43. Chương 43: Phong vân nổi dậy (1)

Ngã Dục Phong Thiên

Chương 43: Phong vân nổi dậy (1)

Ngã Dục Phong Thiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một thời gian sau, giấc mộng của Mạnh Hạo mới tạnh. Chàng mở mắt, không biết đã trải qua bao nhiêu ngày, cũng chẳng hay tu vi của mình đã thay đổi ra sao. Chỉ cảm thấy giấc mơ như kéo dài vô tận.
Dù giấc mơ đã kết thúc, nhưng trong tâm trí Mạnh Hạo vẫn vương vấn những ký ức mờ ảo. Chúng quá mơ hồ, khiến chàng không thể nhớ rõ, nhưng lại dấy lên trong lòng chàng một khát vọng mãnh liệt: được bay lượn trên bầu trời.
Chàng thậm chí cảm nhận được, nếu có ngày được bay giữa không trung, những ký ức mờ ảo ấy sẽ bừng tỉnh.
Sau một hồi lâu, Mạnh Hạo hít một hơi thật sâu, đôi mắt dần dần trở lại bình thường, thần sắc ổn định. Chàng ngẩn ngơ cảm nhận tu vi của mình.
- Ngưng Khí... tầng sáu?
Mạnh Hạo thở hổn hển, mắt bừng tỉnh. Sau khi thẩm thấu tu vi một cách tỉ mỉ, chàng vui sướng như phát điên. Chàng cảm nhận được dòng năng lượng trong cơ thể, thậm chí còn nghe thấy tiếng vọng của yêu đan. Cảm giác máu mủ tình thâm tràn ngập trái tim chàng.
- Ta đã đạt đến... Ngưng Khí tầng sáu!
Mạnh Hạo toàn thân run rẩy đứng dậy, cười vang. Tiếng cười của chàng vọng khắp động phủ, tạo nên vô số tiếng vang.
Trong cơn hưng phấn, Mạnh Hạo ngồi khoanh chân, nhắm mắt, tai không nghe thấy gì, thậm chí cảm quan như mọi vật xung quanh đều bất động. Niềm vui sướng khó tả khiến tinh thần chàng lâng lâng, cho đến khi chàng nghe thấy tiếng của tên mập ở bên ngoài động phủ.
- Mạnh Hạo ơi, ngươi khổ quá, chính ngươi muốn lấy đan, chẳng phải ta hại ngươi, ngươi đừng về hại ta...
- Ông béo như ta còn khổ hơn ngươi, chuyện buôn bán ở quầy tạp hóa mấy hôm nay chẳng còn nữa, bị người khác chiếm mất rồi.
Tên mập đang ở đâu đó bên ngoài động phủ, vẻ mặt sầu não, đốt giấy vàng mã.
- Mạnh Hạo a, ngươi có biến thành quỷ cũng phải giúp ta một chút, người xem ta đốt cho ngươi nhiều giấy như vậy.
Tên mập vừa khóc sướt mướt, vừa đốt giấy.
- Nhà ngươi nghèo, nhưng ngươi có ông béo này là bạn, Mạnh Hạo ngươi yên tâm, ta mỗi ngày sẽ đốt vàng mã cho ngươi, cho ngươi ở dưới đó có thể đạt được ước nguyện, cưới được vợ.
- Mạnh Hạo a, ngươi sao có thể như thế mà ra đi chứ...
Tên mập càng lúc càng khóc to, vẻ mặt đau thương.
Những âm thanh ấy truyền đến tai Mạnh Hạo, khiến thần sắc chàng trở nên kỳ quái. Chàng ngồi khoanh chân, suy nghĩ, đây là lần đầu có người hóa vàng mã cho mình. Chàng đứng dậy, ấn cửa động phủ, cửa lập tức mở ra, chàng bước ra chậm rãi.
Vừa ra khỏi, tiếng khóc thê lương của tên mập bỗng chốc biến mất. Tên mập kinh ngạc quay đầu, chớp mắt nhìn Mạnh Hạo, đột nhiên dựng tóc gáy, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ, nhảy dựng lên, ngẩn người nhận ra Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo nét mặt cổ quái, liếc mắt nhìn tên mập, chưa vội nói, chỉ ho lên một tiếng, rồi đi đến bên con sông nhỏ, tắm rửa cơ thể. Dần dần những vết bẩn được tẩy sạch, chàng lấy ra một bộ quần áo thay trên người, dùng kiếm cắt bỏ một ít tóc dài. Sau khi khôi phục nguyên dạng, tinh thần phấn chấn, chàng quay người cười tủm tỉm nhìn tên mập.
Tên mập ngơ ngác nhìn Mạnh Hạo, đột nhiên nước mắt trào ra, nhào tới, gào khóc không ngừng.
- Ngươi chưa chết, Mạnh Hạo ngươi vẫn chưa chết.
- Mấy hôm nay ta rất sợ, mọi người đều nói ngươi đã chết rồi, lòng ta rất buồn! Ngươi là bằng hữu duy nhất của ta, ngươi mà chết ta phải làm thế nào chứ.
