Chương 3: Bát huyết gà rừng

Ngã Dĩ Hồ Tiên Trấn Bách Quỷ / Ta Lấy Hồ Tiên Trấn Bách Quỷ thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Năm ta ba tuổi, đúng vào lúc hạn hán nghiêm trọng. Vào ngày sinh nhật ba tuổi của ta, hầu hết người lớn trong làng đều đi tưới nước đồng áng, người nhà ta cũng vậy, để ta ở nhà một mình.
Trong nhà để lại cho ta một bát huyết gà rừng, dặn ta uống khi đói bụng.
Mặc dù mới ba tuổi, nhưng ta thông minh hơn những đứa trẻ bình thường và cũng rất ngoan ngoãn, thường một mình chơi trong sân.
Suốt mấy năm qua, ta vẫn luôn cô độc một mình, không có đứa trẻ nào chịu chơi cùng ta, chủ yếu là vì người lớn trong nhà chúng không cho phép. Họ nói ta là một quái thai trời sinh. Người trong làng cũng biết ta từ trước đến nay không ăn cơm, chỉ uống máu. Hơn nữa, mỗi khi trời tối, cáo và hồ ly đều chạy đến nhà ta để tặng đồ, khiến mọi người tránh ta như tránh tà.
Vào ngày sinh nhật hôm đó, ta vẫn như mọi ngày, một mình chơi trong sân. Đang lúc ta tè tưới tổ kiến, đột nhiên nghe thấy tiếng trẻ con vui đùa ồn ào từ bên ngoài sân, lập tức thu hút sự chú ý của ta.
Trong suốt ba năm qua, ta hầu như rất ít khi rời khỏi cái sân này. Dù sao thì người trong làng đều ghét bỏ ta, nhìn thấy đều sẽ tránh mặt ta.
Nhưng ta quá khao khát có một người bạn để chơi cùng. Ngay cả khi có một đứa trẻ nào đó chịu nói chuyện với ta dù chỉ một câu cũng tốt.
Nghe thấy tiếng động bên ngoài sân, ta liền chạy tới cửa sân, nhìn ra bên ngoài qua khe cửa.
Trước sân nhà ta, có một đống cát nhỏ là hàng xóm dự định lợp nhà nên trữ cát. Có bốn năm đứa trẻ đang ngồi nghịch cát trên đống cát đó, cười nói vui vẻ, nhìn ta mà lòng ngứa ngáy.
Khi đó ta mới ba tuổi, cũng không nghĩ nhiều như vậy, liền trực tiếp chạy tới, muốn cùng những đứa trẻ kia chơi đùa.
Nhưng có một đứa bé trai vừa nhìn thấy ta, đột nhiên lộ vẻ kinh hoàng. Một đứa lớn hơn một chút chỉ vào ta nói: “Quái thai đến rồi! Quái thai uống máu đến rồi! Ai nói chuyện với nó thì sẽ gặp xui xẻo!”
Tiếng hô đó vừa dứt, đám trẻ đang nghịch cát đột nhiên bỏ chạy tán loạn, chỉ còn lại ta một mình lẻ loi đứng đó.
Những đứa bé này chạy rất nhanh, những món đồ chơi nghịch cát đều bị bỏ lại trên đống cát. Nhìn thấy bọn chúng chạy mất, trong lòng ta rất thất vọng. Nhưng không sao, bọn chúng chạy thì ta tự chơi.
Ta cầm lấy dụng cụ nghịch cát, ngồi xổm trên đống cát tự mình chơi tiếp. Đúng vào lúc này, đột nhiên có một giọng nói từ bên kia đống cát truyền tới: “Chúng ta cùng chơi cát nhé?”
Ta ngẩng đầu nhìn lên, là một đứa bé mập mạp, tuổi không chênh lệch ta là bao. Nó còn thò lò hai hàng nước mũi, nhưng quần áo lại rất sạch sẽ.
Ta hướng về phía nó cười cười, nói được chứ, cùng chơi đi. Chúng ta cùng nhau đắp một ngôi nhà lớn.
Mọi người đã chạy hết rồi, chỉ còn lại Tiểu Bàn Tử này. Nó cùng tuổi ta, đều đang ở cái tuổi không biết sợ là gì.
Hai chúng ta ngồi trên đống cát chơi rất vui vẻ, vểnh quần yếm lên nghịch cát.
Một lát sau, Tiểu Bàn Tử đột nhiên móc ra một viên kẹo đường, đưa cho ta nói: “Kẹo đường, ngọt lắm...”
Ta chưa từng ăn kẹo đường, bởi vì ngoài máu ra ta chưa từng ăn bất cứ thứ gì khác. Nhưng ta vẫn nhận lấy, bỏ vào miệng, cũng không nếm ra vị gì.
Lúc ấy ăn kẹo của Tiểu Bàn Tử, cảm thấy nó tốt với ta, ta cũng nên tốt với nó. Ta vừa ăn kẹo, vừa nói với nó: “Ta cũng có đồ ăn ngon, ta lấy cho ngươi, ngươi đợi nhé.”
Nói rồi, ta hấp tấp chạy vào trong nhà, đem chén huyết gà rừng mà người nhà để lại cho ta bưng ra.
