Ngã Dục Phong Thiên
Chương 29: Chỉ có bản thân mới là chỗ dựa chân chính! (2)
Ngã Dục Phong Thiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Về phần Mạnh Hạo, ánh mắt hắn vẫn đỏ ngầu máu me, nhưng với Vương Đằng Phi thì những thứ đó chẳng khác nào một con kiến yếu ớt giương hàm lên trước mặt voi, chỉ cần dẫm một chân là kiến sẽ bị dập nát.
Còn chuyện hôm nay, đối với y mà nói quả thật là chuyện nhỏ nhặt đến cực điểm, đây không phải là khinh thường, không phải là xem thường, thậm chí y còn mỉm cười với mọi người xung quanh, khi đi qua đám đông, tiếng cười ôn hòa còn vang vọng. Nhẹ nhàng bình thản như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, trước sau vẫn vậy chỉ dạy dỗ các đệ tử cấp thấp tu hành, hiền hòa khiến người khác nảy sinh cảm giác thân thiện.
Bốn phía quảng trường, đám nữ đệ tử nhìn như si như say, dù là các tu sĩ khác cũng lộ ra thần sắc tôn kính, không một ai liếc mắt nhìn Mạnh Hạo, dường như đã quên mất sự tồn tại của hắn.
So với Vương Đằng Phi, Mạnh Hạo như đứng ở một thế giới đối lập, toàn thân dính đầy máu, quần áo rách tả tơi, lấm lem đến mức đáng thương.
Mạnh Hạo có thể cảm nhận được thái độ của Vương Đằng Phi dành cho mình, đây không phải là khinh thường, mà là thẳng thắn không thèm nhìn. Lúc này, khi Vương Đằng Phi rời đi, những trói buộc trên người hắn được buông lỏng, thân thể nhất thời đau nhức như muốn sụp đổ, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, thành kính cúi đầu cảm Âu Dương đại trưởng lão một cái.
Im lặng, Mạnh Hạo quay người, phun ra một ngụm máu tươi, thân hình run rẩy nhưng hắn nhẫn nhịn cắn răng, nâng lên hai chân đau nhức như thể bị dập nát, trầm mặc bước từng bước đi về phía xa. Hắn đã toát mồ hôi ướt đẫm áo bào, mỗi bước chân cũng khiến hắn đau đớn và chảy máu, bóng dáng hắn như một con sói cô độc bi thương, dần dần khuất dạng...
Âu Dương đại trưởng lão nhìn Mạnh Hạo, muốn mở miệng nói gì, nhưng cuối cùng lại không nói, chỉ đứng nhìn thân ảnh Mạnh Hạo dần dần xa cách.
Trong động phủ, Mạnh Hạo từng bước đi vào, cho đến khi cửa đóng lại, hắn không thể chịu đựng nổi nữa, thân hình đổ sập xuống, ngất lịm trên mặt đất. Tu vi của Vương Đằng Phi đã là tầng sáu đỉnh phong, Mạnh Hạo căn bản không thể so sánh, trừ khi bỏ qua chống cự, nếu chống cự thì chỉ khiến nội thương càng nặng hơn.
Lần hôn mê này kéo dài hai ngày, sau khi Mạnh Hạo tỉnh lại, toàn thân đau đớn, khó có thể đứng dậy, hắn cố gắng bò lên, khi hai tay chạm đất liền cảm nhận cơn đau càng tăng, nóng rát như tay không có da. Mạnh Hạo thở hổn hển, yên tĩnh trong động phủ, tĩnh lặng ngồi đó.
Hồi lâu, hắn chậm rãi cúi đầu, nhìn hai bàn tay mình, trong lòng bàn tay, mười ngón móng tay còn ghim sâu vào đó, hai ngày hôn mê khiến những móng tay này mọc vào thịt, khi hắn chống tay xuống đất định đứng lên làm cho thịt non vừa mọc liền vỡ ra, máu tươi tràn ra.
Mạnh Hạo không chút thay đổi, nhìn hai tay, sau một lúc lâu, hắn xé mở những vết thương trong lòng bàn tay, rút từng móng tay ra, cho đến khi mười ngón móng tay được lấy ra, hai tay của hắn đã dính đầy máu, máu tươi chảy đầy mặt đất, khiến không khí trong động phủ tràn ngập mùi máu tanh.
Toàn bộ quá trình, thần sắc Mạnh Hạo không chút thay đổi, như thể hai bàn tay này không phải của mình, sự tàn nhẫn trong người hắn, lúc này lại trở nên rõ rệt như vậy.
Hắn cúi đầu, nhìn mười ngón móng tay đẫm máu kia, sau hồi lâu hắn thu chúng lại, đặt lên trên giường đá, hắn muốn mình mỗi ngày đều nhìn thấy mười ngón móng tay này, muốn mỗi ngày đều nhắc nhở mình, hôm nay, hắn đã bị khuất nhục.
