Ngang Tàng (Tát Dã)
Chương 30: Chuyện tiền bạc và hình ảnh
Ngang Tàng (Tát Dã) thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ý tôi nói là…” – Cố Phi như bị Tưởng Thừa choáng váng bởi lời đề nghị bất chợt, không biết nên nói thế nào – “Cậu có muốn kiếm chút tiền tiêu vặt không?”
“Hả?” – Tưởng Thừa ngẩng đầu, tiền tiêu vặt? Sao nghe có vẻ không ổn thế nhỉ.
“Ý là… chụp mấy tấm hình kiểu ấy…” – Cố Phi giải thích.
Tưởng Thừa biết Cố Phi không bao giờ giới thiệu việc quái quỷ gì, nhưng sau trận bóng vừa rồi, máu lên não chưa hạ, đột nhiên lâm vào tình cảnh bế tắc. Suy nghĩ mãi không ra, cuối cùng thốt lên: “Tôi là người đứng đắn.”
“Cậu còn chút IQ sót lại không, học bá?” – Cố Phi không nhịn được cười – “Trước đây cậu học trường giáo dục đặc biệt phải không?”
“A!” – Tưởng Thừa tỉnh ngộ – “Chụp hình? Chụp hình gì?”
“Quả bảo*.” (Có thể hiểu theo nhiều nghĩa: hình nude hoặc hình sinh hoạt bình thường không qua xử lý) – Cố Phi không vui, phất tay – “Cậu bình tĩnh lại rồi nói.”
“Giờ tôi bình tĩnh rồi…” – Tưởng Thừa nhìn thấy điếu thuốc trên môi Cố Phi, ngẩn người. Cậu biết Cố Phi thường hút thuốc trong nhà vệ sinh hay giờ giải lao, nhưng không ngờ lại có thể hút thuốc giữa ban ngày.
“Muốn không?” – Cố Phi hỏi.
“Không muốn.” – Tưởng Thừa kiên quyết từ chối, dù trước đây vẫn trốn toilet hút thuốc với Phan Trí, nhưng hai đứa vẫn là người đứng đắn.
“Hình gì vậy?” – Vương Húc quay đầu lại – “Có người muốn chụp hình tụi mình sao?… Chắc chắn rồi, hôm nay tụi mình ngầu dữ thần! Tối về lên Baidu xem, chắc chắn có đủ góc độ… nhưng chắc toàn hình hai đứa…”
“Lát nữa xong tôi mời người đến chụp riêng cho cậu.” – Cố Phi nói.
“Có thật không?” – Vương Húc cười hí hửng – “Thôi đi, đừng chọc tôi…”
“Cố Phi——” – Phía sau có tiếng gọi.
“Ai da” – Vương Húc trợn mắt – “Lớp trưởng đại nhân.”
Tưởng Thừa quay đầu, nhìn thấy Dung Tĩnh chạy tới, tay cầm túi nhỏ.
“Kêu tôi à?” – Cố Phi quay đầu.
“Cái này…” – Dung Tĩnh đưa túi cho Tưởng Thừa – “Tôi vừa lấy từ phòng y tế, rượu cồn và thuốc, lúc thi đấu cậu bị ngã, nhớ đi kiểm tra.”
“Ừm.” – Tưởng Thừa bất ngờ, cùi chỏ hơi đau, nhưng quần áo hôm nay dày, va chạm mặt đất cũng không quá nghiêm trọng. Cậu cầm lấy – “Cảm ơn.”
“Đừng khách sáo.” – Dung Tĩnh cười.
“Cậu đưa đồ cho Tưởng Thừa thì kêu Cố Phi làm gì?” – Vương Húc cười đầy ẩn ý.
“Tôi nhất thời quên mất tên cậu ấy.” – Dung Tĩnh ngượng ngùng, sờ tóc rồi bỏ đi.
Vương Húc nhìn theo bóng lưng Dung Tĩnh, tặc lưỡi: “Chỉ nhớ tên Cố Phi thôi à?”
“Chỉ quên tên Tưởng Thừa.” – Cố Phi nói.
Thầy Từ và thầy Lỗ quả là hào phóng, hôm nay thi đấu ngoài dự đoán, liền gọi hai xe đến, dẫn cả nhóm đi ăn buffet thịt nướng.
“Từ tổng” – Trước cổng, Cố Phi ngăn thầy Từ – “Mắc quá, đổi quán bình dân ăn một bữa được, tụ họp chút thôi.”
“Tụ họp cái gì?” – thầy Lỗ nói – “Ăn mừng đó! Cố Phi em, vào đi, đừng lo lắng!”
