Ngang Tàng (Tát Dã)
Cú Ném Cuối Cùng
Ngang Tàng (Tát Dã) thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Minh Phương + Bích Phượng
Beta: Kiara
~o0O.O0o~
Dù Tưởng Thừa đã thể hiện pha bóng vô cùng ấn tượng với kỹ thuật điêu luyện và tiếng hò reo đầy khí thế, nhưng về cuối, trình độ phối hợp lâu năm của ‘không phải người tốt’ và Lý Viêm vẫn vượt trội hơn cậu cùng với Cố Phi. Đặc biệt, kỹ thuật của họ so với ba thành viên còn lại trong đội của Tưởng Thừa mạnh hơn rất nhiều. Nửa hiệp đấu, đội của Cố Phi và Tưởng Thừa chỉ ghi được 15 điểm.
Tưởng Thừa ghi hai quả ba điểm, còn lại đều là do Cố Phi ném. Chỉ có một điểm là nhờ Vương Húc ném phạt. Cảnh tượng Vương Húc với tư thế lưng cong kỳ quái cùng đôi tay như trẻ tiểu học vẫn có thể đưa bóng vào rổ khiến Tưởng Thừa không khỏi ngạc nhiên.
Giờ nghỉ giữa hiệp, Tưởng Thừa nhìn bảng tỷ số: 29:15. Khoảng cách quá lớn, với trình độ và sự phối hợp hiện tại, chắc chắn không thể nào đuổi kịp. Nếu đây là trận đấu chính thức, nửa hiệp sau chắc chắn chỉ có thể hy vọng “không để khoảng cách càng thêm xa” mà liều mình thi đấu tiếp.
“Đổi hai người vào.” – Lý Viêm ngồi trên băng ghế nói nghiêm túc – “La Vũ, Triệu Nhất Huy nghỉ, đổi hai dự bị ra luyện tập một chút.”
“Tôi thấy thế.” – Đội trưởng Vương Húc gật đầu – “Không đổi cũng không thể tiếp tục được nữa. Lớp hai chơi không đến mức như thế này, mấy người giỏi quá, đến cả tự tin cũng mất hết.”
Tưởng Thừa ngồi bên cạnh không lên tiếng. Lúc nãy nhảy lên ném rổ, vết thương lại nhói đau. Bóng rơi xuống, cậu không còn cảm giác gì. Giờ ngồi nghỉ hai phút, vết thương lại đau như bị lửa thiêu.
Cậu nhìn qua đồng đội đang hăng hái bên kia, cũng không nói đến việc nghỉ ngơi. Nếu bây giờ cậu nghỉ, một mình Cố Phi chắc chắn không thể phối hợp nổi, thế thì chẳng cần luyện tập nữa.
Hơn nữa, cậu cũng không muốn để Vương Húc biết mình bị thương. Tưởng Thừa không thể chịu đựng nổi việc Vương Húc cứ nhất định muốn “cậu lại cùng Hầu Tử đánh một trận”.
“Muốn đổi người để cậu nghỉ không?” – Cố Phi đứng trước mặt cậu, nhỏ giọng hỏi.
“Không cần.” – Tưởng Thừa đứng dậy, lắc lư cánh tay – “Chơi xong rồi nói chuyện.”
“Được.” – Cố Phi nhìn cậu, gọi đồng đội đến – “Nửa hiệp sau, tôi sẽ từ biên tuyến (sideslide) đến dưới rổ. Các cậu hãy kèm chặt họ, chuyền bóng thật nhiều, đừng giữ bóng quá lâu. Họ cắt bóng rất lợi hại, đưa bóng cho Tưởng Thừa, tôi sẽ phụ trách ném rổ.”
“Được, làm theo Cố Phi nói.” – Vương Húc, với tư cách đội trưởng, không thể phân công nhiệm vụ, chỉ còn biết mạnh mẽ nói câu kết luận.
Nửa hiệp sau, Tưởng Thừa cảm thấy Cố Phi như có chút kiềm chế, giống như đang thăm dò kỹ thuật của Vương Húc. Bắt đầu từ đây, Cố Phi không còn như trước, chạy rất sung sức.
Tưởng Thừa giờ mới phát hiện tốc độ của Cố Phi thật sự kinh người. Bọn Lưu Phàm dù đã quá quen thuộc với Cố Phi, nhưng giờ phút này vẫn không thể giữ nổi cậu ta.
