Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 47
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Ký ức của tôi quay về đêm giao thừa năm thứ ba đại học, khi ấy, Lâm Tử Tông đã ngầm thừa nhận tình cảm dành cho tôi.
Nhưng vì cái gọi là cảm giác tội lỗi trong những lời đồn thổi mà tôi không hề cảm nhận được, chúng tôi đã ngầm đạt được một thỏa thuận – tạm thời giữ bí mật, cứ tiến tới từ từ, chậm rãi hòa nhập vào cuộc sống của ba mẹ.
Hai đứa chúng tôi đứng ngoài trời lạnh cóng đến mức tay cứng đờ, mãi sau mới chịu đứng dậy chuẩn bị về nhà.
Tôi đoán lúc đó Lâm Tử Tông có chút ngượng ngùng, cậu ấy đi nhanh về phía trước, chẳng thèm liếc tôi lấy một cái.
Nhưng tôi thì khác, tôi vừa mặt dày lại còn đang vô cùng đắc ý.
Tôi chạy chầm chậm theo, đến khi sóng vai với cậu ấy thì cố ý đứng sát vào. Hai ống tay áo dày cộp của chiếc áo phao cọ vào nhau, phát ra âm thanh sột soạt vang vọng quanh chúng tôi.
Lâm Tử Tông như thể có tật giật mình, vừa nghe thấy âm thanh đó thì cậu vội vàng né tránh như bị hoảng sợ, sau đó nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn.
Tôi nhịn không nổi mà bật cười lớn, cười đến nỗi gió lạnh tràn đầy vào bụng, cười đến mức đau cả hông không đi nổi.
Lâm Tử Tông nói: “Anh đừng nghịch nữa!”
Cậu ấy cứ như một cô giáo mầm non đang dạy dỗ đứa nhóc nghịch ngợm nhất lớp vậy.
“Anh đâu có nghịch!” Đến giờ tôi vẫn còn nhớ rõ lời mình nói với cậu ấy ngày hôm đó: “Anh muốn được nắm tay em thật đấy.”
Lâm Tử Tông lườm tôi, cấm tôi không được nói thêm bất cứ câu nào như vậy nữa.
Cậu ấy rất cẩn trọng, cẩn trọng đến mức khiến tôi chỉ muốn trêu chọc cậu ấy.
Cậu ấy không trả lời tôi mà tiếp tục bước nhanh về phía trước.
Cậu càng đi càng nhanh, đến mức gần như là chạy.
Cậu ấy chạy, tôi liền đuổi theo.
Có mà chạy đằng trời!
Đôi chân dài của tôi đâu phải để trưng bày, hồi cấp hai cấp ba tôi từng là quán quân cả chạy ngắn lẫn chạy dài cơ mà.
Tuy Lâm Tử Tông giỏi võ thật đấy nhưng lại không phải đối thủ của tôi trong bộ môn chạy. Dù sao từ nhỏ tôi cũng đã được huấn luyện rồi — từ nhỏ mỗi lần ba định đánh tôi là tôi lại chạy thật nhanh.
Lâm Tử Tông không đọ lại tôi, cậu vẫn bị tôi kéo lại.
Đêm giao thừa, tuyết vẫn còn rơi.
Khu chung cư chẳng còn một bóng người nào ngoài chúng tôi.
Tôi bảo cậu ấy: “Không sao đâu! Đừng căng thẳng. Giờ này đến con chuột cũng không dám lượn lờ ngoài đường nữa là.”
Tôi kéo cổ tay cậu ấy qua lớp áo phao dày cộm, lôi cậu ấy về đứng cạnh mình.
Có thể lời tôi nói đã có tác dụng thật, hoặc cũng có thể, bản thân cậu ấy cũng rất muốn nắm tay tôi.
Tóm lại, khi chúng tôi đi tới đoạn đường không còn đèn, bước chân của Lâm Tử Tông bắt đầu chậm lại, chậm dần rồi chậm nữa.
Chúng tôi từ bước nhanh dần chuyển sang đi thong thả như mấy ông cụ.
Tuyết lạo xạo dưới chân, phía sau là hai hàng dấu chân song song của chúng tôi in hằn trên nền tuyết trắng.