“Đứa trẻ ngoan.” – thầy Từ túm tay Cố Phi – “Biết nghĩ cho thầy! Thầy biết em…”
“Vẫn còn thuốc chữa.” – Cố Phi giúp thầy nói hết, quay người đi vào.
Tưởng Thừa phía sau không nhịn được cười.
Quán có buồng riêng lớn, hôm nay vừa khéo hợp lý.
“Đi lấy đồ ăn.” – Lão Từ chống tay lên bàn – “Hôm nay ăn đủ, uống rượu phải qua thầy!”
Mọi người chen chúc ra lấy đồ.
Tưởng Thừa cởi áo khoác xem cùi chỏ, điện thoại rung. Tin nhắn: hóa đơn khấu trừ tháng này, 100 tệ (khoảng 347 ngàn VND).
Bình thường không quan trọng, giờ đột nhiên thấy xót xa. Có nên đổi gói mạng rẻ hơn? Lưu lượng không đủ, nhà Lý Bảo Quốc không có wifi… Nối mạng lại tốn thêm tiền.
Tưởng Thừa nhíu mày. Thẻ vẫn còn tiền, nhưng thu nhập hiện tại không có. Cậu thở dài, đi lấy thức ăn.
Cố Phi đứng trước, đĩa đầy thịt.
Tưởng Thừa đứng cạnh, lấy đĩa gắp thịt ba chỉ, thịt bò, thịt cừu… đĩa của Cố Phi cũng đầy, lại lấy thêm đĩa khác.
“Cậu giữ dáng như thế nào?” – Cố Phi nhìn cậu.
“Trời ấm thì chạy bộ, tôi bình thường cũng không ăn nhiều thế.”
“Ừm.”
“Hồi nãy chuyện chụp hình…” – Tưởng Thừa nhìn xung quanh – “Là sao?”
“Là chị Tâm.” – Cố Phi bấm gắp tôm – “Chị ấy có shop đồ nam, muốn tìm người chụp ảnh.”
“Shop như vậy không có người mẫu cố định sao?”
“Có một người, người khác tạm thời mời. Người kia đang bận, hai hôm nữa có hàng mới, nhờ tôi tìm người.”
“Ra vậy.” – Tưởng Thừa do dự – “Tôi không có kinh nghiệm, được không?”
“Không thành vấn đề. Cậu có khuôn mặt, thân hình, rất ăn ảnh. Lưu Phàm trước cũng chụp, cậu chắc chắn không vấn đề.”
“Quần áo thế nào?”
“Hồi nữa cho cậu xem.” – Cố Phi nâng cằm – “Gắp rau đi, toàn thịt không nổi.”
“Ừm.” – Tưởng Thừa lấy giỏ đầy rau.
Vào phòng, mọi người đã đông đủ. Thầy Từ đứng lên: “Các em chịu khổ rồi, thầy dìu dắt từ lớp 10… Hôm nay cuối cùng cũng nở mày nở mặt! Tin vào các em, vào chung kết không vấn đề! Uống!”
Mọi người nốc rượu. Thầy Từ định nói tiếp, thầy Lỗ ngăn: “Để mấy em ăn trước, đói bụng rồi!”
“Uống!” – Vương Húc giương đầu lên.
Tưởng Thừa nhìn mấy ly, đều là bia, chỉ thầy Từ và thầy Lỗ uống rượu đế. Cậu uống hai ngụm.
“Ngày mai nữ sinh thi.” – Vương Húc nói.
“Vô vọng, nữ sinh lớp mình cứ lên sân thua đại một trận coi như xong.” – Quách Húc nói.
Mọi người thở dài, bàn luận trận đấu kế tiếp.
“Cậu xem.” – Cố Phi tìm điện thoại đưa cho Tưởng Thừa – “Gần như đều phong cách này, rất ít người mặc.”
Tưởng Thừa lật mấy tấm ảnh đều là Lưu Phàm, chụp rất góc cạnh. Lật sau là người khác, hẳn là người mẫu cố định của Đinh Trúc Tâm, so sánh thấy khác nhau.
“Steampunk?” – Tưởng Thừa hỏi.
“Còn cái khác, các loại hoài cổ. Thấy thế nào? Tiền công tính từng cái hoặc từng ngày. Mức giá người mẫu chuyên nghiệp, chị ấy cần gấp, giá cao hơn bình thường.”
Tưởng Thừa gật đầu: “Được thôi.”
“Để tôi nói lại với chị ấy, hai ngày này không thi đấu, chiều tối qua đó chụp.”
