Ngang Tàng (Tát Dã)
Chương 38: Trò chơi ngang ngược
Ngang Tàng (Tát Dã) thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bộ đồ người nguyên thủy điên cuồng này chắc không phải bộ chính, Cố Phi chụp xong vài tấm đã bảo Tưởng Thừa thay đồ tiếp.
Trong buồng, Cố Phi thu nhặt những cúc áo gỗ bị Tưởng Thừa bắn rơi, xếp đặt lại trên bàn.
Nghĩ lại, Cố Phi xoa xoa tay. Vết đạn trên cánh tay kia không nhẹ, chắc chắn sẽ để lại vết bầm tím. Lâu rồi không bị đánh dấu trên người, nhưng trong nửa học kỳ này, Tưởng Thừa không chỉ cắn mình mà còn đuổi bắn mình như săn thú. Dù vậy, Cố Phi lại thấy tâm tình nhẹ nhõm.
Chuyện này chỉ có Lý Viêm và Đinh Trúc Tâm biết rõ. Cố Phi không thích nhắc lại quá khứ, càng không muốn nhận sự đồng cảm hay an ủi từ người khác. Nói ra cho Tưởng Thừa, tự nhiên thấy nhẹ lòng.
Không biết do chia sẻ bí mật, hay vì bản thân muốn có người trò chuyện, Tưởng Thừa không tỏ ra cảm thông nhưng lại khiến người ta dễ chịu.
Lúc đầu, Cố Phi định trêu chọc Tưởng Thừa, nhưng nghe cái gọi là "an ủi" của cậu ta, không nhịn được cười.
"Đây là cái gì thế?" – Tưởng Thừa thay đồ xong bước vào.
"Cậu lúc nào cũng hỏi y như nhau sau khi thay đồ." – Cố Phi mỉm cười.
"Đinh Trúc Tâm có thương hiệu riêng không? Nhãn hiệu có phải 'Cái gì thế' không?" – Tưởng Thừa giơ hai tay khoe bộ quần áo – "Cảm giác thế nào?"
Bộ đồ vẫn bằng vải bố, chiếc quần rộng thùng thình nhưng dọc theo có vô số đường rách ngắn dài, động một bước là lộ chân bên trong. Chiếc áo bình thường nhưng tay áo bị cắt đứt, chỉ còn hai ống tay dài như găng.
"Trông khá ngang ngược" – Cố Phi nâng máy ảnh, nhìn qua ống kính – "Chụp ra sẽ rất 'ngang ngược'."
"Nghe cậu nói 'ngang ngược' là sao?" – Tưởng Thừa quay người trước tấm màn.
Quay lại, Cố Phi mới thấy phía sau bộ quần áo cũng có vài đường cắt dài, hở lưng rõ ràng… Cố Phi thở dài.
Vừa kể chuyện gia đình bi thương, vừa có người sau lưng phản ứng, đúng là mùa xuân đến, thiếu niên muốn tỏ tình.
Cố Phi quay người, giả vờ chỉnh máy ảnh, sửa quần. Hôm nay mặc quần thể thao dày, không sợ lộ, nhưng cũng không muốn vào toilet ngồi suy tư.
Cơ thắt lưng… Cố Phi nâng máy ảnh, nghĩ vậy bỗng mất hết hứng.
"Giơ tay lên" – Chụp xong hai tấm tĩnh, Cố Phi nói – "Hai tay nâng lên… không phải tư thế đầu hàng, giống che ánh mặt trời vậy…"
"Từ trước tới giờ chưa từng che mặt trời" – Tưởng Thừa giơ tay phải che trán – "Nói tư thế lau mồ hôi đi."
"Một tay trên, một tay dưới, lộ mắt ra là được" – Cố Phi điều chỉnh góc – "Đứng im, tìm góc chụp."
Tưởng Thừa đứng im: "Muốn ánh mắt ngang ngược không?"
"Làm ánh mắt lúc cậu cầm ná bắn tôi đi" – Cố Phi điều chỉnh khoảng cách. Ánh mắt Tưởng Thừa vốn khinh thường, đột nhiên thay đổi, khí thế ngang ngược nhưng lại rất thu hút. Cố Phi ngả lưng, bấm nút – "Tốt lắm."
