53. Chương 53

Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Tử Tông thật sự quá táo bạo! Trước đây tôi chưa từng nhận ra cậu ấy lại là người như vậy. Nhưng nghĩ kỹ lại, kể từ khi cậu ấy quyết định ở bên tôi, mối quan hệ của chúng tôi dường như đã đảo ngược hoàn toàn, cậu ấy mới chính là người nắm quyền chủ động.
Trước đây tôi vẫn luôn nghĩ mình là bên chủ động trong chuyện tình cảm này, nhưng thực ra, mỗi bước tiến quan trọng đều do cậu ấy thúc đẩy, còn tôi chỉ đơn thuần là người ngoan ngoãn để cậu ấy dẫn dắt.
Và khi người ngoan ngoãn ấy đối mặt với lời mời gọi thân mật từ Lâm Tử Tông, tôi đã hoàn toàn sững sờ.
Chưa từng thấy bao giờ. Thậm chí còn chưa từng dám tưởng tượng.
Đôi mắt cậu ấy vẫn còn hơi sưng đỏ, chóp mũi còn đỏ hơn, ngồi vắt chân trên người tôi, trông như là…
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Tôi cố gắng kiềm chế, mong mình đừng biểu lộ cảm xúc quá mức.
“Cái này… có hơi nhanh quá không?” Tôi không hề muốn từ chối, chỉ là đang giả vờ ngại ngùng một chút thôi.
Lâm Tử Tông yên lặng nhìn tôi vài giây, rồi dứt khoát chạm vào nơi đó của tôi — chỗ mà không thể để ai chạm vào một cách tùy tiện. Cậu nói: “Nhưng chỗ này của anh đã lên rồi.”
Cứu tôi với! Giờ tôi phải làm sao đây!
Khi tôi còn chưa nghĩ ra nên làm gì, Lâm Tử Tông đã áp đầu vào ngực tôi. Cậu nhẹ giọng bảo: “Tiêu Phóng, chúng ta làm đi, rồi em mới yên tâm.”
Khi đó tôi chưa hiểu ý cậu ấy, tại sao lại phải làm ngay bây giờ, tại sao làm rồi mới thấy yên tâm. Lẽ ra tôi nên hỏi rõ, rồi nói cho cậu ấy biết rằng mọi lo lắng của cậu là không cần thiết chút nào.
Nhưng Lâm Tử Tông không cho tôi cơ hội suy nghĩ thêm nữa. Cậu ấy trực tiếp tháo thắt lưng của tôi.
Lúc ấy, cậu đã thành thạo việc tháo thắt lưng của tôi lắm rồi, nhưng những chuyện khác thì chúng tôi vẫn còn lạ lẫm.
Tôi vẫn còn ngây thơ lắm. Dù sau khi thích cậu ấy, tôi đã từng lén xem vài đoạn phim của đàn ông với đàn ông, cũng học hỏi xem chuyện này nên làm thế nào, nhưng khi ra trận thật thì một tân binh như tôi vẫn hơi hoảng loạn.
Nhưng tôi không ngờ rằng, tuyệt đối chưa từng nghĩ tới, một học sinh xuất sắc như Lâm Tử Tông lại đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho chuyện này.
Cậu ấy lấy một hộp bao cao su và một lọ gel bôi trơn ra.
Tôi hoảng hồn: “Em mua từ bao giờ thế?”
“Ở ga tàu.”
Tôi mới sực nhớ ra, lúc chúng tôi xuống tàu thì cậu ấy bảo tôi trông hành lý để đi mua chút đồ.
Không ngờ lại là mua mấy thứ này!
Tôi không thể hình dung nổi cảnh Lâm Tử Tông bước vào cửa hàng tiện lợi, đứng trước kệ lựa bao cao su và gel bôi trơn. Cũng giống như trước đây tôi chưa từng tưởng tượng nổi cảnh cậu ấy nắm lấy tôi, một tay khác thì cầm bao cao su, dùng răng xé bao bì.
Cũng… gợi cảm quá! Trước kia tôi vẫn quá trẻ con, chưa từng gắn Lâm Tử Tông với hai từ “gợi cảm” dù chỉ một lần. Thế nên khi tận mắt chứng kiến cảnh này, tôi đã chấn động không hề nhẹ.
Mà ngày hôm đó, những cú sốc tôi gặp phải vẫn chưa dừng lại.
Đã học giỏi rồi thì học cái gì cũng giỏi.
Tôi vụng về, lúc vuốt ve cậu ấy cũng sợ khiến cậu ấy bị thương.
Nhưng cậu ấy thì đã hiểu rõ nguyên lý và quy trình của chuyện này, nên toàn bộ quá trình đều do cậu ấy dẫn dắt tôi.
Cậu hướng dẫn tôi cách vuốt ve, hướng dẫn tôi cách hôn, hướng dẫn tôi cách tiến vào và hoàn toàn chiếm lấy cậu ấy.
Lâm Tử Tông dẫn tôi lăn lộn trên những đám mây sắc màu, cứ lăn qua lộn lại, đầu óc choáng váng.
Tiếng thở dốc, rên rỉ, mồ hôi của cậu ấy, tất cả đều kích thích mạnh mẽ giác quan của tôi.
Hình như trong khoảnh khắc này, con người ta trở nên nhạy cảm hơn hẳn. Tôi gần như cảm nhận được cả âm thanh của từng lỗ chân lông khi mở ra, đó là một âm thanh căng tràn sức sống, đánh thức dục vọng và tình yêu tận sâu trong cơ thể.
Thật. Hóa ra làm chuyện này với người mình yêu lại kỳ diệu đến vậy. Nó chẳng hề dung tục, chẳng hề tầm thường một chút nào.
Nó là lãng mạn, thuần khiết, thậm chí là thiêng liêng. Trên đời này không có gì đẹp hơn thế, mọi nếp nhăn của cuộc đời đều được vuốt phẳng trong giây phút này, chỉ còn lại niềm vui trọn vẹn và hạnh phúc lan tỏa vô tận.
Vào thời điểm tôi và Lâm Tử Tông đầm đìa mồ hôi, mười ngón tay đan chặt vào nhau, dù cậu ấy rất đau nhưng vẫn cười với tôi.
Cậu ấy ôm cổ tôi gọi tên của tôi, rồi trong lúc mất kiểm soát thì cậu ấy đã dựa lên vai tôi bảo là “anh Tiêu Phóng”.
Cuộc đời của tôi thật trọn vẹn, cho dù chết ngay lúc đó cũng không hối tiếc.
Chúng tôi đã mất một tiếng rưỡi để tận hưởng niềm vui diệu kỳ của thế giới người lớn, lăn lộn từ ghế sô pha đến sàn nhà của phòng làm việc.
Cũng may trước khi về Lâm Tử Tông đã thuê giúp việc đến dọn dẹp. Lúc ấy dì Ba giữ chìa khóa còn hỏi khi nào chúng tôi về, Lâm Tử Tông đã nói dối.
Khi đó tôi không hiểu vì sao cậu ấy không nói cho dì Ba là chúng tôi trở về vào hôm nay, hóa ra là để chuẩn bị cho chuyện này.
May là không nói cho dì Ba. Nếu dì Ba biết hôm nay chúng tôi trở về thì chắc đã qua ngay rồi!
Lúc tôi đang nghĩ vậy thì nghe thấy có người mở cửa bước vào thật. Phòng khách không quá xa cửa chính, tiếng người nọ cầm chìa khóa mở cửa quá rõ ràng. Tôi và Lâm Tử Tông còn đang đắm chìm trong khoái cảm lập tức tỉnh táo, hai người nín thở nhìn nhau.