Ngang Tàng (Tát Dã)
Chương 55: Lần đầu tiên yêu
Ngang Tàng (Tát Dã) thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Phi nhìn Tưởng Thừa, trong khoảnh khắc ấy, cô không kịp nghĩ ngợi gì, thậm chí việc kiềm chế vẻ ngạc nhiên trên gương mặt cũng trở nên khó khăn.
Đây là lần thứ mấy Tưởng Thừa đột nhiên xuất hiện như thế, không để cô có chút thời gian suy nghĩ?
Cô gọi Tưởng Thừa đến chỉ vì muốn anh đừng lo lắng. Sau khi Lưu Phàm và Lý Viêm hoàn tất việc băng bó vết thương giả cho cô và rời đi, cô liền gửi tin nhắn cho Tưởng Thừa. Cô không rõ tình hình của anh lúc này, nhưng cô biết anh nhất định sẽ sốt ruột khi thấy cô ngã trên sân thượng. Cô chỉ định anh đến đây để xác nhận cô hoàn toàn bình thường, không có chuyện gì nghiêm trọng.
Nhưng cô hoàn toàn không ngờ Tưởng Thừa lại đặt ra một câu hỏi như vậy.
Trong chớp mắt, gió giật ào ào, suy nghĩ của cô quay cuồng hơn ngàn lần, biết bao ý tưởng vụt qua trong đầu cô như thể sân bóng có thể chứa nổi.
Dù vô tình hay cố ý, Tưởng Thừa đã để lại cho cô một khoảng trống. Ít nhất, anh không hỏi: "Anh có sẵn lòng yêu em không?"
Dù cô trả lời thế nào, Tưởng Thừa vẫn có không gian để xoay sở.
Cô hiểu rõ anh muốn nghe câu trả lời như thế nào. Về bề ngoài, vấn đề này có nhiều lối thoát, nhưng thực chất, chỉ có một câu trả lời duy nhất.
Đúng rồi, cô đã nghĩ ra rồi: "Tôi muốn ở bên cạnh cậu."
Cô muốn nói ngay điều đó, nhưng trong khoảnh khắc ấy, những lời ấy lại khó mà thốt ra.
Bởi cô không biết Tưởng Thừa mong muốn một tình yêu như thế nào, có lẽ chính anh cũng chưa từng nghĩ tới điều đó.
Thực ra, ở tuổi này, dù có suy nghĩ đi nữa, cô cũng không thể nghĩ quá xa, quá lâu. Cô đã thích anh chưa? Phải, cô đã thích anh rồi. Cô muốn yêu nhau… Cô cần gì hơn nữa chứ?
Nhưng cô lại suy nghĩ quá nhiều.
Có thể Tưởng Thừa quá xúc động, cũng có thể anh chẳng hề xúc động, chỉ chọn thời điểm này để tỏ ra kích động.
Dẫu sao, cô cũng không thể trong khoảnh khắc ngắn ngủi này mà hiểu được suy nghĩ của anh và bày tỏ lòng mình. Cô muốn yêu nhau như thế nào? Cô muốn có một tình yêu như thế nào?
Trong tình huống này, bất cứ câu trả lời nào của cô cũng đều có vẻ qua loa.
Cô cảm thấy mình chỉ có thể kéo dài thời gian thêm chút nữa, để cả hai đều có thể làm rõ suy nghĩ của đối phương.
"Yêu… sớm quá sao?" – Cô nói xong, ngậm miệng ngay lập tức.
"Lúc nãy anh bị va đầu đúng không?" – Tưởng Thừa nhìn cô với ánh mắt vừa thương hại vừa khó hiểu, khiến cô cảm thấy nếu tiếp tục nói bậy bạ thêm nữa, chắc sẽ chỉ còn cách cười ngớ ngẩn dưới ánh đêm.
"Ý của tôi là…" – Cô định giải thích thêm, nhưng nhanh chóng sắp xếp lại lời nói.
Tưởng Thừa đột nhiên đứng dậy.
