Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 56
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hầu hết các cặp đôi đều xem yêu xa là một thử thách khủng khiếp. Tôi đã trải qua rồi, cũng không đến nỗi nào.
Chỉ là những đêm khuya khoắt, tôi nhớ người yêu đến mức không tài nào ngủ yên được. Cũng chẳng có gì quá đáng sợ. Thật đấy.
Sự khác biệt giữa tôi và Lâm Tử Tông là cậu ấy không bao giờ nói lời “em yêu anh” một cách tự nhiên. Tôi phải gặng hỏi mãi cậu ấy mới chịu nói “em nhớ anh”.
Nhưng cậu ấy sẽ dùng hành động để thể hiện tình yêu và nỗi nhớ dành cho tôi.
Lâm Tử Tông — một công tử nhà giàu nổi tiếng tiết kiệm — vậy mà lại “chi tiền như nước” vì tôi. Suốt ba năm yêu xa, tôi thường xuyên nhận được những món đồ cậu ấy gửi qua chuyển phát nhanh.
Lớn thì là laptop, nhỏ thì là móc treo cặp, cậu ấy bảo: “Em, em cảm thấy anh sẽ thích nên mua cho anh.”
Tôi đùa rằng mình có cảm giác như được cậu ấy bao nuôi vậy, cậu ấy lại nghiêm túc nói: “Em không bao nuôi anh.”
Dù cách xa hơn một ngàn cây số, chúng tôi vẫn vô cùng trẻ con. Tối hôm trước, hai đứa sẽ nhắn tin cho nhau hỏi xem ngày mai định mặc gì để có thể diện đồ đôi từ xa.
Lúc tôi rảnh rỗi cũng viết thư tình cho cậu ấy, thỉnh thoảng còn viết một vài bài thơ nhảm nhí.
Gửi thư tay vừa lâu vừa bất tiện. Gửi tin nhắn thì cảm thấy không đủ trang trọng. Thế là tôi gửi bằng email. Hồi xưa dùng xe ngựa thì chậm thật, nhưng giờ đây internet đã giúp chúng tôi có thể yêu đương tức thì.
Tuy vẫn không giúp vơi bớt nỗi nhớ, nhưng ba năm đó của chúng tôi đã trôi qua như vậy.
Giữa lúc đó cũng có vài đoạn chen ngang nho nhỏ trong chuyện tình cảm, ví như thầy của cậu ấy muốn giới thiệu bạn gái cho cậu ấy, hay là em gái của bạn thân tôi lại tốt với tôi một cách bất thường.
Nhưng những đoạn chen ngang đó cũng chỉ như những nốt nhạc lạc điệu thoáng qua trong bản tình ca của chúng tôi, chẳng ảnh hưởng chút nào đến tình cảm hai đứa.
Chuyện yêu đương của hai đứa vẫn luôn là bí mật.
Tôi chỉ nói với bạn cùng phòng và vài anh em thân thiết rằng mình có người yêu đang học cao học ở Bắc Kinh.
Mọi người đều tò mò không biết bạn gái tôi là kiểu người thế nào. Đã rất nhiều lần tôi muốn nói cho bọn họ rằng đó không phải bạn gái mà là bạn trai, hơn nữa còn là người cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ tốt.
Thế nhưng, lúc đó tôi đã trưởng thành hơn nhiều so với năm 19 tuổi, nên tôi hiểu rằng việc công khai mối quan hệ này không phải là chuyện đùa.
Tôi không thể chỉ nghĩ cho riêng bản thân mình nữa, mà còn phải biết nghĩ cho người khác.
Ai từng trải qua đều hiểu cuộc sống của nghiên cứu sinh. Nói tóm lại là sống không bằng chết.
Nhưng trong những ngày sống không bằng chết đó cũng có chút hy vọng.
Năm ấy khi Cáp Nhĩ Tân đón trận tuyết lớn, Lâm Tử Tông nói cậu ấy muốn tới ngắm tuyết.