Lối đi của Cố Phi rất đơn giản: từ biên tuyến đi thẳng đến dưới rổ, có người ngăn cản liền chuyền bóng cho Tưởng Thừa hoặc đồng đội khác. Cuối cùng vẫn là Tưởng Thừa chuyền lại cho cậu ta.
Lối chơi này khiến Cố Phi thoải mái, nhưng Tưởng Thừa lại cảm thấy mệt mỏi. Cậu phải liên tục chú ý vị trí của đồng đội, còn phải đề phòng Cố Phi không thèm nhìn, cứ thế chuyền bóng tới.
Tỷ số chỉ tăng thêm vài điểm. Nhưng Tưởng Thừa vẫn không nhịn được: “Lúc cậu chuyền bóng, xem tôi đang ở đâu được không?”
“Tôi xem rồi.” – Cố Phi nói.
“Tôi còn cách tận mười bước, cậu đã ném rồi.” – Tưởng Thừa gằn giọng.
“Cậu không phải đều chạy kịp sao?” – Cố Phi nói – “Đâu có chuyền ra ngoài đâu.”
“……Bị chuyền ra ngoài rồi sao?” – Tưởng Thừa không nói nên lời.
“Cứ tính cho tôi.” – Cố Phi bình tĩnh trả lời.
“Cái rắm.” – Tưởng Thừa nói – “Chuyền ra ngoài xong tính cho cậu thì không chuyền ra ngoài nữa à?”
“Thừa ca.” – Cố Phi cười cười nhìn cậu – “Cậu lúc trước là đội trưởng đội bóng của trường đi?”
“Liên quan gì cậu.” – Tưởng Thừa cũng nhìn cậu – “Tôi chính là nói cậu chú ý nhìn xem một chút.”
“Biết rồi.”
Cố Phi nói xong, có chút thay đổi, sẽ quét mắt qua nhìn vị trí của Tưởng Thừa. Nhưng dù có nhìn, cách chuyền bóng vẫn y nguyên như cũ.
Tưởng Thừa cũng lười nói nữa. Dù sao Cố Phi và bọn ‘không phải người tốt’ đều là dân chơi đường phố, không có khuôn phép, hầu hết đều phải nhờ vào sự ăn ý của đồng đội đến 100%, còn phải chạy rất sung. Lúc nãy thay vào hai dự bị vẫn như cũ, mới vào 10 phút đã phạm lỗi ba lần.
“Chú ý chừng mực.” – Tưởng Thừa có chút bất đắc dĩ – “Mấy đứa tụi mình cứ như vậy, tốt nghiệp xong là để thầy Từ tự thi đấu luôn phải không?”
“Sáng suốt!” – Quách Húc chạy qua vẫy vẫy cánh tay.
Trận đấu vẫn tiếp tục, Tưởng Thừa không rảnh lo nhiều, cũng chạy theo.
Vương Húc từ tay dự bị mới vào đoạt được bóng, liền như thiên thần hạ cánh, hét lên một tiếng: “A—–”
Tưởng Thừa nhìn Vương Húc đang say mê hạnh phúc, nhưng lại không có ý định chuyền bóng hay tấn công, đành vỗ tay mấy phát: “Con mẹ nó chuyền bóng đi!”
Vương Húc hoàn hồn, lấy tay quăng bóng ra.
Tưởng Thừa nhất thời có ảo giác như sắp nhồi máu cơ tim, dễ dàng thoát khỏi Trần Kiệt đang quấn bên người. Bây giờ không còn ai kèm cậu. Người bình thường sẽ nghĩ đây là bóng chuyền cho cậu.
Không ngờ Vương Húc vung tay lại chuyền sang Cố Phi. Cố Phi lúc này đang bị Lưu Phàm quấn, nhưng vẫn nhanh chóng nhảy lên chụp bóng.
Tưởng Thừa không nói nên lời nhìn màn này.
Cố Phi cũng không ngờ Vương Húc trong tình huống này lại chuyền bóng cho mình. Trong lúc gấp gáp, Cố Phi phản ứng nhanh, lập tức vươn tay đụng bóng của Lưu Phàm, hất văng ra. Bóng đổi quỹ đạo bay về phía Tưởng Thừa.
“Đệt!” – Tưởng Thừa giật mình, cảm giác như tim muốn nhảy vọt ra khỏi vết thương.
