32. Chương 32

Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Trong lần tỏ tình đầu tiên của tôi, Lâm Tử Tông đã từ chối một cách rất dứt khoát.
Buồn thì chắc chắn rồi, cảm giác mất mặt cũng không tránh khỏi.
Nhưng tôi là ai chứ? Tôi là Tiêu Phóng cơ mà.
Tiêu Phóng mà Lâm Tử Tông quen biết là một người mặt dày đến mức có thể sánh với tường thành.
“À…” Tôi nói, “Vậy cũng được.”
Cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ.
“Ý anh là, hôm nay em không thích anh thì mai anh hỏi lại.”
Thật ra, khi nói ra câu đó, lòng tôi cũng chua xót lắm, nỗi buồn rất chân thành.
Nhưng biết sao bây giờ? Đây cũng chỉ là một chuyện nên trải qua trong đời mà thôi.
Tôi nói với Lâm Tử Tông: “Mai anh chọn giờ lành rồi hỏi lại em.”
“Không cần đâu.” Lâm Tử Tông cúi đầu giả vờ ăn mì, nhưng tôi thấy rõ, sợi mì kia bị cậu ấy “hành hạ” đến tơi tả mà vẫn chưa ăn hết.
Cậu ấy dùng đỉnh đầu nói với tôi: “Chúng ta không thể đâu, anh đừng nghĩ ngợi gì nữa.”
Lần này tới lượt tôi im lặng.
Trên đời này có chuyện gì là không thể chứ?
Lâm Tử Tông không thể quay lại như khi mười bốn tuổi.
Còn tôi cũng không thể quay lại cuộc sống trước khi yêu cậu ấy.
Đó đều là những điều không thể.
Nhưng thế giới này còn có rất nhiều chuyện có thể xảy ra.
Có thể một ngày nào đó Lâm Tử Tông sẽ trở thành một người hay cười.
Một ngày nào đó tôi cũng có thể khiến Lâm Tử Tông yêu mình.
Tôi phát hiện ra điểm mạnh duy nhất của mình là sự lạc quan. Cũng nhờ vào sự lạc quan này mà tôi mới có thể đến được bên cạnh Lâm Tử Tông.
Hôm đó tôi không hỏi cậu ấy lý do, chỉ nghĩ đơn giản là cậu ấy không thích tôi.
Không thích một người thì có cả ngàn lý do, chọn bừa một cái thôi cũng đã khó nghe lắm rồi.
Tôi không muốn nghe, không muốn tự làm mình đau lòng, thế nên không hỏi nữa.
Tôi đi mua cho Lâm Tử Tông một ly trà sữa, loại ngọt gắt cổ, cậu ấy bảo không thích uống, nhưng tôi nói: “Đời người nên thử nhiều một chút, không thích thì uống nhiều lần, biết đâu lại thấy quen.”
Hôm đó, Lâm Tử Tông uống cạn cả ly trà sữa ngọt gắt ấy rồi nói với tôi: “Chỉ cảm nhận được vị ngọt thôi, ngọt đến chát họng.”
Câu đó khiến tôi cười ầm lên khi đang ngồi trên ghế căng tin, cười đến chảy nước mắt.
Ăn xong, khi rời khỏi căng tin, cậu ấy hỏi tôi có còn muốn đi xem phim không?
Thật ra tôi muốn đi xem với cậu ấy, nhưng lúc ấy tôi không có tâm trạng.
“Vậy thì tìm chỗ nào ngồi chơi một lát đi.”
Tôi cứ nghĩ cậu ấy sẽ đuổi tôi về trường vì lần nào cũng vậy.
Tôi đi theo cậu ấy đến sân vận động của trường.
Chỗ này chúng tôi từng đến một lần vào giữa mùa đông, khi tuyết vừa rơi xong thì tôi kéo cậu ấy đến đây chơi ném tuyết.
Lần này đến thì mùa đông sắp qua rồi, tuyết cũng đã tan, cỏ vẫn chưa mọc lại.
Dù khắp nơi trơ trụi nhưng lại có cảm giác sinh động khó tả.
Cứ như thể bạn đang nhìn một thế giới xám xịt chết lặng, nhưng trong lòng lại biết rằng một lúc nữa mọi thứ sẽ khá lên thôi.
Chúng tôi ngồi trên khán đài lạnh buốt. Tôi thật sự lo mình sẽ bị trĩ.
Ngày lập xuân ấy gió cũng lớn, chúng tôi quấn chặt áo khoác, rụt cổ ngồi bên nhau, mỗi người mang một nỗi niềm riêng.
Tôi không chịu nổi bầu không khí này vì đã quen với việc lúc nào cũng phải dỗ dành cậu ấy, khiến cậu ấy vui vẻ.
Tôi muốn cậu ấy cảm thấy xung quanh luôn náo nhiệt.
Thế là tôi bắt đầu lôi chuyện tào lao ra nói.
“Đới Hạ Xuyên với đàn anh kia sao rồi?”
“Không biết.”
“Anh ta cũng tệ thật, lúc chia tay còn nói ra mấy lời như vậy, thất đức ghê.”
“Vậy à.”
Rõ ràng là Lâm Tử Tông đang thất thần, mắt nhìn xa xăm, chẳng biết đang nhìn về đâu.
Hôm nay tôi không nhiệt tình nổi nữa.
Lần đầu tiên, kẻ bại trận như tôi lại muốn thở dài.
Lâm Tử Tông quay sang nhìn tôi, bất ngờ hỏi: “Tại sao anh lại nghĩ là anh thích em?”
“Chuyện đó cũng cần lý do à?”
Thích một người thì cần gì lý do.
Cảm giác ấy vốn là thứ chỉ có thể cảm nhận chứ chẳng thể diễn tả được.
“Cần.”
Nếu cậu ấy đã nói vậy thì tôi đành vắt óc suy nghĩ.
“Cho anh chút thời gian để anh sắp xếp lại ngôn ngữ.”
Tôi nghiêm túc lục lọi đống chữ nghĩa nghèo nàn trong bụng mình, muốn nói sao cho lãng mạn một chút, chạm đến lòng người một chút, nhưng tôi nhận ra mình vốn không phải người lãng mạn gì cho cam.
Tôi không phải thi sĩ, cho dù có viết ra một đống bài thơ tưởng là lãng mạn, thì cũng chỉ là kẻ ôm tập thơ ngủ gật trong thư viện thôi.
Thế nên, tôi chỉ có thể chân thành, chỉ có thể dùng cách thẳng thắn và đơn giản nhất, phù hợp với tôi nhất, để nói cho cậu ấy biết vì sao tôi thích cậu ấy.
“Là thích thôi.”
Lời tôi nói bị gió cuốn đi, lượn lờ ngay trước mắt.
“Khi em ôm anh thì anh cũng muốn ôm em.” Tôi nói với Lâm Tử Tông, “Anh có thể khẳng định đó chính là thích.”
Cậu ấy nhìn tôi, hình như nhịp thở bắt đầu trở nên dồn dập.
Năm đó, Lâm Tử Tông mười bảy tuổi, sau khi nghe tôi tỏ tình, cậu ấy đã mỉm cười.
Nhưng nụ cười ấy không đồng nghĩa với việc cậu ấy chấp nhận yêu tôi.
Cậu ấy cười nói với tôi: “Tiêu Phóng, cảm ơn anh. Nhưng chúng ta không thể đâu.”