"Xong chưa?" – Tưởng Thừa quay lại.
"Chụp thêm một tấm cận cảnh miệng và toàn thân." – Cố Phi nói.
"Ừm." – Tưởng Thừa tiếp tục giơ tay.
Cố Phi lùi lại vài bước, bấm chụp: "Xoay người sang bên, không cần động tác."
Tưởng Thừa làm theo.
Sau khi Tưởng Thừa ra ngoài thay đồ, Cố Phi chỉnh quần. Hôm nay số lượng quần áo không kém hôm qua, nhưng do thành thạo hơn, dù bị gián đoạn bởi trận đấu và chia sẻ bí mật, vẫn chụp xong sớm hơn.
Cố Phi lái xe đến quán mì nhỏ gần đó, ăn một bát mì sợi.
Lúc về, Cố Phi còn dặn: "Nhớ giúp viết bản kiểm điểm nhé."
"Không phải vậy!" – Tưởng Thừa nhìn sau gáy – "Tôi đồng ý giúp từ khi nào?"
"Không cần dài, đọc toàn trường dài quá khó chịu lắm" – Cố Phi nói – "Cậu chưa từng đọc kiểm điểm trước toàn trường à?"
"… Không có." – Tưởng Thừa thở dài – "Cũng chưa từng dọn toilet một tuần."
"Dọn qua loa thôi, trường có lao công" – Cố Phi nói – "Cậu biết quét dọn không?"
"Cậu tưởng tôi là thiếu gia bị gia đình giàu vứt bỏ à?" – Tưởng Thừa bất đắc dĩ – "Nhà tôi… cha mẹ nuôi có điều kiện tốt hơn, nhưng có ba đứa em nữa, bảo mẫu à?"
"Bây giờ còn liên lạc không?" – Cố Phi hỏi.
"Không" – Tưởng Thừa nhíu mày – "Lần trước gửi đồ xong không liên lạc nữa. Có gì để liên lạc, bảo tôi sống khổ sở thế à?"
"Sống rất khổ sở sao?" – Cố Phi cười.
"Thật ra… chịu được. Lúc đầu nghĩ không thể ở đây nổi, chỉ thêm giây nữa là đánh nhau với Lý Bảo Quốc. Nhưng giờ quen rồi, không người quản, khác gì sống một mình" – Tưởng Thừa nhìn ra cửa sổ – "Quen biết cậu cũng là may mắn."
Cố Phi nghiêng đầu.
"Ừ, quen biết các cậu, Cố Miểu, Chín Ngày… thầy Từ, thầy Lỗ…" – Tưởng Thừa nhanh chóng bổ sung.
Cố Phi cười, hồi lâu mới nói: "Từ trước chưa từng nghĩ gặp người như cậu. Bạn bè tôi không ai giống."
"Phải không?" – Tưởng Thừa nghĩ – "Vì tôi đẹp trai hơn cậu?"
"Tôi sinh ra và lớn lên ở đây" – Cố Phi vẽ một vòng – "Vào cấp ba chưa từng rời thành phố. Họ hàng cũng ở đây, cơ hội đi xa cũng không có."
"Trước cấp ba chưa từng rời thành phố à?" – Tưởng Thừa ngạc nhiên. Dù Vương Húc, Chu Kính chưa ra khỏi thành phố, nhưng Cố Phi không hề giống người quanh quẩn suốt đời.
"Ừ, vào cấp ba cúp học vài lần ra ngoài chơi" – Cố Phi nói – "Không xa, không đủ tiền, thời gian cũng không lâu. Chủ yếu chụp ảnh… và một lần vào Starbucks, không biết gọi gì."
Tưởng Thừa cười, vỗ chân: "Tôi cũng chưa vào Starbucks. Cậu giờ biết gọi đồ chưa?"
"Biết rồi" – Cố Phi cười, quay đầu – "Nếu có dịp, tôi sẽ dạy cậu."
"Được." – Tưởng Thừa gật gật.