May mà Tưởng Thừa theo phản xạ đưa tay lên kịp, bóng rơi vào lòng bàn tay.
“Con mẹ nó bị mù à!” – Tưởng Thừa mắng, chụp bóng liền tức giận xông thẳng tới dưới rổ.
Dù thời gian sắp hết, cậu cũng không còn thời gian điều chỉnh.
Sau khi xông tới dưới rổ, cậu lại phát hiện không có cơ hội ghi bóng. Kỹ thuật kèm người của Lưu Phàm quá thuần thục, nãy giờ vẫn cùng cậu chạy qua đó, chỉ thoáng chốc lại vây chặt lấy Tưởng Thừa.
Tưởng Thừa không nhìn thấy Cố Phi, chỉ thấy Vương Húc cùng Lư Hiểu Bân đang bị kèm chặt bên đó. Cậu không có cách nào quay đầu. Lưu Phàm lắc lắc tay trước mặt cậu, chỉ lơ là một phút nữa, bóng chắc chắn sẽ bị đoạt lấy.
“Không còn thời gian rồi——-” – Bên ngoài có người hô lên.
Không ra tay, 2 phút nữa cũng không kịp, Tưởng Thừa không còn cách nào, chỉ có thể đoán Cố Phi sẽ tới tiếp ứng. Cố Phi không thể đang ở dưới rổ, chắc sẽ ở sau lưng.
Thế là Tưởng Thừa liền chuyền bóng ra phía sau, vừa theo sát Lưu Phàm, vừa quay đầu lại.
Cố Phi một bước vọt tới, chắc chắn chụp lấy bóng, chạy tới vạch ba điểm nhảy lên, bóng trên không trung liền tạo thành một đường vòng cung dài.
“Vào rồi! Đệt!” – Vương Húc rống lên – “Ba điểm đó!”
Tưởng Thừa dựng ngón cái. Tuy quả này không thể thay đổi cục diện, nhưng thật sự ném rất đẹp mắt.
Tiếng còi vang lên, kết thúc trận đấu.
“Rất tốt, rất tốt! Tôi cảm thấy rất tốt, mặc dù tỷ số……” – Vương Húc lau mồ hôi trên trán, nhìn bảng tỷ số – “Đệt! Còn kém tới 11 điểm? Ai~ Nhưng vậy cũng rất tốt rồi!”
Mọi người vừa rối rít lau mồ hôi vừa tán thành.
“Phối hợp hơi tệ.” – Tưởng Thừa kéo quần áo, cảm giác vết thương có vẻ vì mồ hôi mà lại đau – “Không nhìn đồng đội cũng không nhìn đối thủ, chỉ lo nhìn bóng. Cái này cần phải thay đổi.”
“Ồ, nói rất đúng.” – Vương Húc gật đầu, nhại lại – “Phải xem người của mình, cũng phải xem đối thủ, không nên chỉ xem bóng.”
Bên ‘không phải người tốt’ hoàn thành xong nhiệm vụ giúp luyện tập liền rời đi. Đám người còn lại cao hứng bàn luận tới khi thầy Từ đến.
“Tranh thủ dọn đồ đạc đi thay đồ đi.” – thầy Từ nói – “Lớp chính trị thầy đã xin vào trễ 10 phút rồi, đi vào đừng làm ảnh hưởng tới các bạn học khác.”
Mọi người tới WC của sân vận động rửa mặt, đi tiểu. Tưởng Thừa đợi đến khi mọi người đều ra hết rồi mới vào, rửa mặt xong, đứng trước gương vén áo lên nhìn.
“Đệt! Ông nội nó!” – thấy trên băng gạc đã có máu chảy ra, cậu không nhịn được lại mắng tiếp – “Ông, nội, nó.”
Bây giờ Tưởng Thừa không có đồ xử lý vết thương, cũng không muốn tới phòng y tế. Bị thương như vậy lên phòng y tế chắc chắn bị hỏi, thầy Từ mà biết được không biết lại dùng tình yêu gì cảm hóa cậu….
Sau lưng chuyền tới âm thanh huýt sáo.
Tưởng Thừa vội vàng đem áo vén xuống, nhìn qua gương, Cố Phi đang đi tới.
“Có băng cá nhân không?” – Tưởng Thừa thở phào nhẹ nhỏm.