Rồi sẽ có một ngày, hắn phải trả lại lần khuất nhục này, cả vốn lẫn lãi.
- Chỉ có bản thân mới là chỗ dựa lớn nhất!
Trầm mặc một lúc, Mạnh Hạo lần đầu tiên mở miệng, lời nói khàn khàn như không phải thanh âm của hắn.
Thời gian trôi qua, thoáng chốc đã qua mấy ngày, Mạnh Hạo không bước chân ra động phủ, hắn không muốn ra ngoài, không muốn bất kỳ ai nhìn thấy mình. Hắn không quên chuyện hôm đó trên quảng trường, mình trở thành kẻ đối lập với cả thế giới. Hắn yên lặng khoanh chân ngồi trong động, nhìn bàn tay mang theo máu khô, thần sắc chết lặng biến thành phẫn nộ, rồi chuyển thành âm trầm. Cho đến một ngày, động phủ ầm ầm mở ra, theo ánh trăng sáng bên ngoài chiếu vào, toàn bộ động phủ trở nên mờ ảo.
Thân ảnh Hứa sư tỷ đứng ở cửa động phủ, nàng quay lưng về phía ánh trăng, khiến không ai có thể thấy rõ dung mạo của nàng.
Mạnh Hạo không nói gì, Hứa sư tỷ trầm mặc, sau một lúc lâu, nàng mới mở miệng.
- Hôm nay ta mới xuất quan!
Mạnh Hạo đứng dậy, cúi đầu vái một cái thật sâu.
- Vương Đằng Phi có lai lịch rất lớn, cũng không phải người nước Triệu, tu vi đã là tầng sáu đỉnh phong, lại là người được chưởng môn chỉ định trở thành đệ tử nội môn... Ngươi không nên trêu chọc kẻ này.
Hứa sư tỷ trầm mặc một lúc, ôn hòa nói.
- Sư đệ hiểu!
Mạnh Hạo ngẩng đầu, mỉm cười, thần sắc như đã khôi phục bình thường. Không nhìn ra có chút canh cánh nào trong lòng đối với chuyện đó, tại một khắc này, hắn so với kiếp trước mười sáu mười bảy tuổi đã mang theo một chút khác biệt.
Chút khác biệt này là, một chút hàn khí, nhưng Mạnh Hạo che dấu vô cùng sâu, sâu đến mức hắn cũng không nhận ra, người ngoài thì càng không nhìn ra được chút gì.
- Nhưng nếu hắn lại tìm ngươi làm phiền, dù ta đang bế quan, ngươi cũng có thể bóp nát ngọc giản này, ta sẽ biết!
Hứa sư tỷ trầm mặc một lát, sau đó vung tay, một chiếc ngọc giản màu tím dừng trước người Mạnh Hạo.
- Ngày đó ta mang bốn người các ngươi lên núi, ngươi là người đầu tiên trở thành đệ tử ngoại môn, tên đồng hành của ngươi ở chung khu tạp dịch trong khu Bắc cũng đã lên cấp rồi, sáng nay sẽ đến ngoại môn đưa tin!
Hứa sư tỷ nói xong, liếc nhìn Mạnh Hạo một cái rồi rời đi.
- Đa tạ sư tỷ, ta có một vấn đề muốn hỏi sư tỷ, với tư chất của ta, hôm nay đã đạt tu vi Ngưng Khí tầng bốn, muốn tới Ngưng Khí tầng bảy thì bình thường phải mất bao lâu?
Mạnh Hạo bỗng nhiên hỏi.
- Không đến một năm đạt tới Ngưng Khí tầng bốn, chắc ngươi cũng có tạo hóa trong tu luyện, việc này ngươi không cần nói, ta cũng sẽ không hỏi. Nếu không tính tới tạo hóa của ngươi, với tư chất của ngươi, tới Ngưng Khí tầng bảy, nhanh thì mười năm, chậm thì nửa giáp, Ngưng Khí tầng bốn, tầng sáu, tầng bảy đều là bình cảnh. Hơn nữa, nếu không có cơ duyên, thì khó có thể đột phá từ tầng sáu đến tầng bảy.
- Mỗi người đều có?
- Mỗi người đều có!
Hứa sư tỷ dần xa, Mạnh Hạo khoanh chân ngồi trong động phủ, trong mắt lộ ra chút ánh sáng.
Sau nửa canh giờ, Mạnh Hạo đứng dậy, đi ra động phủ, gió núi trong đêm mang theo chút hàn ý, thời tiết thay đổi cực nhanh, giống như trong mấy ngày đã sang thu, lá cây đã đổi màu, nhìn khắp đồi núi là một mảnh u uẩn.
Trăng sáng treo cao, Mạnh Hạo đi trên con đường nhỏ núi hoang, bốn phía yên tĩnh, chỉ có tiếng gió, tiếng lá xào xạc làm bạn, Mạnh Hạo một đường đi về Bắc phong!