Lâm Tử Tông không còn cố tình né tránh tôi nữa, mà cẩn thận lại gần tôi hơn.
Khi tôi nhận ra hành động nhỏ bé ấy của cậu, trong lòng tôi đã mừng như điên, mừng đến mức trượt chân suýt thì ngã tiếp.
Nhưng may mà đúng lúc “trượt chân” ấy, Lâm Tử Tông đã kịp thời đỡ lấy tôi, khiến tôi nhân cơ hội đó mà nắm lấy tay cậu.
Nắm tay thật tuyệt vời.
Lần đầu tiên được nắm tay Lâm Tử Tông là một ký ức trong sáng nhất đời tôi.
Giờ đây, khi đứng trên ngưỡng ba mươi và ngoảnh lại nhìn cái ngày mười chín tuổi ấy, tôi vẫn thấy tim mình xao xuyến như thuở nào.
Khi đó đầu óc tôi trống rỗng, chẳng còn tâm trí nghĩ tới bất cứ chuyện gì khác.
Tôi không nhớ tay Lâm Tử Tông ấm hay lạnh, cũng không nhớ rõ cảm giác khi tiếp xúc da thịt, tôi hoàn toàn không hề có ấn tượng gì về những điều đó.
Tôi chỉ nhớ mình cứ như một con vịt đã được nấu chín, chỗ nào cũng bốc hơi nóng hổi.
Chúng tôi vẫn cứ đi tiếp, đi về nhà, nơi ba mẹ đang chờ chúng tôi trở về.
Thế nhưng, dường như cả hai chúng tôi đều không muốn về đó, bước chân mỗi lúc một chậm dần, như thể muốn biến quãng đường năm phút thành nửa tiếng đồng hồ.
Mối tình đầu của tôi đã bắt đầu như thế đấy.
Vào đêm giao thừa tuyết rơi năm ấy, tôi chợt nhận ra rằng, lời nói của Lâm Tử Tông cũng không hẳn là dối trá.
Dù lúc chúng tôi ra khỏi nhà cậu ấy chưa yêu đương, nhưng khi chúng tôi trở về thì cậu ấy đã có một cuộc hẹn hò rồi.
Lâm Tử Tông của chúng tôi luôn là một đứa trẻ thật thà như vậy.
Dù có không nỡ thì chặng đường cũng phải đến hồi kết thúc.
Dù có không muốn kết thúc thì chúng tôi vẫn phải buông tay nhau ra.
Về đến trước cửa nhà, lòng bàn tay chúng tôi đã ướt đẫm mồ hôi.
Lâm Tử Tông định rút tay ra nhưng tôi lại càng siết chặt lấy tay cậu hơn.
“Đến mai vẫn tính chuyện hôm nay đúng không?” Tôi hỏi, giọng đầy thận trọng. Chưa bao giờ trong đời tôi lại thận trọng đến nhường này.
Tôi lôi điện thoại ra, bật chế độ ghi âm.
“Lâm Tử Tông, em phải để lại bằng chứng cho anh.”
Chúng tôi đứng trước cửa nhà, đèn cảm ứng trên đầu sáng lên rồi lại tắt đi.
Tôi chẳng thấy phiền hà gì khi chờ đợi, vì đối mặt với cậu ấy, tôi đã trở nên kiên nhẫn lạ thường.
Và thực tế đã chứng minh, sự kiên nhẫn của tôi đã được đền đáp xứng đáng.
Vì khi Lâm Tử Tông cầm lấy điện thoại từ tay tôi, tắt chế độ ghi âm đi rồi chuyển sang chế độ chụp ảnh.
Đèn cảm ứng lại sáng lên một lần nữa, tôi còn chưa kịp hiểu cậu ấy định làm gì thì cậu đã chuyển sang chế độ selfie, sau đó hôn lên má tôi.
Đó là nụ hôn đầu tiên của chúng tôi.
Chỉ là một nụ hôn phớt lên má thôi, nhưng lại là lời hồi đáp đẹp đẽ nhất cho cả một thời thanh xuân của tôi.