“Bị thương như vậy mà dùng băng keo cá nhân?” – Cố Phi nói – “Tôi…… đi tới phòng y tế giúp cậu lấy chút băng gạc.”
“Không được.” – Tưởng Thừa – “Phòng y tế hỏi thì sao?”
“Tôi đi lấy sẽ không ai hỏi.” – Cố Phi lại nhìn lên vết thương cậu – “Hôm qua tại sao không nói cậu bị thương thành thế này?”
“Có gì đáng để nói.”
“Đợi tôi một chút.” – Cố Phi xoay người đi ra ngoài.
Tưởng Thừa chống tay trên bồn rửa mặt thở dài. Lúc đầu chơi bóng, lực chú ý phân tán nên không thấy đau. Bây giờ thanh tĩnh lại liền cảm nhận từng trận đau nhức truyền tới, ở giữa cột sống còn truyền lên cơn đau gay gắt.
Tưởng Thừa cẩn thận vén băng gạc nhìn xuống, có chút đỏ lên, có máu chảy ra, nhưng nhìn chung vẫn còn khá tốt.
Đã rất lâu không bị thương tới ra máu như vậy. Trước khi lên cấp 3 cũng có đánh nhau mấy lần, phần lớn trên người chỉ có chút bầm tím. Đột nhiên bây giờ thấy trên người mình có máu, vẫn có chút buồn bực.
Đây tính là vì Lý Bảo Quốc sao?
Không phải vậy đi! Lý Bảo Quốc hiện giờ tình hình thế nào cậu cũng lười đi hỏi.
Quan trọng là từ hôm qua tới giờ, Lý Bảo Quốc cũng không hề liên lạc cho cậu, chắc lại đang đi đánh bài, hoặc lại bị đám người đó chặn rồi cũng không biết được.
Nghĩ lại, Tưởng Thừa có chút hoảng hốt, Lý Bảo Quốc rốt cuộc đang làm gì? Phiền phức này đã giải quyết xong chưa? Sau này có còn người tới gây phiền phức nữa không?
Đánh tới long trời lở đất hay là đánh tới đầu rơi máu chảy?
Nghĩ tới, trên người lại rét run.
Cố Phi trở về rất nhanh, lúc vào WC tay cầm cái túi nhỏ, bên trong chứa rượu cồn, băng gạc cùng mấy thứ tương tự.
“Tôi giúp cậu?” – Cố Phi hỏi.
“Tôi… tự mình đi.” – Tưởng Thừa lấy bông y tế đổ lên chút rượu cồn.
Kể từ khi biết mình có hứng thú với con trai hơn con gái, Tưởng Thừa cũng không tình nguyện cùng người khác tiếp xúc thân thể, trừ Phan Trí, những người khác Tưởng Thừa đều cảm thấy không thoải mái.
Đặc biệt là Cố Phi lại đẹp trai như vậy, tay còn rất đẹp, cuối cùng vẫn sợ bản thân sẽ có ý nghĩ gì đó thừa thãi.
Một tay vén áo, một tay đặt bông y tế lên vết thương có chút bất tiện. Lúc đổi tay, áo lại tuột xuống tới vết thương.
“Vương Húc nói cậu thích đi kiếm chuyện.” – Cố Phi ở kế bên nhìn.
“Ờ.” – Tưởng Thừa đáp – “Làm sao? Cậu muốn khen cậu ta à?”
“Đúng nha! Cậu thật sự rất thích đi kiếm chuyện.” – Cố Phi nói – “Muốn thể hiện bản thân rất cố gắng không biết mệt mỏi phải không?”
Tưởng Thừa thở dài, đưa rượu cồn tới trước mặt Cố Phi: “Tôi sợ tay cậu không biết cân nhắc, cậu lúc chơi bóng đều không có cân nhắc như vậy.”
“Tôi bốn tuổi đã tự mình xử lý vết thương.” – Cố Phi cầm lấy bông y tế, đổ rượu cồn lên – “Việc quen thuộc thôi.”
Tưởng Thừa không nói.
Bốn tuổi?
Là đang nói quá đi? Cậu lúc bốn tuổi còn không nhớ được chuyện gì.
Nhưng động tác của Cố Phi thật sự rất thành thục, bông y tế đụng tới vết thương rất nhẹ và rất nhanh, cậu chưa cảm thấy gì liền xong xuôi rồi.
Tưởng Thừa đưa mắt nhìn cái vòi nước kế bên.
