Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 49
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù đêm đã khuya, mọi người vẫn thức đón giao thừa. Nhưng quá nửa đêm, ai nấy cũng bắt đầu lục tục chuẩn bị đi ngủ.
Trước đây, tôi thuộc kiểu người phải chơi cho đến sáng mới chịu đi ngủ. Vậy mà đêm giao thừa năm đó, tôi lại khác.
Ăn uống no nê xong, tôi chỉ muốn đi ngủ ngay lập tức. Đã thế, tôi còn ra lệnh cho Lâm Tử Tông phải đi ngủ theo.
Lý do là: “Nếu bây giờ em không ngủ, lát nữa vào phòng thế nào cũng làm anh tỉnh giấc.”
Mẹ tôi nói: “Sao? Tiếng động nhỏ cũng không chịu được à? Ghét ồn thì ra bồn tắm mà ngủ!” Nói thật, tuy là mẹ ruột, nhưng lời lẽ đôi khi không giống mẹ ruột chút nào.
Lâm Tử Tông chỉ cần liếc mắt nhìn tôi một cái là đủ hiểu tôi lại đang ủ mưu gì đó. Cậu ấy rửa bát với mẹ tôi, sau khi rửa tay sạch sẽ thì vẩy vẩy cho ráo nước rồi đi về phía tôi. “Vậy em đi rửa mặt.”
Ngoan thật đấy. Tôi sung sướng đến mức cứ như có cái đuôi muốn vểnh lên tận trời.
Tôi hớn hở nhìn mẹ, ý chừng muốn khiêu khích: Mẹ thấy chưa, con trai út của mẹ vẫn thân với con nhất đấy nhé. Mẹ tôi chẳng thèm để ý.
Tôi và Lâm Tử Tông cùng vào nhà vệ sinh, như thường lệ, chúng tôi lại chen chúc nhau rửa mặt. Lần này, cả hai đều không nói một lời, chỉ nhìn nhau qua gương suốt quá trình đó.
Cảm giác thật kỳ lạ, như có một chiếc đuôi mèo đang khẽ khàng cào nhẹ vào trái tim tôi.
Cậu ấy xong trước tôi, rồi quay về phòng. Khi tôi đẩy cửa bước vào, luôn cảm thấy trong không khí phảng phất một mùi hương quyến rũ khó tả.
Thời gian đó, tôi đang đọc thử một thể loại văn học mới toanh gọi là “tiểu thuyết ABO”. Trong những truyện đó, Alpha và Omega có thể tỏa ra pheromone để thu hút nhau, chỉ trong vài giây là quên hết lý trí, điên cuồng bất chấp tất cả. Mặc dù tôi thừa biết đó chỉ là giả tưởng do một nhóm người có sở thích đặc biệt nghĩ ra nhằm làm phong phú đời sống tinh thần, nhưng tôi lại nhập tâm quá mức.
Lâm Tử Tông chính là Omega cao cấp ấy, và mùi sữa rửa mặt còn vương lại trên người cậu ấy chính là pheromone của cậu. Tôi nghẹn họng, mũi nóng ran, hưng phấn đến mức chẳng còn nhớ mình là ai nữa.
Tôi đóng cửa phòng, không bước vào ngay mà chỉ dán người vào cửa như một thằng ngốc.
Lâm Tử Tông vẫn ăn mặc chỉnh tề, ngồi bên chiếc bàn học cũ, tay cầm một quyển sổ trông khá quen mắt.
Tôi định trêu vài câu để phá tan bầu không khí kỳ cục này, nhưng khi nhìn kỹ lại, tôi lập tức phi tới đó, giật quyển sổ khỏi tay cậu ấy. “Sao em lại lén xem nhật ký của anh hả?” Tôi trách thằng nhóc vô lương tâm này.
Lâm Tử Tông vẫn tỉnh bơ đáp: “Do anh đặt lên bàn em đấy chứ.” Rồi cậu ấy bổ sung thêm: “Em xem công khai mà.”
Chậc chậc.
Thật đúng lý hợp tình.
Nghĩ đến những thứ tôi viết trong đó, tôi xấu hổ muốn chết. Tôi vừa hối hận vì lỡ bạ đâu để đó, vừa cố động não nghĩ cách chuyển chủ đề.
Nhưng rõ ràng là Lâm Tử Tông không định buông tha cho tôi.
“Em như cây anh đào đứng sừng sững trước cánh cửa trái tim tôi, khi nào mới cho phép tôi hái lấy trái đỏ ngọt ngào?”
Tôi hít sâu một hơi.
“Câu đó thì không cần đọc thành tiếng đâu nhỉ?”
Rõ ràng Lâm Tử Tông nhớ rất dai, cậu còn đang cố nhịn cười. “Anh viết cái gì vậy?”
Tôi bĩu môi, nhét cuốn sổ vào dưới gối mình. Ban đầu tôi còn định giải thích một chút, nhưng rồi bỗng nhớ ra chúng tôi đang yêu nhau rồi mà.
Nếu đã hẹn hò rồi, người yêu tôi cũng biết tôi thích cậu ấy rồi, vậy thì sao tôi phải giấu diếm nữa?
“Thơ tình viết cho em đấy,” tôi dõng dạc nói, “Tính sau khai giảng sẽ gửi đăng tạp chí.”
Tôi quay sang cười đầy kiêu ngạo: “Anh đây sẽ công khai tình yêu với em cho cả thiên hạ cùng biết.”
Lâm Tử Tông rõ ràng là cạn lời.
“Ngủ thôi.” Cậu đứng dậy, lấy bộ đồ ngủ từ trong tủ rồi ném lên giường như thường lệ, hai tay túm vạt áo hoodie.
Sau đó, động tác của cậu khựng lại. Khi cậu quay đầu nhìn sang, vừa khéo chạm phải ánh mắt tôi. “Quay mặt đi,” cậu ấy nói.
Giọng điệu như ra lệnh.
“Thưa ngài, tôi không nhìn trộm đâu.”
“Anh đang nhìn công khai.” Lâm Tử Tông bước lại gần, cúi người kéo chăn trùm thẳng lên đầu tôi. Lúc tôi đang cười như điên thì cậu ấy đã nhanh nhẹn thay xong đồ ngủ.
Chuyện này thật buồn cười.
Từ năm 14 tuổi, chúng tôi đã ngủ chung phòng, chưa từng nghĩ phải tránh né nhau. Vậy mà giờ lại...
Không đúng.
Giờ tôi mới muộn màng nhận ra, đây không phải lần đầu tiên Lâm Tử Tông lén thay quần áo.
Tôi trùm chăn đơ ra đó, cố lục lại ký ức, nhưng không thể nào nhớ được lần đầu cậu ấy lén thay đồ là khi nào. Chẳng lẽ lúc đó cậu ấy đã thích tôi rồi? Omega nhỏ đáng yêu của tôi.