Hai người cười, hồi lâu Tưởng Thừa mới bình tĩnh: "Cậu có từng nghĩ rời khỏi đây không?"
"Có nghĩ" – Cố Phi nói – "Không nghĩ sao được."
"Ừm." – Tưởng Thừa ngáp, giọng Cố Phi hơi lạc lõng khiến cậu không thoải mái.
"Để xem sau này có cơ hội không" – Cố Phi nói – "Đợi Cố Miểu lớn thêm. Nó bây giờ cố chấp lắm, không chịu thay đổi. Cho nó quần áo mới, nó thích; thay chăn mới, nó tức giận cắt nát; gạt ván trượt, nó ôm ngủ; bánh xe hư, phải mua mới, nó đập xuống đất cho hỏng… Tôi không biết nó tiếp nhận được gì, không tiếp nhận được gì. Nó biết Lý Viêm lâu rồi nhưng không phản ứng. Gặp cậu lần đầu đã thích đến vậy…"
"Lần đó tôi nói em gái cậu ở nhà tôi, cậu không tin phải không?" – Tưởng Thừa hỏi.
"Ừ, nó không ở cùng người lạ" – Cố Phi cười – "Nó đi trượt ván có lộ trình cố định, không lạc đường, biết đường về từ ga. Lúc đó cậu giống kẻ lừa gạt."
"Lúc đó cậu như thần kinh" – Tưởng Th cười, cảm nhận sự bất đắc dĩ của Cố Phi – "Nó như vậy có thể chữa được không?"
"Rất khó thay đổi lớn" – Cố Phi nói – "Chỉ có thể từ từ. Có lẽ vài năm mới có tiến bộ. Nó giỏi trượt ván nhưng cộng trừ hai con số còn sai."
"À" – Tưởng Thừa móc điếu thuốc – "Tôi thích Cố Miểu. Nó không kỳ quái, rất soái."
"Soái hơn tôi không?" – Cố Phi hỏi.
"Thôi mặt mũi đi, so sánh với em gái mình" – Tưởng Thừa cười – "Làm sao có người như cậu."
"Không thể so sánh sao? Tôi luôn thấy mình đẹp trai." – Cố Phi nghiêm túc.
"Đúng, cậu đẹp không chê vào đâu được" – Tưởng Thừa giơ ngón cái – "Cậu đẹp trai nhất."
"Cảm ơn." – Cố Phi nói.
"Không…" – Tưởng Thừa lẩm bẩm sau.
Về tới nhà Lý Bảo Quốc, vẫn trống vắng. Tưởng Thừa thấy vậy tốt, không muốn ở cùng Lý Bảo Quốc dù không ngượng nhưng rất khó chịu.
Cậu nghĩ đến người phụ nữ hôm nay chặn đường, mẹ ruột mình. Chưa kịp hỏi tên, bà ấy đã không cho cơ hội.
Liệu bà ấy có quay lại trường chặn đường nữa không? Tưởng Thừa lo sợ, định mai leo tường vào.
Cậu vào phòng, khóa cửa, ngồi bàn làm bài tập. Bài tập trường số 4 rất ít, xong nhanh. Tưởng Thừa nghĩ giáo viên bố trí không khoa học, nhiều điểm quan trọng không có trong bài.
Xong bài, Tưởng Thừa gửi tin nhắn cho Phan Trí, bảo đem hết tài liệu học kỳ gửi ảnh.
– Tao gửi hết cho mày rồi, ông nội. Mày ở trường số 4 chắc toàn trường đứng đầu phải không?
– Chắc không thành vấn đề.
– Không hổ là ông nội tao, tự tin thế à, thích lắm.
Điểm số Tưởng Thừa không quan tâm, quan trọng là hiểu bài. Sau khi đến đây, điểm số mới quan trọng. Danh hiệu học bá đã gây chú ý ngoài trường, điểm cao có thể khiến mọi người im lặng.
Tưởng Thừa thu dọn bài tập, bắt đầu ôn tập.