“Cậu bị thương như vậy đi thi đấu, vết thương không tốt lên nổi đâu.” – Cố Phi đem băng gạc đắp lên vết thương của Tưởng Thừa – “Cậu giữ băng gạc lại một chút.”
“Cũng không ảnh hưởng quá lớn.” – Tưởng Thừa đè lên băng gạc, thật nhanh lướt nhìn ngón tay của Cố Phi. Ngón tay Cố Phi rất dài, nhất là ngón út, rất hợp để chơi piano… Tưởng Thừa lại tiếp tục nhìn vòi nước phía trên.
Cố Phi rất nhanh đã đem băng keo dán lên băng gạc: “Xong rồi, cái này cậu cầm về đi, sau này tự mình thay băng.”
Lúc trở về phòng học, cô giáo Chính trị đang phát hỏa trên bục giảng. Bên dưới ồn ào cũng không vì lửa giận của cô giáo mà tiết chế. Đám người ‘thành viên đội bóng rổ’ vừa đấu xong một trận, lúc này đúng là thời gian không thể nào vui nổi.
“Từ tổng thật không biết phân nặng nhẹ!” – Bà đập lên bục giảng – “Xem ra thành tích giữa kì cũng không thèm tính tới rồi! Mấy người đi thi bóng rổ là được rồi! Còn đang giờ học lại đi chơi bóng rổ cái gì! Không phải tôi không coi trọng lớp các em, tôi thấy lớp các em thế này………”
Tưởng Thừa cuối đầu phóng nhanh tới chỗ ngồi của mình. Cậu là một học bá như vậy, thường vẫn sẽ nể mặt giáo viên. Giáo viên tức giận mắng người, cậu đều sẽ biểu hiện đàng hoàng một chút.
Nhưng Cố Phi không phối hợp như vậy, trong lúc cô giáo đang lửa sôi hùn hụt trên bục giảng, Cố Phi cũng chỉ chậm rì rì đi về chỗ của mình, còn bày ra dáng vẻ sửa sang lại áo khoác rồi mới ngồi xuống.
“Ê Đại Phi” – Chu Kính nghiêng đầu thấp giọng kêu – “Ê Đại……”
Lời còn chưa dứt, cô giáo đã mạnh mẽ đập một phát lên bục giảng: “Chu Kính! Em ra ngoài cho tôi!”
“Hả?” – Chu Kính sửng sốt.
“Đi ra ngoài!” – Cô giáo chỉ lên người Chu Kính, tiếp tục rống.
Chu Kính do dự một chút mới đứng lên mặc áo khoác, từ cửa sau đi ra đứng ngoài hành lang.
“Hai cậu ngồi phía sau! Cũng đi ra ngoài cho tôi!” – Giáo viên lại chỉ lên người Tưởng Thừa cùng Cố Phi – “Những người khác đều về rồi, chỉ có hai cậu là chậm nhất! Tôi thấy hai cậu cũng không muốn học rồi! Không muốn học thì ra ngoài đứng!”.
Tưởng Thừa nhìn giáo viên. Mặc dù trong giờ học cậu cũng không để ý mấy, còn sẽ trốn học. Nhưng đây là lần đầu tiên bị giáo viên chỉ thẳng mũi đuổi ra ngoài.
Cố Phi trái lại rất nghe lời, chịu nghe hơn nhiều lúc giáo viên trên bục giảng bài. Cô giáo vừa nói xong, Cố Phi liền đứng dậy cầm áo đi ra, cùng Chu Kính đứng dựa lan can ngoài hành lang.
“Cậu!” – Giáo viên lại chỉ vào Tưởng Thừa.
Tưởng Thừa không nói nên lời, thở dài một cái, cũng đứng lên đi ra ngoài. Tưởng Thừa cũng không cần cầm theo quần áo, áo khoác khi nãy còn chưa kịp cởi ra.
“Kiêu ngạo cái rắm.” – Tưởng Thừa nói.
Đội trưởng Vương Húc yêu cầu đội viên mình diễn màn “tiền đồ vô vọng khổ bức đội viên”, kết quả bản thân lại không nhịn được đi thổi gió rồi.
“Đại Phi ra sân rồi sao?” – Chu Kính hỏi – “Vương Húc nói thầy Từ xin cậu cũng đều không nhận lời.”