Cô theo bản năng cũng đứng lên. Cô không mong anh rời đi trong tình huống này, càng không muốn anh thấy cô đang phân vân về vấn đề này. Sau tất cả, họ đã vượt qua quá nhiều ranh giới của "bạn cùng bàn" rồi.
Chưa kịp cô mở miệng, Tưởng Thừa nhăn mặt đột nhiên nôn khan một tiếng.
Cô cảm thấy rất sợ hãi. Chỉ một lời của mình mà khiến anh nôn mửa như vậy sao?
"Nhà vệ sinh ở đâu?" – Tưởng Thừa nghiến răng hỏi cô.
"Phía sau" – Cô chỉ – "Bên cạnh nhà bếp…"
Cô chưa nói hết lời, Tưởng Thừa đã lao ra ngoài, băng qua cửa sau đến sân sau.
Cô vội vàng lấy bình nước trên kệ hàng, đuổi theo.
Khi bước vào nhà vệ sinh, Tưởng Thừa đang chống đầu gối lên thành bồn cầu, cô ngập ngừng hỏi: "Sao thế?"
"Đột nhiên muốn nôn." – Tưởng Thừa nói.
"Tôi đã nói câu gì mà…" – Cô hơi cạn lời – "Đến mức thế này?"
"Cút đi" – Tưởng Thừa ngắn gọn nói, lại nôn mửa lần nữa, nhưng lần này không nôn ra gì.
"Có phải anh khó chịu ở đâu không?" – Cô hơi lo lắng – "Trúng gió à? Bên trạm xá vẫn còn người trực đêm, qua khám chút đi?"
"Không cần" – Tưởng Thừa hít một hơi, vươn thẳng lưng – "Đây chỉ là tác dụng phụ của chứng sợ độ cao."
Cô ngẩn người gần mười giây, sau đó hỏi: "Sợ độ cao?"
"Ừm" – Tưởng Thừa cũng không nôn ra gì, đi đến vòi nước rửa mặt – "Rất kỳ quái phải không?"
Cô không lên tiếng.
Tưởng Thừa lau mặt, quay đầu nhìn cô: "Chuyện tôi vừa nói, tối nay anh nghĩ thêm đi."
"Ừm" – Cô đáp.
"Tôi về trước đây, thấy buồn ngủ quá, đi ngủ đây. Ngày mai tỉnh dậy, cô gọi điện cho tôi nhé."
"Được rồi." – Cô nói.
"Ngủ ngon." – Tưởng Thừa vẩy nước lên người cô, quay người đi về phía cửa tiệm, đến bên cửa chính.
Cô xoa xoa chỗ bị anh hắt nước lên mặt, đi theo sau.
Mọi lời nói và cử chỉ của Tưởng Thừa đều vô cùng tự nhiên, ngay cả khi đến bên cửa, anh vẫn đẹp trai như thường. Chỉ tội nghiệp hai lần cúi người đều không kéo nổi cửa cuốn lên, làm người đứng nhìn bị cụt hứng.
"Cửa nhà cô bị sao vậy?" – Tưởng Thừa cúi người nhìn cô, nhăn nhó.
"Để tôi" – Cô đi qua kéo cửa lên giúp anh.
Tưởng Thừa không đợi cửa mở hoàn toàn đã chui ra ngoài, từ ngoài cửa nói vào: "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon." – Cô đỡ cửa nhìn anh.
Tưởng Thừa lên xe không quay đầu lại, lái xe rời đi.
Cô đóng cửa thật kỹ, ngồi phịch xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh, ngẩn người rất lâu.
Tưởng Thừa vừa vào cửa đã muốn nằm xuống ngủ, nhưng nghĩ đến buổi tối mình phải leo lên leo xuống sân thượng đầy bụi đất, đành ép mình đi tắm rửa.
Khi ngã lên giường, đầu vừa chạm gối, anh đã cảm thấy mình ngủ thiếp đi.
Cơ thể nặng nề, nhưng trong đầu rất nhẹ nhàng, nhẹ như đang bay.
