Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 42
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Lâm Tử Tông đang hẹn hò. Sao tôi lại không hề hay biết? Tôi suýt làm đổ ly rượu vào người ba mình, rồi tiến thẳng đến trước mặt cậu ấy:
“Lúc nào vậy? Với ai chứ?”
Lâm Tử Tông ngồi đó, ngẩng đầu lên nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Tôi bắt đầu đảo lộn mọi suy nghĩ trong đầu, nhưng dù nghĩ kiểu gì cũng không thể hình dung ra ai khác ngoài tôi.
Nhưng vấn đề là chúng tôi có yêu nhau đâu!
“Ai vậy?” Tôi luống cuống, “Sao em có thể lén lút quen người khác sau lưng anh?”
Có lẽ câu này nghe hơi khó hiểu —— ít nhất là khó hiểu với ba mẹ tôi.
Ba tôi nói: “Tiêu Phóng, con là người quản chuyện bao đồng à? Tiểu Tông yêu đương cũng phải được con cho phép sao?”
Mẹ tôi cũng nói: “Đúng rồi đó, Tiểu Tông yêu đương thì liên quan gì mà con phải nhảy dựng lên thế kia!”
“Không phải như vậy đâu!” Tôi vội quay người giải thích, định nói rõ rằng tôi đang theo đuổi cậu ấy, rằng chúng tôi ngày nào cũng ở bên nhau, rằng chính miệng cậu ấy từng nói không muốn yêu đương gì cả.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi thật sự thấy mình đã nếm trải nỗi đau của tuổi thanh xuân.
Khi tôi đang đau đớn thì Lâm Tử Tông bỗng nhiên đứng dậy.
“Chú dì ơi, hết rượu rồi ạ? Để cháu và Tiêu Phóng ra ngoài mua thêm.”
Không đợi ba mẹ tôi trả lời, Lâm Tử Tông đã lấy chiếc áo phao của tôi rồi kéo tôi ra khỏi cửa.
Hành động nhanh đến mức tôi cứ ngỡ cậu ấy là The Flash.
Khi bị kéo ra khỏi cửa, tôi vẫn còn ngơ ngác. Đến khi hoàn hồn thì Lâm Tử Tông đã khoác áo cho tôi, còn cúi đầu kéo khóa áo lên giúp tôi.
Tôi túm chặt tay cậu ấy.
“Em giải thích cho rõ đi đã.” Tôi nói mà lòng đau như cắt. “Sao lại hẹn hò rồi?”
Lâm Tử Tông vẫn mang dáng vẻ sát thủ máu lạnh kia, tôi không tin một người như vậy lại có thể yêu ai.
Và thì ra tôi đã hiểu cậu ấy. Cậu ấy chỉ đang lừa ba mẹ tôi thôi.
“Ra ngoài rồi nói.” Lâm Tử Tông kéo cổ áo tôi, rồi lôi tôi xuống dưới tầng.
Không biết tuyết đã rơi từ lúc nào, rơi dày đặc. Bên ngoài cửa đã phủ một lớp tuyết trắng xóa.
Chúng tôi đi đến một khu vườn nhỏ trong khu dân cư. Lâm Tử Tông lấy một điếu thuốc từ túi áo ra.
Tôi sửng sốt nhìn cậu ấy, bởi động tác châm thuốc của cậu ấy đã trở nên thành thục.
“Em hút thuốc thật à?” Tôi lại gần, hỏi, “Sao tự dưng muốn hút thuốc?”
Lâm Tử Tông ngậm thuốc rít một hơi, xoay người phủ sạch lớp tuyết trên chiếc ghế dài rồi ngồi xuống.
“Tâm sự đi.”
Cậu ấy bỗng trở nên nghiêm túc khiến tôi cũng bắt đầu căng thẳng.
Tôi đứng cạnh cậu ấy như một kẻ ngốc vừa phạm phải sai lầm.
“Em không có người yêu.” Lâm Tử Tông cúi đầu hút thuốc, không nhìn tôi.
“Hả?” Tôi ngạc nhiên rồi thở phào nhẹ nhõm. “Em làm anh sợ đấy!”
“Ai bảo anh làm em sợ trước?” Lâm Tử Tông ngẩng đầu lên.
Đầu mũi cậu ấy đỏ ửng vì lạnh, đôi lông mày nhíu chặt.
Tôi giơ tay định vuốt phẳng nếp nhăn giữa đôi lông mày của cậu nhưng bị cậu né tránh.
“Tiêu Phóng, anh không thể như vậy được.”
Tay tôi khựng lại giữa không trung: “Không thể như vậy là sao?”
“Anh định công khai sao?”
“À… đúng là tôi định làm vậy.”
Nếu không phải vừa nãy Lâm Tử Tông làm vậy thì giờ này tôi đã công khai rồi.
“Anh không thể làm vậy.” Lâm Tử Tông thì thầm thêm một lần nữa như đang nói mê.
Cậu thở hắt ra rồi lại rít một hơi thuốc.
Tôi giật lấy điếu thuốc rồi ngồi xuống bên cạnh cậu ấy.
“Em cố tình làm vậy.” Tôi nói, “Vì không muốn anh nói chuyện mình thích em với ba mẹ sao?”
Tôi giơ tay lên thề: “Em yên tâm, anh sẽ không kéo em vào chuyện này đột ngột như thế. Anh biết em đang lo lắng điều gì.”
Cậu nhìn tôi, kéo tay tôi xuống.
“Anh chỉ định nói là mình thích con trai chứ không nói rõ là em, phải không?”
Tôi nhún vai, ý là đúng thế thật.
“Anh nghĩ làm vậy là xong chuyện sao?” Ánh mắt Lâm Tử Tông nhìn tôi có chút buồn bã. “Anh từng nghĩ đến cảm xúc của họ chưa?”
“Anh chỉ nghĩ cho bản thân, chỉ nghĩ đến em. Nhưng ba mẹ anh thì sao?” Đôi mắt Lâm Tử Tông cũng đỏ hoe như đầu mũi. “Yêu đồng giới không phạm pháp, anh cũng có quyền yêu đương đàng hoàng. Nhưng anh đừng quá bốc đồng được không? Nếu đã muốn công khai thì hãy làm một cách dịu dàng.”
Lâm Tử Tông gần như cầu xin tôi: “Em không muốn anh và họ bị tổn thương.”