Ngã Dục Phong Thiên
Chương 11: Ta muốn đá linh thạch
Ngã Dục Phong Thiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong lúc nguy hiểm, Mạnh Hạo biến sắc mặt, không biết gương đồng có tác dụng với yêu thú hay không, nhưng không kịp nghĩ nhiều, trong chớp mắt khi con yêu thú lao tới, Mạnh Hạo vội vã né tránh, rồi lấy gương đồng chiếu về phía nó.
Tiếng thét kinh hoàng vang lên khắp nơi, ngay giữa không trung, phần mông của con yêu thú bỗng phun ra máu tươi, khuôn mặt méo mó, đôi mắt không còn vẻ hung hãn mà trở nên mờ mịt, dường như chưa bao giờ trải qua đau đớn như vậy… Thế nhưng nó không chịu lùi, ngay sau đó lại rống lên, mông nổ bùng, máu tươi văng khắp nơi.
Lúc này, nó từ mờ mịt chuyển sang hoảng sợ chưa từng có. Chiếc gương trong tay chàng thiếu niên trước mặt nó thật khủng khiếp. Nó xoay người ôm lấy mông, không chút chần chừ bỏ chạy. Nhưng chưa chạy được mấy bước, mông nó lại nổ bùng, lần này nổ liên tục năm lần, tiếng rú thảm thiết vang lên. Khi nó chạy được hơn mười bước, Mạnh Hạo cảm nhận thấy gương đồng trong tay rung rinh như bị kích động, một luồng năng lực lớn bắn ra, nhắm thẳng vào mông con yêu thú, trong nháy mắt đã xuyên vào bên trong.
Tiếng rú thảm thiết vang lên khắp ngọn núi hoang này. Nửa thân dưới của con yêu thú nổ tan, máu thịt văng ra, lúc lịm dần vẫn còn mang theo vẻ kinh hoàng, đứt hơi mà chết.
Cảnh tượng xảy ra quá nhanh, đến khi kết thúc, Mạnh Hạo vẫn đứng ngẩn người, hồi lâu sau mới thở dài, nhịp thở gấp gáp nhìn chiếc gương đồng trong tay.
- Ngay cả yêu thú cũng không thể thoát, nổ mông mà chết, chiếc gương này… nhất định là pháp bảo tuyệt thế.
Trong cơn kích động, Mạnh Hạo cũng kính sợ chiếc gương, liếc qua thi thể con yêu thú, chợt nhớ ra:
- Ngưng Khí Quyển từng nói, trong cơ thể yêu thú có yêu đan, chứa đựng linh khí của trời đất, có thể ăn trực tiếp.
Hắn bước tới cạnh xác con yêu thú, mò được một viên yêu đan nhỏ long lanh như ngón tay nằm trong bụng nó. Bên cạnh mùi máu tanh, yêu đan tỏa ra hương thơm ngào ngạt, khiến toàn thân thư thái.
Cất yêu đan đi, Mạnh Hạo chạy về, tiếc là ngọn núi này ít khi gặp yêu thú, nên khi về tới động phủ, chẳng gặp được con nào thứ hai, lòng không khỏi tiếc nuối.
Khi về tới động phủ thì đêm đã khuya, Mạnh Hạo ngồi khoanh chân, nhìn yêu đan và gương đồng trong tay, mắt sáng ngời.
- Yêu đan có thể ăn, nhưng Ngưng Linh Đan của tông môn vẫn còn, ta ăn Ngưng Linh Đan trước, rồi lại ăn viên này.
Quyết định xong, Mạnh Hạo đặt yêu đan và gương đồng bên cạnh, lại lấy nửa khối linh thạch đặt ở đó. Có linh thạch bên cạnh có thể hấp thu thêm chút linh khí.
Xong xuôi, Mạnh Hạo lấy Ngưng Linh Đan ra nuốt vào miệng. Viên đan tan ra thành những tia linh khí lan tỏa chậm rãi. Mạnh Hạo vận khí trong người, nhanh chóng tiêu hóa dược lực.
Nửa canh giờ sau, Mạnh Hạo mở mắt, ánh sáng lóe lên trong đôi mắt, thầm nghĩ dược lực này quả thực còn nhanh hơn cả ngồi thiền tu luyện, tiếc là Ngưng Linh Đan quá ít, lại chẳng cách nào kiếm thêm. Mạnh Hạo không nghĩ nhiều, giơ tay bắt lấy yêu đan, không chút do dự bỏ vào miệng.
Yêu đan vào cơ thể, lượng linh khí mênh mông hơn xa Ngưng Linh Đan lập tức lan tỏa, khiến toàn thân Mạnh Hạo chấn động, dường như thân thể sắp không chịu nổi. Hắn vội vận khí, không ngừng dung hợp, thân thể dần run rẩy, thậm chí có những chất bẩn tiết ra từ lỗ chân lông. Đến bốn năm canh giờ sau, đầu óc Mạnh Hạo ù một tiếng, cảm nhận thân thể nhẹ nhàng hẳn đi, linh khí trong người không còn rời rạc mà đan xen như dòng suối nhỏ.
