Chương 11

Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Ân huệ.
Đó chắc chắn là ân huệ.
Sau này khi tôi kể chuyện đó cho bạn bè nghe, bọn họ bảo: “Từ nhỏ cậu đã máu M rồi đúng không? Rõ ràng là cậu đến ở bên cạnh cậu ấy, chăm sóc cậu ấy, thế mà lại thấy như thể đó là ân huệ mà cậu ấy ban cho cậu à?”
Tôi gật đầu lia lịa.
Những kẻ phàm tục này đâu hiểu được tôi.
Họ thậm chí còn chưa từng yêu đương bao giờ! Đương nhiên, năm tôi mười bảy tuổi, tôi cũng chỉ là một nam sinh cấp ba chưa từng yêu ai. Khi đó, tôi cũng chẳng hề có bất kỳ mơ mộng quá mức nào với Lâm Tử Tông.
Dù sao thì lúc đó cậu ấy cũng mới mười sáu, trong mắt tôi cậu ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương.
Một đứa trẻ đáng thương mà tôi xót xa cất giữ trong tim, xem như em trai mình.
Nhà Lâm Tử Tông rất lớn, lớn hơn những gì tôi từng tưởng tượng.
Hồi đó nhà tôi là căn hộ tập thể được cấp cho ba tôi, hai phòng ngủ một phòng khách, tổng cộng hơn tám mươi mét vuông.
Tính cả Lâm Tử Tông, bốn người chúng tôi ở cũng không cảm thấy quá chật chội.
Lớp tôi cũng có mấy bạn gia đình khá giả, nhưng nhà họ cũng chỉ khoảng trăm mét vuông, nên tôi vẫn luôn nghĩ nhà Lâm Tử Tông chắc cũng chỉ tương tự như vậy thôi.
Bây giờ nghĩ lại mới thấy, đúng là cái nghèo đã hạn chế sức tưởng tượng của tôi.
Những năm đó, gia sản của nhà Lâm Tử Tông khi đó hoàn toàn không phải thứ tôi có thể hình dung nổi.
Nhà họ là căn hộ hai tầng, tổng diện tích chắc cũng phải hơn ba trăm mét vuông.
Mỗi tầng chỉ có một căn hộ, vừa bước ra khỏi thang máy là đã vào thẳng địa phận nhà cậu ấy rồi.
Lúc tôi đi theo sau cậu ấy vào nhà thì hơi căng thẳng, còn lẩm bẩm trong lòng rằng: Thưa cô thưa chú, con đến ở cùng với Tiểu Tông, con là người tốt ạ.
Nếu Lâm Tử Tông mà biết lúc đó tôi nghĩ gì thì chắc chắn đã đuổi tôi ra khỏi cửa rồi.
Nhưng khi bước vào nhà, tất cả lại khác hoàn toàn so với tưởng tượng của tôi.
Tôi cứ nghĩ mình sẽ rất sợ hãi, vì dù sao thì hai năm trước ở đây từng xảy ra án mạng, hơn nữa còn là một vụ vô cùng tàn nhẫn.
Thế nhưng khi thật sự bước vào, tôi chỉ thấy buồn bã và giận dữ.
Nhà Lâm Tử Tông rất rộng, rất sạch sẽ, tôi đứng ở cửa mà chẳng thể nhìn thấy được tận cùng.
Nhà cậu ấy được trang trí rất đẹp, theo phong cách đơn giản mà ấm áp.
Có rất nhiều chậu hoa trong nhà, tôi đoán, nếu như không xảy ra bi kịch kia, căn nhà này chắc hẳn sẽ có rất nhiều cây xanh tràn đầy sức sống, còn Lâm Tử Tông cũng sẽ sinh động, tràn đầy sức sống giống như những chậu cây ấy.
Tiếc là tất cả đã bị thay đổi rồi.
Số phận của những chậu cây là vậy, mà số phận của Lâm Tử Tông cũng vậy.
Nhìn những chậu hoa trơ trụi ấy, sống mũi tôi cay xè, chỉ muốn bật khóc.
Lâm Tử Tông quay đầu lại nhìn tôi: “Trong tủ giày có dép lê.”
“Ừm.” Tôi trả lời, chậm rãi hoàn hồn trở lại, phát hiện cậu ấy đang nhìn tôi.
Lâm Tử Tông vẫn không hề có bất kỳ biểu cảm nào, cứ thế nhìn tôi, nhìn đến mức khiến tôi cảm thấy hơi không tự nhiên.
Tôi không hỏi tại sao cậu ấy nhìn tôi như vậy, cậu ấy thích nhìn thì cứ nhìn, thôi thì cũng được, dù sao cũng hiếm khi thấy cậu ấy có hứng thú với cái gì.
Nếu cậu ấy muốn nhìn tôi như vậy mãi, tôi sẵn sàng treo mình trong nhà cậu ấy làm tiêu bản cũng cam lòng.
Giờ nghĩ lại, hóa ra lúc đó tôi đã sớm sẵn lòng hy sinh cả đời mình cho Lâm Tử Tông rồi.
Tôi, thật lòng mà nói, rất yêu cậu ấy.
Hôm đó cậu ấy cứ nhìn tôi chằm chằm như thế, nhìn suốt mấy giây liền không rời, rồi mới mở miệng hỏi: “Sao anh khóc?”
Câu hỏi ấy của Lâm Tử Tông còn mang chút vẻ hung hăng, khiến tôi giật mình thon thót.
“Anh khóc à?” Tôi vội vàng đưa tay lên dụi mắt, phát hiện đúng là có chút ít nước mắt.
Chỉ một chút ít thôi mà cũng bị cậu ấy phát hiện ra.
Cậu ấy hừ lạnh hai tiếng, không thèm để ý đến tôi nữa, liền tự mình đi vào trong nhà.
Tôi vội vàng thay dép, bám sát theo sau cậu ấy.
Lâm Tử Tông đặt mấy hộp thuốc mang từ bệnh viện về lên bàn trà trong phòng khách.
Không phải tôi chê bai gì ba mẹ mình, nhưng phòng khách nhà cậu ấy gần như to bằng cả căn nhà của tôi cộng lại.
Nhưng tôi không phải loại người thích giàu chê nghèo, tôi chỉ cảm thấy vô cùng tiếc nuối mà thôi.
Nếu như năm đó không xảy ra chuyện kia, gia đình Lâm Tử Tông đã có thể hạnh phúc biết bao.
Nhiều năm sau, khi cuối cùng tôi cũng đủ can đảm để nhắc lại chuyện này với Lâm Tử Tông, tôi đã từng nói một câu như thế này.
Lâm Tử Tông đáp lời tôi: “Nhưng mà như thế thì có khi chúng ta đã chẳng thể ở bên nhau rồi.”
“Không được, tuyệt đối không được.” Lúc ấy tôi quả quyết nói với Lâm Tử Tông, “Hai ta được định sẵn là một đôi rồi, dù lúc ấy không quen biết thì nhất định sau này chúng ta cũng sẽ gặp nhau.”
Tuy ngoài miệng nói thế, nhưng trong lòng tôi lại nghĩ: So với việc được ở bên anh, anh càng hy vọng em có thể sống một đời trọn vẹn và hạnh phúc.