Để dằn mặt tôi, cửa Vương phủ đóng im ỉm suốt ba canh giờ trong ngày đại hỉ.
Tôi ngồi trong kiệu hoa, lòng lặng như nước, từng nhịp trống thời gian đập xuống tim. Bên ngoài, tiếng xôn xao, cười chê, bàn tán như ong vỡ tổ. Một trăm chiếc hòm sính lễ – niềm tự hào của phụ thân – đang phơi mình dưới nắng cháy, từ sáng đến giờ chưa ai thèm đón lấy.
Vị Vương phi mà cả kinh thành ngóng đợi, người đáng lẽ bước vào vinh quang rực rỡ, giờ đây lại thành trò cười cho thiên hạ.
Tôi đợi. Chờ đến khắc cuối cùng của canh giờ thứ ba.
Rồi, tự tay vén tấm khăn voan đỏ thẫm – thứ duy nhất còn nguyên vẹn – đứng phắt dậy, giọng lạnh như băng:
**"Không gả nữa. Tất cả, khiêng về!"**
Đúng lúc ấy, cửa Vương phủ bật mở.
Nhưng tôi đã không còn muốn bước vào nữa.
Cả phủ như chảo lửa bùng cháy – náo loạn, kinh hoàng, muộn màng.
Vì từ giây phút này, tôi sẽ không còn là con rối trong tay ai.
Truyện Đề Cử