Mở sách, vừa học vừa nhỏ giọng: "Bây giờ học bá Tưởng Thừa bắt đầu ôn tập tiếng Anh… dùng môn sở trường nhất để bắt đầu, dễ tạo trạng thái 'nắm rõ trong lòng bàn tay'… được rồi, giữ im lặng xem sóng não cậu ta có gì…"
Buổi tối đọc sách tới 1 giờ sáng, tỉnh dậy vẫn tinh thần tốt. Lâu rồi không được đọc sách yên tĩnh, như trở về thói quen cũ.
Đi tới ngã tư, nhìn qua nhà Cố Phi, không thấy. Theo giờ của Cố Phi, chắc còn chưa dậy.
Mẹ ruột không chặn cổng trường, Tưởng Thừa thở phào. Nhưng vẫn muốn hỏi Lý Bảo Quốc chuyện này, lo sợ mỗi ngày sẽ rụng tóc.
Cậu xinh đẹp như vậy, không thể bị hói.
Cố Phi tới trễ một tiết, tiết toán đã qua 10 phút mới vào từ cửa sau. Tưởng Thừa đang nghe giảng, viết kiểm điểm.
Cố Phi ngồi bên cạnh, đột nhiên cảm thấy giữa hai người có… thân mật.
Có thể do tiếp xúc nhiều, biết bí mật nhau, hay hôm qua đều có cảm giác 'quen nhau ngoài ý muốn nhưng may mắn'…
"Chiều nay trận đấu khó hơn" – Cố Phi nhỏ giọng – "Tôi thấy viện trợ, lớp 7."
"Thật có viện trợ à?" – Tưởng Thừa ngẩn – "Mất mặt quá."
"Đoán hai người, tôi chơi bóng với chúng, tay đen. Chú ý buổi chiều" – Cố Phi nói – "Trưa kéo Chín Ngày luyện bóng."
"Trọng tài mặc kệ à?" – Tưởng Thừa hỏi.
"Không quan tâm, trận đấu hay là được" – Cố Phi nói.
"Vậy chúng ta…" – Tưởng Thừa chưa nói hết bị giáo viên cắt ngang.
"Tưởng Thừa nói chuyện ồn ào, lên đây làm bài đi." – Giáo viên không hài lòng.
Tiết toán thường gọi lên bảng, cả lớp im lặng. Tưởng Thừa chậm rì đi lên, nhìn đề bài.
Cố Phi nhìn bàn Tưởng Thừa, sách chưa mở, chỉ có tờ kiểm điểm.
Thời khắc học bá thể hiện năng lực đây.
Tưởng Thừa lên bục, cầm phấn, gãy đôi, tiếp tục nhìn đề.
"Làm xong chưa? Muốn thêm tiết ngữ văn không? Đề không nhìn rõ?" – Giáo viên khoanh tay.
"Tiết sau là ngữ văn." – Tưởng Thừa nói.
Lớp cười nhỏ.
Giáo viên sắp nổi giận, Tưởng Thừa bắt đầu giải đề. Cố Phi không biết đề gì, nhưng thấy Tưởng Thừa vừa làm vừa viết nháp, xong nhanh, xóa sạch nháp, xuống bục.
Chữ Tưởng Thừa xấu, nhưng giáo viên gật gù, đáp án hoàn mỹ.
"Chữ phải luyện tập" – Giáo viên nói.
"… Đã luyện rồi." – Tưởng Thừa nói.
Cả lớp cười, giáo viên gõ bục: "Im lặng! Muốn lên đây giải bài à?"
"Tưởng Thừa, cậu viết kiểm điểm xong chưa?" – Cố Phi mở cùi bắp, nói.
"Tôi viết game cùi bắp cũng xong" – Tưởng Thừa nói.
Cố Phi cười: "Da mặt không mỏng hơn tôi."
Ra khỏi trường, chủ nhiệm chặn cửa. Mọi người phải đi lau toilet.
Tình tiết nhẹ: lau toilet giáo viên. Nặng: lau toilet học sinh. Vào toilet hít thở đã thấy khó chịu.
Tưởng Thừa bình thường vào toilet đều nín thở, thoát nhanh. Hôm nay phải hít mùi toilet.
Mỗi người vào toilet đều tùy tiện, nhưng bình thường tiểu vào máng tiểu ổn định. Không hiểu sao vào toilet đều có người tiểu ra ngoài.