Tưởng Thừa nghe xong xém chút nữa nhịn không được cười lên. Vương Húc coi như giữ vững được màn Cố Phi không muốn thi đấu, nhưng một màn đó cũng không làm người ta muốn chạy tới hỏi chuyện Vương Húc.
“Ừ.” – Cố Phi xoay đầu – “Tôi là một người không có tinh thần tập thể vậy đó.”
Cố Phi đứng bên phải Tưởng Thừa, lúc xoay đầu qua, hơi thở liền quét lên mặt Tưởng Thừa. Cố Phi nhanh chóng né đi một chút, ở tại chổ nhảy hai cái, tỉnh bơ vòng người qua Chu Kính, để tay lên lan can nhìn xuống lầu.
“Thật hả?” – Chu Kính có chút nghi ngờ nhìn qua Tưởng Thừa – “Không có gạt tôi?”
Tưởng Thừa nhìn cậu ta, Chu Kính cũng không phải người xấu gì nhưng cứ nhìn cái tính này của cậu, miệng không khác gì cái loa phát thanh. Nói chuyện với Chu Kính còn chưa kịp xoay người đã bị truyền ra ngoài khi nào không biết.
“Ừ.” – Tưởng Thừa gật gật đầu.
“Nhưng Vương Húc cũng nói các cậu bây giờ rất lợi hại……… Làm sao có thể? Tôi cũng không phải chưa từng xem bọn họ chơi bóng.” – Chu Kính cau cau mày, nghĩ một chút mắt lại sáng lên – “Đệt! Đây là chiến thuật của các cậu? Nói người ta biết các cậu rất lợi hại!”
Mặc dù Tưởng Thừa rất muốn hỏi Chu Kính, đi nói khoác bản thân mình rất lợi hại, hành vi đe dọa đối thủ này rốt cuộc có tác dụng ở chỗ nào, nhưng vẫn là gật gật đầu.
“A…” – Chu Kính còn nghĩ muốn nói gì đó, chuông điện thoại Cố Phi đã reo lên ngắt ngang.
Là mẹ Cố Phi gọi tới, cậu tiếp điện thoại: “A lô?”
“Con tan học chưa?” – Thanh âm sốt ruột truyền tới – “Nhị Miểu không biết làm sao….”
Cố Phi nghe được tiếng thét chói tai của Cố Miểu, tim lập tức co rút một cái: “Con về liền.”
Cúp máy xong Cố Phi liền xoay người trực tiếp lao xuống cầu thang.
Nguyên nhân Cố Miểu thét lên như vậy có vài cái, hai năm nay thường là bởi vì nước, nhưng không nhất định sẽ luôn phản ứng như vậy, chỉ thỉnh thoảng, vả lại mẹ Cố Phi cũng biết, lúc bình thường cũng sẽ chú ý tới.
Bây giờ Cố Miểu như vậy chắc chắn không phải vì nước rồi, vậy là cái gì đây?
Cố Phi xông ra cửa trường học, bảo vệ muốn ngăn lại hỏi còn chưa kịp ra tay.
Lúc đạp xe vội vàng về nhà, Cố Phi cảm thấy thật mệt mỏi, loại cảm giác uể oải này mỗi lần đều là đột nhiên đánh úp tới. Cứ như vậy trong nháy mắt Cố Phi cảm thấy bản thân mình nhắm mắt lại liền có thể ngủ một giấc tới thiên trường địa lão luôn rồi.
Mệt mỏi trên người, Cố Phi không cảm thấy gì, vả lại bây giờ thân thể cũng không có gì mệt mỏi, chỉ có mệt mỏi trong tim là cậu không cách nào giải quyết được. Mẹ cậu có thể không quản, rống lên mấy tiếng coi như là phát tiết, nhưng Cố Miểu không phải như vậy.
Cố Phi cẩn thận từng li từng tí, vừa để cho Cố Miểu có thể tự mình chống lại các loại thương tổn có thể xảy ra với bản thân, vừa phải mỗi thời bảo vệ, phòng bị mỗi khi đột nhiên có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Lúc chạy lên lầu, ở ngoài cửa đã nghe được tiếng thét chói tai của Cố Miểu.
Ở đối diện, một bà cụ cũng mở cửa ra, một mặt lo âu nhìn cậu: “Nhị Miểu nó…”
“Không có gì.” – Cố Phi mở cửa vào trong.