Có lẽ vì mọi việc đã xong, những điều cần làm đã làm, những điều cần nghĩ đã nghĩ, những điều cần nói đã nói, mọi gánh nặng trong đầu dù mơ hồ hay rõ rệt đều biến mất.
Ngày mai sẽ ra sao, không còn quan trọng nữa.
Thoải mái.
Cảm giác thoải mái này so với câu nói của Phan Trí "Sau khi bị ba đập cho một trận, tao ngủ vô cùng ngon như vừa được massage xong vậy" chẳng khác gì.
Anh nằm sấp trên gối, cong cong khóe miệng.
Lúc bình minh, đồng hồ sinh học của Tưởng Thừa lần đầu tiên không nhạy bén, không đủ sức kéo anh ra khỏi giấc ngủ nặng trĩu. Bên tai có thể nghe thấy tiếng chim hót ngoài cửa sổ, tiếng bà cụ ra khỏi nhà tập thể dục buổi sáng, tiếng trẻ con nô đùa hân hoan trên đường…
Nhưng anh không thể dậy được, như thể vẫn còn đang ngủ, ngủ rất sâu, cảm giác thật tuyệt vời.
Mãi đến khi điện thoại vang lên lần thứ hai, anh mới miễn cưỡng mở mắt.
Lần thứ hai? À đúng, lần thứ nhất chắc là lúc bà cụ đi tập thể dục.
Anh mò điện thoại bên người, mãi đến khi mắt hết lèm nhèm mới nhìn rõ là Cố Phi gọi điện.
Cố Phi?
… Cố Phi!
Trong chớp mắt, anh tỉnh táo hẳn, mắt sáng rõ.
Rõ ràng hôm qua cô không quan trọng câu trả lời của mình, anh như thể chỉ muốn bày tỏ mình rất thích cô, nếu như có thể yêu nhau thì thật tốt.
Anh chỉ muốn đem nguyện vọng này nói ra, bày trước mặt cô, dù cô có trả lời thế nào anh cũng không quan trọng, thậm chí anh còn không nghĩ tới câu trả lời của cô.
Nhưng bây giờ, khi nghĩ đến cô, cuộc gọi này có lẽ là để cô trả lời anh…
Đột nhiên căng thẳng.
Anh trừng mắt nhìn tên Cố Phi, ngồi bệt xuống ghế, nhưng chưa kịp chạm vào màn hình, điện thoại đã cúp.
Tốt rồi, thật tốt, cúp hay lắm.
Anh ném điện thoại, ngồi dậy, liếc nhìn giờ, vừa hơn 8 giờ sáng.
Cố Phi sao lại dậy sớm như thế vào sáng chủ nhật? Vậy cuộc gọi trước đó… Anh cầm điện thoại định xem cuộc gọi nhỡ.
Điện thoại rung lên, tin nhắn của Cố Phi.
– "Vẫn chưa dậy à?"
Tưởng Thừa chưa kịp trả lời, nhìn qua cuộc gọi nhỡ, 6 giờ 45, chính là Cố Phi.
"Đệt?" – Tưởng Thừa sững sờ, chưa đến 7 giờ sáng mà cô đã rời giường?
Lần này cũng quá kỳ lạ, anh nhìn lại giờ, đúng là sáng sớm, 6 giờ 45, không phải 16 giờ 45.
– "Vừa mới dậy"
Anh trả lời tin nhắn cho cô.
Vừa đứng lên, điện thoại lại rung, lần này không phải tin nhắn, là cuộc gọi.
Tưởng Thừa nhận điện thoại.
"Cậu muốn cùng tôi yêu nhau, hay là muốn cùng tôi quen nhau?" – Cố Phi không chờ anh nói "alo" đã hỏi thẳng.
(Yêu nhau tiếng Trung là "đàm luyến ái", câu Cố Phi hỏi là "Cậu là muốn cùng tôi đàm luyến ái, hay là muốn cùng tôi đàm cái luyến ái?", chữ "cái" ở câu thứ hai không làm thay đổi nghĩa của "yêu nhau", nhưng nghe có vẻ không nghiêm túc và có phần chơi đùa hơn).