“Ừm.” – Tưởng Thừa lại nhìn ảnh – “Quần áo như vậy cũng có người mua sao? Đi ngoài đường chắc chắn bị người ta nhìn, lên mặt khéo lại bị đập.”
Cố Phi cười: “Cậu lo cho người khác?”
“Đúng nha, tôi rất tốt bụng.”
————————————
Quản lý trường rất lỏng lẻo, buổi chiều thi đấu, người muốn xem không lên lớp, người không đi xem cũng không ai quản. Tưởng Thừa gọi thầy Từ: “Hôm qua bị ngã đau, muốn đi bệnh viện.” Thầy Từ đồng ý, cảm thán: “Học sinh giỏi đúng là học sinh giỏi!”
Trước kia Tưởng Thừa nghỉ học cũng không xin phép, nhưng thầy Từ là chủ nhiệm, cậu gọi điện cho thầy thấy phần nào đáng thương.
“Chỗ đó hơi xa, ngồi xe buýt cũng được.” – Cố Phi dẫn Tưởng Thừa tới trạm – “Chị ấy gộp kho hàng và phòng ngủ, còn studio nhỏ.”
Tưởng Thừa lo lắng, nhưng làm người mẫu chụp hình… việc này xa lạ quá. Trước giờ chưa nghĩ tới.
Lên xe, Tưởng Thừa thấy Cố Phi không cầm cặp sách mà là ba lô nặng: “Cậu khiêng gì vậy?”
“Máy ảnh, ống kính.” – Cố Phi ngồi xuống hàng ghế cuối.
“Cậu… chụp hình hả?” – Tưởng Thừa ngây người.
“Ừm.” – Cố Phi vén tay áo, làm ông chú bên cạnh phải đứng dậy.
“Cậu chụp à?” – Tưởng Thừa hỏi lần nữa.
“Đúng vậy.” – Cố Phi nhìn cậu – “Tôi chụp, có gì không đúng?”
“Tôi cứ tưởng sẽ có thợ chụp.” – Tưởng Thừa nói. Thật ra Cố Phi chụp cũng không lạ, trước đây từng xem ảnh trên WeChat, chụp rất chuyên nghiệp.
“Đinh Trúc Tâm có thợ chụp riêng, bận tìm tôi, tôi luôn giúp người khác.” – Cố Phi nói.
“…….. Ừm.” – Tưởng Thừa nhìn Cố Phi.
Xe khởi động, Tưởng Thừa mở hệ thống sưởi, cảm giác buồn ngủ. Cố Phi ngồi cạnh, ôm tay, mắt khép lại.
Tưởng Thừa cố chống cự, nhưng thấy Cố Phi ngủ, cũng cúi đầu nhắm mắt.
Cảm giác mơ màng, bên cạnh có âm thanh và ánh sáng le lói.
Không biết bao lâu, Tưởng Thừa thấy vai mình nặng, kéo nón lên nhìn, đầu Cố Phi dựa lên vai mình.
Lông mi Cố Phi dài nhưng không rậm như Cố Miểu.
Dù đối với Cố Phi không có tư tưởng gì, nhưng trong giây phút này, Tưởng Thừa cảm thấy ngứa ngáy từ vai lan ra toàn thân.
Cảm giác cô đơn từ trước nay dâng lên. Từ khi phát hiện mình thích nam giới, cậu phải che giấu bí mật.
Cảm giác cô đơn trỗi dậy. Phan Trí biết bí mật, nhưng không giúp giảm áp lực.
Trước đây ở nhà, có gia đình, bạn bè, cô đơn vẫn tồn tại nhưng không sâu đậm. Từ khi đến đây, cảm giác tích tụ thành núi.
Tưởng Thừa không cần đồng loại, nhưng lực hấp dẫn vẫn tồn tại, đặc biệt là Cố Phi – dáng vẻ không phòng bị.
“Tới rồi.” – Cố Phi ngẩng đầu – “Trạm kế tiếp.”
Thấy vai Tưởng Thừa, Cố Phi ngây người hai giây: “Thật ngại, buồn ngủ lắm.”
“Không sao.” – Tưởng Thừa cử động vai – “Hôm qua chơi ngầu quá.”
Cố Phi cười, đứng dậy: “Đi.”
Tưởng Thừa theo sau, cảm thấy chân nhũn ra. Hôm qua hoạt động quá nhiều.
Bước xuống xe, gió thổi, cảm giác toàn thân vô lực biến mất.
