Giá như cuộc đời có thể mãi là một giấc mơ an yên, nơi mọi yêu hận tình thù, mọi sinh ly tử biệt đều được gác lại phía sau.
Mỗi ngày, một mình đứng trước đại dương bao la, lắng nghe hơi thở của sóng, ngắm nhìn thủy triều lên xuống như nhịp đập của thời gian. Sau đó, cứ thế chân trần chạm đất, thong dong bước qua từng con phố quen thuộc, mang theo tâm hồn hòa quyện với đất mẹ.
Khi ấy, hạnh phúc sẽ là một điều giản dị nhưng vô ngần, một sự bình yên tuyệt đối mà ai cũng hằng mong ước.
Truyện Đề Cử