Tưởng Thừa lê dép đến bên cửa sổ, kéo rèm, tâm trạng thấp thỏm chợt tan biến: "Cậu không cân nhắc chuyện yêu sớm à?"
Cố Phi không lên tiếng.
"Hai cái này có gì khác biệt sao?" – Tưởng Thừa nói – "Tôi chỉ muốn nói với cậu rằng tôi rất thích cậu, nếu cậu bằng lòng…"
"Xuống đây đi." – Cố Phi ngắt lời anh.
"Cái gì?" – Tưởng Thừa ngẩn người.
"Tôi đang ở dưới lầu nhà cậu." – Cố Phi nói – "Xuống dưới ăn sáng nhé, bạn trai."
Tưởng Thừa cúi đầu vài giây, đẩy tiếng hỗn loạn trong đầu ra ngoài: "Tôi còn phải rửa mặt, đánh răng, mặc quần áo."
"Ừm." – Cố Phi nói – "Quầy điểm tâm sáng hôm qua đó, tôi giành ghế trước rồi."
Tưởng Thừa cúp điện thoại, sững sờ nửa ngày.
Đây là ý gì?
Chỉ nói mấy câu, quan hệ của họ đã trở thành như thế?
Ơ đệt?
Cảm thấy chút lạ lẫm… Anh đẩy điện thoại ra, mang chút mê man đi đánh răng, rửa mặt, nhìn chằm chằm vào gương. Anh có bạn trai? Nhìn mình không có gì khác lạ, vẫn đẹp trai như trước.
Không, vẫn có chút khác biệt, mọi logic đều không còn.
Khi đánh răng xong, kéo tủ quần áo, đột nhiên không biết mặc gì.
Mặc dù bình thường anh chọn quần áo cũng có thể so sánh vài vòng, nhưng hôm nay chẳng lẽ chọn không ra.
"Ông nội nó." – Tưởng Thừa đứng bên tủ quần áo chửi một câu, không phải chỉ là Cố Phi, không phải chỉ là người từ vai trò bạn cùng bàn trở thành bạn trai đang ở quầy điểm tâm sáng dưới lầu chờ anh ăn bánh rán, đến như thế sao?
Anh cầm đại một chiếc quần mặc, sau đó nhắm mắt lôi ra một chiếc áo thun, lại vớt chiếc áo khoác mỏng, đi ra khỏi cửa.
Đi đến dưới lầu, từ xa đã nhìn thấy Cố Phi. Cố Phi bình thường đã thu hút ánh nhìn của mọi người, hôm nay càng thu hút hơn. Thanh nẹp trên chân ấy, dù cách xa hai mươi mét, anh vẫn có thể cầm ná bắn trúng.
Anh nhanh chóng bước đến, giờ không phải giờ cao điểm ăn sáng, Cố Phi một mình chiếm bàn, trên bàn bày đầy đồ ăn sáng. Anh ngồi xuống trước mặt cô.
"Lâu vậy." – Cố Phi lướt qua nhìn anh.
"Học bá bọn tôi ra ngoài đều phải thật thanh lịch." – Tưởng Thừa cũng lướt qua nhìn cô – "Nếu tôi không lầm, quần của cậu còn không thay phải không?"
"Ừm." – Cố Phi cúi đầu nhìn thanh nẹp, nhỏ giọng nói.
"Đệt." – Tưởng Thừa không kiềm chế được cười, nén giọng – "Trước tiên phải tháo thanh nẹp ra đã."
"Lười làm." – Cố Phi nói – "Buổi tối hãy giải quyết đi."
Tưởng Thừa không nói nữa, cúi đầu uống sữa đậu nành một hơi.
Vừa tán gẫu được đôi chút, bầu không khí bỗng trở nên kỳ quái.
