Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 36
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Cảnh tượng anh hùng cứu mỹ nhân vẫn diễn ra, chỉ có điều, mỹ nhân ở đây lại là tôi. Tôi đắc ý vô cùng.
Khi tên béo bợm rượu lại giơ tay định đấm tôi, Lâm Tử Tông, người nãy giờ trông có vẻ yếu ớt trước mặt hắn, bất ngờ vươn tay túm chặt lấy cổ tay béo ngậy, bẻ mạnh ra sau rồi quét chân một cái, khiến tên đàn ông to béo, chắc nịch kia ngã lăn ra đất. Đúng là kỹ thuật.
Lâm Tử Tông khiến tôi nhận ra rằng, sức mạnh thô bạo chẳng là gì so với kỹ năng thực chiến. Mặc dù người bị đánh là tôi vẫn còn hơi đau, nhưng khóe miệng tôi không kìm được mà cong lên.
Lâm Tử Tông – người đã đứng ra thay tôi, đánh nhau vì tôi – thật sự quá đẹp trai. Nhất định phải cưới cậu ấy! Thực ra vào khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy vô cùng tiếc nuối, thậm chí có chút xót xa. Giá mà tôi là con gái thì tốt biết mấy. Nếu là con gái, tôi đã chẳng phải bận tâm chuyện đồng tính hay dị tính với cậu ấy. Nếu là con gái, tôi đã lập tức bắt cóc cậu ấy đến nơi đăng ký kết hôn rồi.
Sau khi Lâm Tử Tông xử lý xong tên mập đã bắt nạt tôi, cậu ấy quay đầu nhìn tôi. Tôi cứ nghĩ cậu ấy sẽ dịu dàng hỏi: “Anh không sao chứ?”, rồi chìa bàn tay ấm áp ra kéo tôi dậy. Nhưng hiện thực lại phũ phàng đến mức đau lòng. Cậu ấy chỉ lạnh lùng liếc tôi một cái rồi quay đầu bước đi. Đúng là phong cách của cậu ấy. Tôi đành chấp nhận.
Tôi tự mình bò dậy khỏi mặt đất rồi vội vã chạy theo. Mới đuổi theo được vài bước đã thấy vô cùng khó khăn, bởi vì tôi nhận ra mình đã bị trật chân rồi. Tôi càng tỏ ra yếu đuối hơn. Tôi nói: “Em làm gì đi chứ?” Cậu ấy không trả lời. Tôi bèn kêu lên: “Ối! Gãy chân rồi!” Cậu ấy quay đầu lại. Lâm Tử Tông vẫn rất quan tâm tôi.
Đêm đó, tôi buộc phải chấm dứt kiếp làm nô lệ tư bản của mình, vừa không kiếm được bao nhiêu tiền lại còn bị què.
Trên đường về, ban đầu Lâm Tử Tông chẳng thèm để ý đến tôi, mặt mũi hằm hằm, không nói lời nào, chỉ đỡ tôi lên taxi. Tôi nhận ra cậu ấy đang không vui, nhưng không sao, xử lý tình huống kiểu này là sở trường của tôi.
“Anh phải đổi chiến lược rồi,” tôi nói.
Lâm Tử Tông quay đầu liếc tôi một cái.
“Anh biết em muốn hỏi là chiến lược gì, dùng để làm gì,” tôi tỏ vẻ biết tuốt, “anh là con giun trong bụng em đấy mà.”
Trên mặt cậu ấy viết rõ hai chữ: bó tay.
“Cho em xem cái này,” tôi lấy điện thoại ra, mở đoạn video mà tôi lấy từ chỗ Thiệu Mãnh đưa cho cậu ấy xem. Lâm Tử Tông có vẻ chẳng hứng thú mấy, xem mà mặt không đổi sắc. “Em không thích à?” tôi hỏi. “Sao em phải thích?” Lâm Tử Tông nói, “Có liên quan gì tới em à?” “Suýt nữa là liên quan rồi đấy!”
Trước giờ tôi luôn thẳng thắn, kể hết kế hoạch của mình cho cậu biết. Thật ra ban đầu tôi định giấu đi để tạo bất ngờ cho cậu ấy. Nhưng với tình huống trước mắt thì chuyện này sẽ không khả thi, nếu đã không thực hiện được thì cứ nói ra vậy. “Nhưng không sao, em yên tâm, mấy hôm nữa anh nghĩ ra cách khác liền, đảm bảo làm em vui.”
Lâm Tử Tông nhìn tôi chăm chú một lúc rồi hỏi: “Anh thích mấy thứ này thật à?”
“Thích chứ! Tuyệt vời còn gì!” Tôi rất nghiêm túc, “Em ngồi đó, còn người ta thì hát cho em nghe, bắn pháo hoa cho em, anh thì tranh thủ tỏ tình, đẹp biết bao!”
Khi tôi vừa dứt câu “tranh thủ tỏ tình”, chú tài xế taxi đang lái xe nghiêm túc phía trước đã liếc nhìn tôi một cái qua gương chiếu hậu. Thấy chưa, có gì mà phải sợ. Yêu đồng giới có gì đâu mà chỉ một cái nhìn đã khiến nó biến mất được. Nhưng Lâm Tử Tông thì lại hơi xấu hổ. “Im miệng đi.”
Thế là chuyện đó coi như xong xuôi. Tôi bắt đầu gấp rút chuẩn bị lại lễ thành niên cho cậu ấy. Đúng vậy, chúng tôi không tổ chức sinh nhật, cũng không tặng quà sinh nhật, mà tổ chức lễ thành niên. Tôi muốn giúp Lâm Tử Tông có một khởi đầu thật đẹp ở tuổi mười tám.
Chỉ là tôi không ngờ, đến ngày cậu ấy tròn mười tám tuổi, người cảm động không phải cậu ấy mà lại là tôi. Hôm ấy, tôi cầm món quà đã chuẩn bị sẵn, định xuống tầng đến trường tìm cậu ấy, ai ngờ cậu ấy đã đợi sẵn ở dưới rồi. Cậu ấy bảo tôi đi theo. Sau đó dẫn tôi đến quán bar mà Thiệu Mãnh từng nhắc đến. Thiếu gia nhà giàu Lâm Tử Tông, vì đoạn video tôi cho cậu ấy xem mà đã tìm đến tận nơi, thậm chí còn bao trọn cả quán.
Cậu ấy hỏi tôi: “Muốn nghe bài gì? Hình như anh kia bài nào cũng hát được.”
Tôi vẫn đang ngơ ngác, đến mức không dám hó hé lời nào. Khi đến giờ, pháo hoa bắt đầu bắn. Lâm Tử Tông ngồi đó, ôm chiếc áo len tôi tặng trong lòng. Ánh sáng từ pháo hoa hắt lên mặt cậu ấy khiến cậu ấy trông thật đẹp, nhưng trong cái đẹp ấy còn mang theo chút buồn bã. Còn tôi thì chẳng thèm nhìn pháo hoa nữa. Trong mắt tôi chỉ có cậu ấy.