- Ta đang suy nghĩ có nên trốn ra khỏi núi hay không, ngay cả cãi vã cũng chẳng có hứng thú. Nhưng nghĩ nếu bây giờ rời đi thì cả đời này không thể giúp ngươi báo thù được, nên ta mới không đi, thề phải giúp ngươi báo thù...
Tên mập vừa khóc vừa nói, vui mừng ôm lấy Mạnh Hạo.
Tên mập vẻ mặt chân thật, Mạnh Hạo thấy thế trong lòng rất ấm áp, liền nói vài câu an ủi mới làm cho tên mập ngừng khóc. Hai người ngồi bên bờ sông, Mạnh Hạo kể vài chuyện đơn giản vừa trải qua ở Hắc sơn. Chàng không nói đến Ứng Long cùng Vương Đằng Phi, nhưng tên mập nghe xong thì sợ hết hồn, cuối cùng nghe nói Mạnh Hạo đã đạt đến Ngưng Khí tầng sáu thì gã nhất thời hít một hơi sâu, trợn mắt há hốc mồm.
- Ngưng Khí tầng sáu... Con mẹ nó, ngươi... ngươi đã đạt đến Ngưng Khí tầng sáu. Cái năm Hứa sư tỷ bắt chúng ta thì sư tỷ cũng chỉ đạt đến Ngưng Khí tầng bảy, Mạnh Hạo ngươi bây giờ thật sự là tiên nhân rồi!
Tên mập đầy kích động.
- Ngươi bay được không?
Tên béo thở hổn hển, đột nhiên mở miệng.
- Bay...
Mạnh Hạo nhắm mắt lại, trong đầu hiện ra Phong Hành thuật trong Ngưng Khí Quyển. Chàng cảm thấy tu vi Ngưng Khí tầng sáu thi triển tự nhiên dễ dàng hơn rất nhiều so với Ngưng Khí tầng năm, nhưng cũng phải thử qua nhiều lần cơ thể mới từ từ bay lên, nhưng rất nhanh liền hạ xuống. Mạnh Hạo cân nhắc thử lại một lần nữa, cho đến nhiều lần tiếp theo, thậm chí còn nuốt vào đan dược, dưới ánh mắt của tên mập, từ từ bay lên cao tầm năm tấc, khiến tên mập trố mắt ra nhìn.
Tiếp theo, Mạnh Hạo hai mắt mở ra, đồng thời lộ ra chút ánh sáng, chàng đứng lên, lướt như gió bay vòng quanh bốn phía, tên mập nhìn mà thở hổn hển.
Làm qua vài lần Mạnh Hạo càng thêm thuần thục, tay phải nâng lên đỡ túi trữ vật, lập tức có thanh phi kiếm phát sáng rơi xuống chân Mạnh Hạo, phút chốc đem cơ thể Mạnh Hạo bay lên trời. Tên mập nhìn thấy cảnh tượng này tim như ngừng đập, không tin vào mắt mình.
- Bay rồi...
Tên mập thì thào.
Mạnh Hạo đang ở giữa không trung, trong lòng cực kỳ hưng phấn. Đạp chân trên phi kiếm chàng cảm nhận được sự tồn tại của gió, dựa vào Phong Hành thuật cả thân mình chuyển động theo thanh phi kiếm, lần này phải hơn ba mươi nhịp thở mới cảm thấy không ổn, đang không thể hạ xuống được thì Mạnh Hạo bỗng nhiên tâm thần chấn động mạnh, trong đầu chàng dường như trong nháy mắt xuất hiện một đoạn khẩu quyết.
Khẩu quyết này không phải văn tự mà là huyền diệu tột cùng, giống như một loại bản năng tồn tại trong đầu Mạnh Hạo. Theo khẩu quyết xuất hiện, lập tức linh khí trong cơ thể Mạnh Hạo vận chuyển lại, tay phải vung lên, giống như cánh, hướng phía trước chàng lập tức xuất hiện một lưỡi đao gió.
Phong nhận này vừa ra thì thanh phi kiếm dưới chân Mạnh Hạo liền rung lên, trong chốc lát phong nhận này về phía rừng trước mặt, vang lên tiếng bang bang, ba hàng cây lần lượt đổ xuống, lúc đó thân người Mạnh Hạo lảo đảo hạ xuống đất.
Tên mập đứng đó đã hoàn toàn ngây người, hồi lâu mới hồi tỉnh, sắc mặt biểu cảm hai mắt lộ ra vẻ sùng bái mãnh liệt Mạnh Hạo.
- Hay quá, về sau đi theo Mạnh Hạo xem ai còn dám khi dễ ta, chuyện buôn bán ở quầy tạp hóa xem ai còn dám tranh giành!
Tên mập vừa nghĩ vừa cười đắc ý.
Mạnh Hạo nhắm mắt cảm nhận một chút về phong nhận vừa rồi, trong lòng có phần kích động, lờ mờ đoán được giấc mộng kỳ lạ kia nhất định có liên quan tới yêu đan, thậm chí khẩu quyết vừa xuất hiện đầu óc chính mình ban nãy cũng có liên quan rất lớn đến yêu đan. Trong lúc mơ hồ trong đầu hiện lên hình ảnh đảo ngược của Ứng Long trong hồ nước, bản năng muốn đi tìm hiểu về Quân chủ bầu trời này, ý nghĩ này tràn ngập trong Mạnh Hạo, nhưng chàng thử rồi mà không cách nào thành công.