Mẹ cậu đang ôm lấy Cố Miểu ngồi trên sô pha, Cố Miểu chôn mặt mình trong ngực mẹ không ngừng thét lên.
“Nhị Miểu, Nhị Miểu, đừng la nữa, con xem anh trai con về rồi.” – Mẹ cậu vỗ vỗ lưng Cố Miểu – “Cố Phi đã về rồi…”
Cố Phi đi đến đem Cố Miểu trong tay mẹ cậu ôm ra, một tay trên lưng Cố Miểu xoa xoa, một tay nhẹ nhàng nắm sau cổ: “Không có gì rồi, Nhị Miểu, không có gì rồi.”
Cố Miểu ôm cổ Cố Phi, vẫn còn thét, trên người có chút phát run.
Cố Phi nhíu mày, Cố Miểu thế này không phải đang sợ hãi mà là tức giận.
“Sao rồi?” – Cố Phi nhẹ giọng nói – “Nói anh hai nghe, em tại sao tức giận?”
“Tức giận?” – Mẹ Cố Phi có chút không hiểu nhìn cậu.
Cố Phi chỉ chỉ lên cặp của Cố Miểu, mẹ cậu liền đem tới. Cậu lấy ra sách vở, vừa lật vừa hỏi: “Là sách phải không? Hay là vở? Có người xé sách của em phải không?”
Tiếng thét của Cố Miểu nhỏ xuống, nhưng vẫn là còn hét, trong hỗn tạp mơ hồ nghe được một chữ: “Vẽ.”
Cố Phi lật ra quyển vở tập viết, chưa lật tới hai trang đã thấy bên trong bị vẽ tới lộn xộn xà ngầu: “Tiểu nhân bị ngã”, kế bên còn thấy được vẽ thêm cái ván trượt, hai bên còn có viết mấy chữ.
Heo, đồ câm, đần độn….
“Nhị Miểu, dừng lại.” – Cố Phi thả tập xuống, vịn lên vai Cố Miểu – “Nhìn anh, nhìn anh nè.”
Tiếng thét của Cố Miểu cuối cùng cũng dừng lại, ngước đầu nhìn Cố Phi, hai mắt mở ra thật to.
“Biết ai làm không?” – Cố Phi hỏi.
Cố Miểu gật gật đầu.
“Chuyện này.” – Cố Phi nhìn vào mắt Cố Miểu – “Anh trai giúp em xử lý được không? Anh trai đi tìm bạn học này nói chuyện một chút.”
Cố Miểu nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu lại lắc lắc đầu.
“Không muốn?” – Cố Phi hỏi.
Cố Miểu lại lắc đầu.
“Vậy em nghĩ thế nào?” – Cố Phi hỏi – “Nói anh trai nghe.”
Cố Miểu qua một khoảng thời gian thật lâu mới nhỏ giọng nói: “Tự mình.”
Cố Phi không biết Cố Miểu sẽ tự mình xử lý việc này thế nào, nhưng dù Cố Phi có hỏi tới đâu, Cố Miểu cũng không chịu nói tiếp, cũng không đáp lại câu nào, xoay người chạy vào phòng mình khóa cửa lại.
“Cuộc đời tôi lại làm sao nữa rồi…” – mẹ cậu ôm mặt ngồi trên sô pha thấp giọng khóc – “Gả cho một kẻ khốn kiếp, không dạy nổi con mình… Tôi đã làm nên chuyện xấu xa lắm hay sao…. muốn tìm một người bầu bạn cũng….”
“Mẹ về phòng trước đã.” – Cố Phi nói.
“Con trai cũng nhẫn tâm với tôi như vậy…” – Mẹ cậu ôm mặt khóc đi vào phòng.
Cố Phi xoa xoa mi tâm.
Trong phòng một mảnh yên tĩnh, âm thanh gì cũng đã không còn.
Cố Phi lặng lẽ từ khe cửa nhìn Cố Miểu. Cố Miểu đang ôm chăn nằm trên giường, hình như đã ngủ rồi, mẹ cậu bên kia cũng không còn động tĩnh.
Cố Phi trở về ngồi trên sô pha nhắm mắt lại.
Nghỉ ngơi chưa tới nửa tiếng lại lấy điện thoại ra gọi cho Đinh Trúc Tâm: “Chị Tâm, buổi tối có rảnh qua đây ngồi chút không?”
HẾT CHƯƠNG 22.