Tưởng Thừa lấy cây lau nhà, Mồm thối cướp cây còn lại, thủ hạ lấy giẻ lau.
Lau nhà không thoải mái, nhưng không tiếp xúc trực tiếp. Tưởng Thừa và Mồm thối mỗi người một bên, vùi đầu lau.
Trong toilet có học sinh khác thấy bọn họ cười.
"Cười gì!" – Chủ nhiệm đứng cửa – "Thú vị à? Làm thay bọn họ! Hay đánh nhau đi, tôi giúp tìm cây lau!"
Tưởng Thừa ở nhà cũng lau sàn, nhưng lần đầu tập trung lau nhanh như vậy.
Lau tới toilet cuối, cửa mở, người bên trong đặt chân lên miếng lau.
Tưởng Thừa ngẩng nhìn. Không quen.
"Thần thủ nha, trùng hợp quá" – Người này cười giả – "Tay cơ bắp từ lau nhà à? Không ngờ."
Tưởng Thừa giật cây lau, người này đạp mạnh, giật không được. Cậu nhìn chân: "Bỏ chân ra."
"Cảm thấy mình ngầu không?" – Người này tiếp tục cười.
Tưởng Thừa không muốn nói, chỉ vịn cây lau im lặng.
"Ở trường số 4, muốn dùng bóng nói chuyện, không tới lượt mày" – Người này chỉ mặt – "Còn 'trẩu'?"
Tưởng Thừa thở dài. Hôm nay mới nhận ra mức độ 'trẩu' của mình.
"Tao nói chuyện thẳng mặt, không dùng bóng" – Tưởng Thừa nói, không thèm chỉ mình.
"Mày thấy mình nhiều muối à?" – Người này chọc vai – "Thằng ngu."
Cái chọc chạm ngòi nổ. Tưởng Thừa nắm cán lau, giật mạnh rút miếng lau khỏi chân.
Người này ngã lùi, chống tường. Sau khi tỉnh, tức giận: "*** mày…"
"Đừng đùa nữa" – Tưởng Thừa chỉ cán lau vào yết hầu – "Lớp 7 phải không? Chiều nay nói với tao."
Người này vẫn muốn động, Tưởng Thừa hô: "Chủ nhiệm! Em lau xong chưa ạ?"
"Để tôi kiểm tra!" – Chủ nhiệm vào.
Người này lườm cậu, chỉnh y phục đi ra.
Ra khỏi toilet, Vương Húc và Cố Phi đợi.
Vương Húc chạy tới: "Hồi nãy cậu đụng Hồ Kiến à?"
"Hồ Kiến?" – Tưởng Thừa suýt bảo Phúc Kiến, ngẩn – "Ừ, sao?"
"Nó tức giận đùng đùng" – Vương Húc nói – "Chiều có kịch rồi."
"Không có việc gì" – Tưởng Thừa nói – "Kịch hay không bằng thắng trận."
"Hay quá!" – Vương Húc giơ ngón cái – "Đi, sân bóng trường dạy nghề chừa sân cho tụi mình."
Mọi người ra khỏi trường, vừa đi vừa bàn luận.
Tưởng Thừa và Cố Phi đi cuối, im lặng. Tưởng Thừa thấy suy nghĩ mình kỳ diệu.
"Chiều không thể canh người rồi phải không?" – Vương Húc nói – "Viện trợ ít nhất một người, có thể hai…"
"Không canh người, nhưng phải nhìn tụi họ" – Cố Phi nói – "Lớp 7 không như lớp 5, viện trợ chưa chắc phối hợp. Tụi mình luyện tập lâu rồi…"
"Đúng! Phối hợp rất tốt rồi" – Vương Húc vung tay – "Chiều chuẩn bị thế nào?"
"Toàn lực bảo vệ tôi và Thừa ca vào bóng" – Cố Phi nói.
Cả lớp im thin thít, quay đầu nhìn Cố Phi. Tưởng Thừa ngẩn người.
"Tôi và…" – Cố Phi hắng giọng, chỉ Tưởng Thừa – "cậu ấy."