Khi uống sữa, anh cảm thấy cầm bát cứ chướng chướng thế nào ấy, dù rõ ràng mười mấy năm qua đều cầm bát như vậy.
Uống một ngụm, ngay cả chuyện bỏ đường hay không cũng không nếm ra.
Căng thẳng, không quen, có chút hoảng hốt.
Nhưng lại không hề khó chịu, anh tranh thủ liếc qua Cố Phi, cô đang cầm bánh quẩy cắn, mặt không biểu cảm gì đang nhìn anh.
"Mặt tôi chưa rửa sạch à?" – Tưởng Thừa hỏi.
"Nhìn một chút thôi mà." – Cố Phi cười – "Bình thường tôi cũng luôn nhìn cậu đó thôi."
"Ờ, nhìn đi." – Tưởng Thừa cầm đũa gắp bánh bao súp, bỗng nhiên cảm thấy cảm giác kỳ kỳ cục cục khó hiểu này thật thoải mái.
"Đúng rồi." – Cố Phi ăn xong bánh quẩy, cầm tờ giấy lau tay – "Tôi có… món quà nhỏ muốn tặng cậu."
"Hả?" – Tưởng Thừa sửng sốt.
Cố Phi nhìn xung quanh, đoán chừng đang xác định xem có người biết không, sau đó lấy ra từ trong túi đưa sang: "Cái này cứ xem như là… quà ngày Quốc Tế Lao Động đi."
"Cậu nói là quà Quốc Tế Thiếu Nhi thì đúng hơn." – Tưởng Thừa nhận lấy, cúi đầu nhìn, một khối tròn rất lớn và mềm mại.
"Quốc Tế Thiếu Nhi thì sớm quá." – Cố Phi nói – "Lúc Quốc Tế Thiếu Nhi tôi còn định chuẩn bị cho Nhị Miểu, đến lúc đó hai người mỗi người một phần nhé."
"Cút." – Tưởng Thừa trả lời ngắn gọn, nhìn rõ vật trong tay là một quả cầu sợi len lông màu xanh da trời, còn có một sợi dây màu xanh da trời nhạt ở trên đầu. Anh cầm sợi dây bằng hai ngón tay xách quả cầu len sợi này lên, ngẩn ra: "Búp bê cầu nắng?"
"Ừm, hi vọng mỗi ngày của cậu đều là nắng đẹp." – Cố Phi nói – "Đáng lẽ phải là màu trắng, nhưng mà chợt nhớ tới cuộn len lần trước cậu mua về vẫn chưa hề sử dụng, tôi mới đan một cái…"
"Cậu nhét gì bên trong vậy?" – Tưởng Thừa nắn nắn, thật mềm mại.
"Cũng là len sợi, tôi nhét phần không dùng hết vào bên trong." – Cố Phi nói – "Thực ra có phần thừa lại, đưa cho Nhị Miểu chơi rồi, cũng không đủ để đan cái khác."
Tưởng Thừa không lên tiếng, cúi đầu nhìn búp bê cầu nắng màu xanh.
Búp bê còn có mắt, đại khái là len sợi và còn là len sợi màu xanh, vẽ mắt không dễ lắm, cho nên chỗ của mắt Cố Phi may hai hạt nút nhỏ.
Bạn học Tưởng Thừa!
Làm ơn kiềm chế cảm xúc của mình!
Làm ơn đừng khóc ở quầy điểm tâm sáng khi đang ngồi xổm trên một cái ghế đẩu nhỏ giữa lúc đang ăn!
Cái này rất phá hỏng không khí, người ta nhìn thấy còn thành ra vô cùng ngu ngốc!
"Hôm qua cậu không phải là lười tháo thanh nẹp cởi quần ra." – Tưởng Thừa cầm đầu tròn của búp bê đè đè trên mắt, ngẩng đầu nhìn Cố Phi – "Cậu không hề ngủ đúng phải không?"
Cố Phi không lên tiếng, chỉ cười cười.