Ngắm tuyết gì chứ, rõ ràng là muốn tới gặp tôi.
Đêm trước Lễ Giáng Sinh, cậu ấy nói mình có thể ở với tôi qua Tết Nguyên Đán.
Để chào đón cậu ấy đến, mấy ngày trước đó tôi đã hào hứng đến mức mất ngủ, mỗi ngày đều tưởng tượng cảnh hai đứa gặp nhau sẽ vui đến mức nào.
Hết cách rồi, tôi nhớ cậu ấy mà.
Rồi trong lúc làm thí nghiệm tôi còn mắc sai lầm, bị thầy mắng cho thảm thương.
Nhưng chuyện nhỏ thôi, dù thầy có đá tôi ra khỏi phòng thí nghiệm thì tôi vẫn có thể lấy lại tinh thần và lao vào vòng tay của người thầy tiếp theo.
Nói chung là tâm trạng tốt.
Đến ngày Lâm Tử Tông đến Cáp Nhĩ Tân, thậm chí tôi còn tạo kiểu cho tóc mình. Bạn cùng phòng ôm máy tính chơi game trên giường, cười nhạo tôi: “Trông mày y như thằng trai tân chưa từng yêu ai vậy.”
Chưa từng yêu.
Trai tân.
Chẳng liên quan gì đến tôi hết.
Tôi hệt như con công đang xòe đuôi, kiêu hãnh bước ra ngoài.
Dự báo thời tiết nói tuyết sẽ rơi từ chín giờ tối, nhưng bảy rưỡi đã bắt đầu đổ tuyết trắng xóa.
Tôi gọi xe đến ga tàu, nhưng ai ngờ lại kẹt cứng.
Qua 40 phút mà vẫn chưa nhích được tí nào.
Tôi sốt ruột, dù phải chạy bộ cũng không thể để Lâm Tử Tông chờ tôi ở nhà ga, như vậy tội lắm.
Vì thế tôi thanh toán tiền, chuẩn bị xuống xe đi một đoạn rồi lên tàu điện ngầm.
Nhưng đôi lúc tạo hóa lại trêu người, tôi mới đi được vài bước thì hết tắc đường. Tôi trơ mắt nhìn chiếc xe vừa chở mình lướt qua, mà tôi thì đã đi quá chỗ có thể đón xe rồi, chẳng có chiếc nào chịu dừng lại đón tôi cả.
Vì tính toán sai, tôi đành dầm tuyết đi bộ đến ga tàu điện ngầm. Lúc đến nơi thì Lâm Tử Tông đã xuống tàu.
Cậu ấy mặc chiếc áo phao trắng giống hệt tôi, quàng khăn len đen, bên cạnh là chiếc vali đen y như cái của tôi vẫn để trong ngăn tủ ký túc xá.
Lúc tôi chạy đến, cậu ấy đang cúi đầu nhìn điện thoại, có vẻ như đang nhắn tin.
Lâm Tử Tông không thấy tôi, nhưng cậu ấy lại rất nổi bật giữa đám đông.
Tôi tin rằng, bất cứ lúc nào, bất kể trường hợp nào, tôi vẫn sẽ tìm thấy cậu ấy giữa muôn người.
Tôi chen qua dòng người chạy về phía cậu ấy. Khi cậu ấy còn chưa ngẩng đầu lên thì tôi đã ôm lấy cậu ấy trước mắt bao người.
Đó là lần gặp mặt đầu tiên giữa chúng tôi kể từ khi học cao học, gần nửa năm xa cách.
Mọi nỗi nhớ trút xuống như trận tuyết lớn ở Cáp Nhĩ Tân, biến tôi thành một quả cầu tuyết khổng lồ.
Quả cầu tuyết khổng lồ ôm chặt lấy cậu ấy, sau đó tôi nghe thấy cậu cười bảo tôi: “Tiêu Phóng! Anh sắp siết chết em rồi đó!”