Tiểu Bàn Tử không biết đó là cái gì, ta liền làm mẫu cho nó uống. Miệng vừa chạm vào, khiến môi đỏ chót. Tiểu Bàn Tử cười khanh khách, ta cũng cười theo. Nó cũng bưng chén lên uống, chỉ là vừa uống một ngụm, bát không cầm chắc, cả bát máu đều văng hết lên người.
Đây chính là khẩu phần ăn của ta, nhìn thấy nó văng hết, ta xót không thôi.
Lúc đang không biết phải làm sao, đột nhiên sau lưng truyền đến một tiếng ai oán thảm thiết.
“Ngươi cái quái thai, đồ trời đánh! Dám hại con trai ta!” Một bà nương hung dữ đột nhiên chạy nhanh tới, không nói không rằng, trực tiếp xách cổ áo ta, ném ta văng ra xa, đập mạnh xuống đất. Lúc ấy ta rất đau, nằm rạp trên mặt đất liền oa oa khóc lớn.
Lúc ta đang khóc, đột nhiên trông thấy cách đó không xa có vài đôi mắt xanh biếc đang nhìn ta chằm chằm, đồng thời cũng đang theo dõi bà nương hung dữ kia.
Bà nương hung dữ kia ôm lấy Tiểu Bàn Tử, xót xa xem xét khắp lượt, phát hiện nó vẫn không bị thương, chỉ là có máu văng vào người nó.
Nhưng bà nương hung dữ kia vẫn chưa nguôi giận, chạy đến bên cạnh ta đang oa oa khóc lớn, lại đá thêm hai cước: “Mày cái đồ tiểu súc sinh trời đánh, dám đút con trai tao uống máu, xem tao có đánh chết mày không!”
Một đứa bé ba tuổi, một cước đã bị mụ ta đá văng ra xa, khiến ta đau đến nỗi muốn khóc cũng không khóc nổi nữa.
Cũng may lúc này gia gia của ta vác cuốc trở về, nhìn thấy bà nương hung dữ kia vẫn còn đang đánh ta, lập tức xông tới, đẩy bà ta ra, tức giận nói: “Vợ thằng Lão Tam kia, cô đánh cháu trai tôi làm gì?”
“Ông còn không biết xấu hổ hỏi sao! Ông hỏi xem cái quái thai này đã làm gì! Nó dám đút con trai tôi uống máu, vạn nhất có chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng, tôi sẽ bắt gia tộc họ Ngô của các người đền mạng!” Bà nương hung dữ kia chống nạnh, giận không kìm được.
Gia gia một tay bế ta từ dưới đất lên, nhìn thấy ta khóc đến tèm lem nước mắt, gia gia cũng không khỏi xót xa.
Lại nhìn sang Tiểu Bàn Tử kia, lúc này gia gia mới giật mình. Cả bát máu văng hết lên người nó, máu me nhầy nhụa, trông rất đáng sợ.
Máu này ta uống thì không sao, nhưng nếu trẻ con khác uống thì chắc chắn sẽ có vấn đề. Gia gia ta tự biết mình đuối lý, cũng không biết nói gì hơn, liên tục xin lỗi sau đó liền ôm ta về nhà.
Nhưng bà nương hung dữ kia vẫn không buông tha, đứng trước cửa nhà ta mà chửi ầm lên, dẫn tới không ít hàng xóm vây xem.
Lúc ta bị gia gia ôm, vẫn có thể nhìn thấy một đôi mắt xanh biếc nấp trong bụi cỏ nhìn ta chằm chằm, đồng thời cũng đang theo dõi bà nương hung dữ kia.
“Tiểu Kiếp, không phải gia gia đã dặn con ở yên trong nhà sao, con chạy ra ngoài làm gì?” Gia gia đặt ta xuống.
Tiểu Kiếp là tên gọi ở nhà của ta, tên chính thức là Ngô Kiết. Ngô Bán Tiên nói ta là Người Ứng Kiếp, cả một đời có mười tám kiếp nạn, vì vậy gia gia liền đặt cho ta cái tên này.
“Chơi... con muốn chơi với bọn nó, nó cho con kẹo, con cho nó đồ ăn ngon...” ta nức nở nói.
Gia gia nghe vậy, không khỏi thở dài một tiếng, nhưng cũng đành bất lực.
Tính tình trẻ con mà, chỉ nghĩ rằng đem thứ quý giá nhất của mình tặng cho bạn bè là tốt, làm gì có ý đồ xấu nào.
Cha mẹ ta trở về sau đó, nghe nói chuyện này, giáo huấn ta một trận nặng nề, nói sau này sẽ không cho ta ra khỏi nhà nữa.
Người nhà đều cho rằng chuyện này cứ thế trôi qua rồi, thực ra mới chỉ vừa bắt đầu.
Bởi vì sáng sớm ngày thứ hai, người ta phát hiện thi thể vợ thằng Lão Tam ở sau núi. Tử trạng rất thảm khốc, thi thể không biết là bị dã thú gì cắn xé, trên người tan hoang, vết thương chồng chất, không còn một mảnh thịt lành lặn. Nhất là một bên chân, bị gặm chỉ còn trơ xương.
Mà cái chân bị gặm đó, chính là cái chân đã đá ta hôm đó.