"Cậu thật đến mức đó sao." – Tưởng Thừa không biết nên nói gì, cầm búp bê thật chặt – "Cậu lấy túi đồ ăn vặt từ trong tiệm cũng được mà…"
"Ngày hôm qua nhiều việc, dẫu sao tôi cũng không ngủ được." – Cố Phi nói – "Tôi nghĩ nếu như tôi qua đây mà cầm bó hoa… Chắc cậu trước hết sẽ cầm ná bắn nát hoa ở cửa hành lang rồi mới chịu đi tới, nên tôi làm cái này luôn, dù sao cũng dễ làm."
"Ồ." – Tưởng Thừa cúi đầu lại nắn nắn búp bê, xách sợi dây trên đầu nó lên nhè nhẹ rung rung, con búp bê cầu nắng này mập hơn so với búp bê cầu nắng thông thường, ít nhất cũng lớn gấp ba lần, khi lắc lư nhìn rất đáng yêu giống như chim cánh cụt – "Vậy tôi cũng tặng cậu món quà nhỏ nhé."
"Cái này không phải trao đổi quà." – Cố Phi nói.
"Cậu muốn từ chối sao?" – Tưởng Thừa nhìn cô.
"Không." – Cố Phi lập tức nói.
Tưởng Thừa cầm cặp sách của mình, mở ra.
"Quả là học bá mà." – Cố Phi cảm thán – "Không lên lớp, mà ra ngoài vẫn mang theo cặp sách."
"Trong này cũng không có sách." – Tưởng Thừa nói, đem búp bê bỏ vào trong cặp – "Tôi chỉ là thói quen phải vác cặp theo, có cảm giác an toàn, đồ đạc cũng không cần phải nhét trong túi căng đến mức khó coi như thế."
Anh từ trong cặp lấy ra cây ná, để trước mặt Cố Phi: "Cái này tặng cậu đấy, kỷ niệm ngày cậu biểu diễn kỹ xảo bùng nổ."
Cố Phi cười lên, cầm ná lên nhìn, lại kéo dãn dây ná: "Vậy không phải cậu không chơi được nữa?"
"Tôi đoán Phan Trí sẽ mang một cái tới cho tôi." – Tưởng Thừa nói – "Lần trước nó đến đây thăm tôi lại mang cho tôi cây sáo, lần này đến đây nếu mang theo đồ chơi nhỏ thì nhất định là ná rồi."
"Cậu ta khi nào đến?" – Cố Phi cầm ná bỏ vào trong túi.
"Mùng một tháng năm." – Tưởng Thừa nói – "Cũng không tới mấy ngày, ở đây các cậu có chỗ nào vui không? Nó dự định ở lại ba bốn ngày, dù sao tôi không định ngày nào cũng dẫn nó ra quảng trường tản bộ."
Cố Phi lướt qua nhìn anh, không lên tiếng.
"Sao?" – Tưởng Thừa cũng nhìn cô.
"Tôi đang suy nghĩ." – Cố Phi nói.
"Tốt nhất là gần đây thôi, đừng xa quá, không thì khó đi lắm." – Tưởng Thừa lại nói.
"Ừm." – Cố Phi suy nghĩ một chút, gắp miếng sủi cảo hấp từ từ ăn, một lát sau mới nói – "Khu đô thị mới bên kia có một công viên giải trí, năm ngoái mới làm nhà ma, nghe nói rất thú vị, đã lên chương trình thời sự, nói là dọa người ghê lắm."
"Lớn không?" – Tưởng Thừa lập tức rất có hứng thú hỏi.
"Rất lớn, từ trong lòng đất đến mặt đất có ba tầng, diện tích rất lớn." – Cố Phi nói – "Chỉ có điều tôi chưa từng đi qua."
"Đến lúc đó mình cùng nhau đi." – Tưởng Thừa nói – "Chưa từng nghĩ tới chỗ tồi tàn thế này cũng có nhà ma đấy."
Cố Phi không nói, vừa ăn sủi cảo hấp vừa "chậc chậc" vài tiếng.
"Có ý kiến gì không?" – Tưởng Thừa cười lên.