- Linh khí như suối, thể bí phàm cấu, đây… đây chẳng lẽ là Ngưng Khí tầng hai.
Mạnh Hạo mở mắt, trên khuôn mặt đầy vẻ không tin. Hắn cúi nhìn thân thể, cẩn thận cảm nhận hồi lâu mới xác nhận mình đã đột phá Ngưng Khí tầng một, tiến vào Ngưng Khí tầng hai.
- Yêu đan lại có công hiệu khổng lồ như thế ư?
Mạnh Hạo mắt sáng ngời, đứng dậy đi vài vòng trong động phủ, cảm nhận linh khí vận chuyển như suối trong người, niềm vui tràn ngập trong lòng.
- Giờ ta cũng là tiên nhân Ngưng Khí tầng hai rồi!
- Tiếc là yêu thú hiếm thấy, nếu không thì đã tìm được phương pháp tu hành nhanh hơn rồi. Mọi chuyện đều là công lao của chiếc gương này.
Mạnh Hạo nhìn về gương đồng, nhưng lần nhìn lại khiến hắn chấn động toàn thân, dụi dụi mắt, nhìn kỹ hơn thì trên mặt gương lại có một viên yêu đan!
- Cái này… cái này…
Mạnh Hạo cảm thấy hỗn loạn như mất khả năng suy nghĩ, ngơ ngác nhìn yêu đan trên gương, thậm chí chần chừ. Hắn nhớ rõ nơi đó chắc chắn phải là một viên yêu đan và nửa khối linh thạch, nhưng vừa nãy đã ăn yêu đan rồi, giờ chẳng lẽ lại ăn linh thạch.
- Không thể nào là ăn linh thạch…
Mạnh Hạo sửng sốt hồi lâu, đầy khó tin, cầm lấy viên yêu đan kia, ngửi thử, chắc chắn mùi hương này chính là viên đan vừa nãy hắn ăn.
- Đây… đây là sao, vẫn còn hẳn một viên, chẳng lẽ ta nhớ nhầm, chẳng lẽ con yêu thú kia có hai yêu đan.
Mạnh Hạo càng cảm thấy hỗn loạn, lắc đầu mạnh, cố gắng khiến tâm trí đang sôi trào trở lại bình tĩnh. Hắn nhìn chằm chằm viên yêu đan trong tay, thân thể dần run rẩy, đôi mắt tỏa ánh sáng mãnh liệt chưa từng thấy, dường như vừa nhìn thấy vô số vàng bạc, gần như không nắm chặt nổi viên yêu đan.
- Chẳng lẽ… chiếc gương này hấp thu linh thạch, biến yêu đan thành hai!
Giọng Mạnh Hạo run run, hắn vốn tưởng chiếc gương này có thể khiến mãnh thú nổ mông đã là tác dụng lớn nhất, lại không ngờ còn có tác dụng kỳ diệu như thế.
Lâu sau, Mạnh Hạo mới tỉnh táo lại, tuy đã xác định bảy tám phần, nhưng giờ phút này hắn vừa mong chờ vừa lo lắng, hận không thể lập tức có linh thạch để thử nghiệm.
- Linh thạch, ta cần linh thạch!
Đôi mắt Mạnh Hạo lóe sáng như mãnh thú, với hắn, linh thạch đã chiếm vị trí cao nhất trong lòng, vượt qua cả vàng bạc, vượt qua khát vọng làm quan từng chiếm giữ.
Với tu sĩ, linh thạch là vật không thể thiếu, nhất là với Mạnh Hạo, đang khẩn trương và bất an, khát vọng với linh thạch trở nên mãnh liệt chưa từng có.
Chỉ là Kháo Sơn Tông vốn là tiểu tông, đệ tử bình thường ngoài mỗi tháng một lần phát đan, muốn có linh thạch vốn là chuyện không thể, trừ phi cướp đoạt.
- Ngày phát đan tiếp theo còn khoảng một tháng nữa.
Mạnh Hạo nhìn gương đồng, sắc mặt dần hiện vẻ dữ tợn, nhưng rất nhanh che giấu đi. Hắn tự thấy tu vi mình chỉ là Ngưng Khí tầng hai, cho dù có chém giết cướp đoạt cũng chẳng phải địch thủ của ai.
- Hồi còn ở huyện Vân Kiệt thiếu tiền đã thế, giờ thành tiên nhân rồi vẫn thiếu tiền.
Mạnh Hạo lòng đầy bất đắc dĩ, cứ nghĩ cách kiếm được linh thạch.