Chỗ làm việc của Đinh Trúc Tâm gộp kho hàng và phòng ngủ, còn studio. Con phố nghệ thuật, graffiti, hình vẽ trên nắp cóng, trạm điện thoại, thùng điện, tiệm nhỏ hai bên trang trí sang chảnh nhưng không nổi.
Con đường không dài không rộng, nhưng Tưởng Thừa bất ngờ, trong thành phố tồi tàn lại có nơi như thế.
Cố Phi dẫn vào tòa nhà cũ, bên ngoài trông cũ, bên trong bảng chỉ dẫn chữ xiên xẹo, không đọc hiểu.
“Chỗ này làm quá lên trời, dây thép con mẹ nó kéo không nổi.” – Đợi thang máy, Tưởng Thừa nói.
“Gọi là ‘9-0-hội-tụ’.” – Cố Phi cười – “Muốn thu hút người trẻ tuổi, làm ra vẻ thời thượng, nhưng làm hơi quá, ngoài người thích ra cũng không ai tới, tiền thuê rẻ.”
Đinh Trúc Tâm đang đợi, thấy hai người liền tươi cười: “Biết em sẽ kêu cậu ấy tới.”
“Phải không đó?” – Cố Phi vứt ba lô xuống sàn – “Quen rồi, không cần giới thiệu.”
“Uống trà đi.” – Đinh Trúc Tâm rót trà hoa quả cho Tưởng Thừa – “Tự tay chị nấu, bỏ lộn xộn nhưng uống ngon.”
“Cảm ơn.” – Tưởng Thừa cầm ly, nhìn xung quanh.
Rất loạn, vải vóc và áp phích khắp nơi, bao lớn chưa mở, bên trong hẳn là quần áo. Phong cách lãnh đạm công nghiệp: tường xi măng, đèn xi măng, bàn xi măng, gạch đỏ trần, ống nước đan xen.
“Tranh thủ đi.” – Cố Phi ngả người nằm xuống sô pha – “Chị cho cậu xem đồ.”
“Đến đây.” – Đinh Trúc Tâm dẫn Tưởng Thừa tới hàng giá quần áo – “Phong cách lần này là ‘bỏ qua trang sức, khôi phục trạng thái mộc mạc’.”
“Đan?” – Cố Phi cắt ngang – “Phong cách này chị kêu em tìm ‘bad kid’?”
“Chất liệu đan.” – Đinh Trúc Tâm dựa vào giá – “Thiết kế bad kid, người mẫu hơi khó…”
Đinh Trúc Tâm nhìn Tưởng Thừa: “Nhưng em ấy được.”
“Tùy chị.” – Cố Phi ngồi dậy, lấy ba lô, chuẩn bị máy ảnh.
“Hôm nay chụp 30 bộ.” – Đinh Trúc Tâm nói.
“……… Được.” – Tưởng Thừa nhìn quần áo, cảm giác lôi thôi.
“Thay đồ.” – Cố Phi nói – “Đồ bên trong phối sẵn, mặc vào thẳng.”
“Cậu…….” – Tưởng Thừa quay đầu, chưa nói xong, Cố Phi chĩa máy ảnh – “Bụp bụp”.
“Thay đi.” – Cố Phi chỉ gian phòng kế bên – “Chị ấy sẽ nói kiểu dáng.”
“Ừm.” – Tưởng Thừa cởi áo khoác, định cởi tiếp nhưng ngại ngùng. Cố Phi cầm máy ảnh, Đinh Trúc Tâm cầm trà nhìn chằm chằm.
Tưởng Thừa cởi áo xong, hỏi: “Còn phải trang điểm?”
“Ừm.” – Cố Phi cầm máy ảnh chĩa – “Nếu không đánh sáng, mặt sẽ tối.”
“Cậu đừng chĩa vào tôi nữa.” – Tưởng Thừa cầm thắt lưng.
“Từ bây giờ tới tối, máy ảnh chĩa thẳng vào cậu.” – Cố Phi cười.
Tưởng Thừa bất đắc dĩ mặc quần áo, nói: “Tôi không đánh cậu vì tiền.”
Cố Phi cười.
Chân Tưởng Thừa rất thẳng, rắn chắc. Cố Phi chụp: “Cậu hợp phong cách này.”
“Không phải chứ?” – Tưởng Thừa nghi ngờ nhìn xuống.
Cố Phi lùi mấy bước, Đinh Trúc Tâm gật đầu: “Người đúng là rất chuẩn.”
Cố Phi cảm thấy áo khoác đan len lôi thôi, nhưng khi Tưởng Thừa mặc lên, quay đầu nhìn, hơi thở Cố Phi như ngừng lại.
Khí chất này không phải người bình thường có được.