"Không có ý kiến." – Cố Phi nói – "Nói thật, nếu như không có cái nhà ma này, tôi cũng thật sự không biết kể cái gì, gần bên cạnh còn có ngọn núi, nhưng tuyết tan rồi cũng không có cái gì để xem."
Ăn xong bữa sáng, Cố Phi đứng lên duỗi lưng: "Hôm nay cậu không học phải không?"
"Ừm." – Tưởng Thừa đáp một tiếng – "Cậu có sắp xếp gì sao?"
"Không có." – Cố Phi suy nghĩ một chút – "Nếu không thì tụi mình đi… xem phim?"
"Đi thế nào?" – Tưởng Thừa liếc mắt nhìn chân cô, nhỏ giọng – "Tôi có phải là nên giả vờ dìu cậu một chút?"
"Không cần, lúc tôi đến là chạy xe đạp mà." – Cố Phi nói.
"Đệt, cậu không sợ người của Hầu tử nhìn thấy sao!" – Tưởng Thừa quýnh quáng lên, đi qua cầm lấy cổ tay cô kéo một cái, cầm cánh tay cô khoác lên vai mình, sau đó lại vịn tay lên eo cô – "Nếu để người khác nhìn thấy thì không phải công sức biểu diễn kỹ xảo của cậu xem như công cốc sao!"
"… Tôi là đạp một chân đến." – Cố Phi dựa vào người anh một chút – "Đặc biệt y như thật."
Tưởng Thừa dìu cô, đi tới chỗ xe đạp của anh.
Cảm giác rất… đặc biệt.
Anh từng sờ eo của cô, còn bóp qua, nhưng vẫn là lần đầu tiên ngay trên đường cái, trắng trợn, công bằng, công khai mà sờ trên eo cô như thế.
Eo cô rất rắn chắc, lúc một chân nhảy qua, trong lòng bàn tay anh có thể cảm giác được sự nhấp nhô của cơ bắp.
Anh nhịn không được phải nhẹ nhàng bóp bóp hai cái.
"Này." – Cố Phi uỵnh lưng, túm lấy tay anh – "Tôi sợ nhột."
"Buông tay!" – Tưởng Thừa khẩn trương liếc hai bên, cánh tay khoác vai, ôm eo một chút. Dưới dáng vóc của cô, cử chỉ này vẫn rất bình thường, nhưng nắm tay thế này thì có chút mờ ám.
Cô không buông tay, cầm lấy tay anh đút vào trong túi.
Tưởng Thừa không nói nữa, áo khoác của cô là kiểu rộng, túi cũng rất lớn, đút tay vào như thế, không nhìn vào thì không ai nhận ra.
Hơn nữa anh cũng không muốn lấy tay mình ra.
Mà trong lúc này, rõ ràng anh cảm thấy tình huống hiện tại so với lúc bình thường không hề khác nhau, nhưng xét mọi mặt vẫn thấy không giống nhau, cảm giác hưng phấn ẩn hiện của hai người khiến anh cảm thấy rất thoải mái.
"Hôm nay có phim gì?" – Tưởng Thừa nắn nắn đầu ngón tay út cô trong túi.
"Không biết." – Cố Phi thả vào trong lòng bàn tay anh một viên kẹo nhỏ – "Kịp giờ phim gì thì xem phim đó đi, dù sao mục đích chính cũng không phải là xem phim."
"… Đệt." – Tưởng Thừa liếc mắt nhìn cô – "Cậu muốn làm gì? Cậu biết trong rạp chiếu phim đều là camera giám sát hồng ngoại không?"
"Việc này tôi đúng là chưa nghĩ qua… Không phải." – Cố Phi có chút giật mình cũng nhìn vào anh, hơn cả buổi mới bật cười – "Thừa ca cậu nghĩ quá nhiều rồi có phải không?"
"Cút!" – Tưởng Thừa cắn răng.
"Tôi nghĩ chuyện khá đơn giản…" – Cố Phi nói.
"Im đi." – Tưởng Thừa thở dài.
