát rồi nhảy vào bồn tắm, khiến nước bắn tung tóe. Người ở đây thật là kỳ lạ, thích quản chuyện người khác mặc gì. Âu Dương đại ca thì mặt mày cau có, suốt ngày nghiêm trang, không mệt sao? Nếu bắt ta ngày nào cũng như vậy, thà chết còn hơn. Vẫn là lũ thỏ tốt hơn, chẳng ai quản ta cả. Bị ta dọa cho một trận là chạy tán loạn. Nhớ đến bộ dạng của chúng, Hỉ Chúc vui vẻ vẫy vùng trong nước.
Những bọt nước trong veo từ trên xuống dưới nhảy nhót, vài giọt bắn ra ngoài bồn tắm, rơi xuống sàn nhà.
Thay quần áo xong, nàng chải tóc đơn giản rồi đi ra ngoài. Nàng thấy Minh Nhật đang ngồi ngẩn người trong sân.
"Hay là mình đến xem vẻ mặt bị dọa của hắn thế nào." Hỉ Chúc rón rén đi đến bên cạnh Minh Nhật, định làm mặt quỷ dọa hắn. Không ngờ Minh Nhật hét lớn một tiếng: "Đứng lại!" khiến Hỉ Chúc ngã nhào xuống đất.
– Ngươi dọa người! – Hỉ Chúc vừa xoa xoa mông vừa nói.
– Đúng vậy, đây là khởi động trước khi học. – Minh Nhật quay lại nhìn Hỉ Chúc. Chiếc áo xanh mà y dặn quản gia mua đã khoác lên người một cô gái thanh lệ, mảnh mai nhưng không yếu đuối, tú lệ nhưng không kiêu sa. Dù không trang điểm mà nàng vẫn đẹp hơn vô số giai nhân, mái tóc đen buông xõa, hương thơm thoang thoảng.
– Đến đây ngồi xuống. Vừa rồi ta hỏi sư phụ về chuyện của ngươi, nghe nói mấy năm nay ngươi chỉ tiếp xúc với động vật trên núi thôi.
– Vâng, đúng vậy. – Hỉ Chúc đáp.
– Ừm, ta tự giới thiệu một chút. Ta tên Âu Dương Minh Nhật, giang hồ gọi là "Tái Hoa Đà". Ta biết thiên văn, hiểu địa lý, thông kim bác cổ. – Minh Nhật giới thiệu.
– "Tái Hoa Đà" mà lại bị thương nặng như vậy ư? – Hỉ Chúc nói.
– Giang hồ hiểm ác, lòng người khó dò. – Minh Nhật đáp.
– Ngươi có thể cười một cái được không? Lúc nào cũng nghiêm trang như vậy, ngươi không mệt ư? – Hỉ Chúc nói.
– Nữ nhi phải tinh thông cầm kỳ thi họa. Vậy thì bắt đầu từ cầm đi! – Minh Nhật nói.
– Ta tưởng ngươi định dạy cái gì ghê gớm lắm chứ, mấy cái này ta biết hết rồi, chỉ có chơi cờ là dở thôi. Thường thì chỉ vài chiêu là chết ngắc rồi. – Hỉ Chúc nói.
– Được, vậy ngươi vẽ một bức tranh cho ta xem. – Minh Nhật nói.
Hỉ Chúc mài mực, cầm bút, rất nhanh sau đó một bức tranh sơn thủy đã được hoàn thành.
– Viết mấy chữ lưu niệm đi. – Minh Nhật nói.
"Phía chân trời cao vút, dãy núi thấp thoáng, kéo dài vô tận, tụ về một đường." Chữ viết tú lệ, đoan chính. Minh Nhật nhìn rồi gật gù, xem ra cô bé này không nói dối.
– Ngươi biết chơi nhạc cụ gì?
– Tỳ bà, đàn tranh, cả sáo nữa, tiêu cũng biết một chút. – Hỉ Chúc thấy chiếc tiêu trong tay Minh Nhật liền nói.
– Ngươi thổi thử xem. – Minh Nhật đưa tiêu cho nàng.
Một khúc nhạc du dương chậm rãi vang lên. Hỉ Chúc từ từ thổi, mặt bắt đầu ửng hồng. Minh Nhật nhìn nàng, cảm thấy rất kỳ lạ, một vẻ tinh tế khác thường, mặt y cũng bắt đầu nóng lên. Tiếng nhạc du dương, hai người cứ như vậy ngồi trong sân rất lâu sau...