"Tôi chỉ là muốn tìm một góc tối tối." – Cố Phi nói – "Ở cùng một chỗ với cậu."
"… Vì sao phải là góc tối?" – Tưởng Thừa buông lỏng cô ra, tiện tay lấy chìa khóa xe đạp ra từ trong túi cô – "Tôi đạp xe chở cậu qua?"
"Ừm." – Cố Phi gật đầu.
"Vì sao phải là góc tối?" – Tưởng Thừa tiếp tục hỏi, mở khóa xe ra, ngồi lên xe.
"Vừa rồi ở quầy điểm tâm sáng." – Cố Phi nói – "Nếu tôi chạm vào cậu một chút, cậu sẽ nhảy lên cột đèn luôn phải không?"
"Hả." – Tưởng Thừa ngẩn ra – "Đệt, mấy chuyện này cậu cũng đâu có nghĩ ít hơn tôi!"
"Phải không đó?" – Cố Phi vắt lên chỗ ngồi phía sau – "Tôi cho rằng phải là động tác lớn thì camera giám sát hồng ngoại mà cậu nói mới có thể thấy được rõ ràng, kéo tay một cái, sờ chân một chút, không đến nỗi lo lắng có hồng ngoại hay không."
"Bỏ đi không nói nữa." – Tưởng Thừa "chậc" một tiếng.
Cưỡi xe đi về phía trước mấy mét rồi đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn cô: "Tôi còn lời muốn chính thức nói luôn một chút, dù là hình như tôi đã nói qua một lần rồi."
"Tôi rất thích cậu." – Cố Phi nói – "Tôi sẽ luôn thích cậu cho đến khi cậu không cần tôi thích cậu nữa."
Tưởng Thừa hé môi nhìn cô, không nói nên lời, cũng cảm thấy trong đầu ong ong.
Lời này từ trong miệng cô nói ra khiến anh chút choáng váng.
"Cậu muốn nói gì?" – Cố Phi xoa xoa trên lưng anh.
"… Quên rồi." – Tưởng Thừa nói.
Cố Phi cong cong khóe miệng không nói.
"À." – Tưởng Thừa dụi dụi mũi – "Nhớ ra rồi, chính là… Tôi thật sự rất thích cậu, trước giờ tôi chưa từng thích ai đến như vậy cả."
……………………..
P.S: Mình phải nói trước một chút. Đây là câu chuyện tình yêu của hai con người, trải dài từ thời trung học lên đến đại học, phần phiêu ngoại còn là khi hai người đã ngoài 30. Nói thế để chúng ta hiểu với nhau rằng đây là bộ truyện dài kể về một mối tình lâu năm, hầy, dẫu sao lúc mình đọc đã cảm thấy hai đứa này từ mới đầu đã như hai kẻ yêu nhau hơn chục năm có lẻ rồi.
Truyện này có nhiều cung bậc, có phấn khích vì tụi nó quá đáng yêu, có cười té ghế vì cả hai thật tưng tửng, cũng có cả xót xa và day dứt, rồi vỡ òa xuýt xoa. Chỉ thế thôi, những điều giản dị mà thiết tha. Như Vu Triết đã từng nói khi trả lời một bình luận bên truyện Sói Đi Thành Đôi, "tôi viết chỉ là vì muốn kể một câu chuyện về hai con người yêu nhau mà thôi, không còn lý do nào cả, cũng không muốn chứng tỏ điều gì hết".
Hôm nay, một lần nữa đón mừng các bạn đến với hai con người ngốc xít, gặp nhau giữa quãng thời gian đầy biến động của tuổi trẻ, rồi từ đó nắm tay nhau đi qua thăng trầm của cuộc đời.
Xin chúc phúc cho những ai có thể yêu thương một hình bóng nào đó, và chúc phúc cho mai sau của họ.
P.S thêm cái nữa: Vừa đọc lại chương này mình vừa nghe bài Remember When của Alan Jackson. Cảm thấy tuyệt vời lắm.