Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 65
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Chuyện tình giữa tôi và Lâm Tử Tông cũng chẳng khác biệt là bao so với những cặp đôi bình thường khác. Chỉ là, vì cả hai chúng tôi đều là nam, nên khi ra ngoài thì không tiện thể hiện sự thân mật.
Nhìn lại, tôi nhận ra ải khó khăn nhất vẫn là việc nhận được sự đồng ý từ cha mẹ. Mọi chuyện với chúng tôi không hoàn toàn thuận lợi, nhưng cũng không đến mức quá đỗi gian nan.
Chỉ là đôi lúc tôi vẫn tự hỏi bản thân: Rốt cuộc bệnh của mẹ tôi có liên quan gì đến chúng tôi hay không? Không ai có thể trả lời câu hỏi này, ngay cả mẹ tôi cũng không biết.
Bà bảo: “Đúng là mẹ rất tức giận và khó chịu. Khoảng thời gian đó đêm nào cũng trằn trọc không ngủ được, nấu cơm còn làm cháy mấy cái nồi. Mẹ cứ nghĩ mãi, sao hai đứa lại thành ra thế này, như vậy liệu có ổn không? Nhưng rồi lại nghĩ, mẹ nghĩ thông thì có được gì đâu, hai đứa đã ở bên nhau rồi, lại không chịu chia tay, ba mẹ cũng không nỡ thật sự làm khó các con. Tiểu Tông đã mất một mái nhà rồi, chúng ta không thể để nó không còn nhà nữa.”
Những lời đó, mẹ nói vào năm tôi và Lâm Tử Tông tốt nghiệp cao học.
Lâm Tử Tông tiếp tục học tiến sĩ, vẫn dưới trướng vị giáo sư hàng đầu kia.
Giáo sư rất coi trọng cậu ấy, dẫn cậu làm những dự án cao cấp đến mức tôi nghe còn chẳng hiểu nổi. Ai cũng tin rằng nhất định sau này Lâm Tử Tông sẽ là một người rất giỏi giang.
Còn tôi thì dốc sức tìm cách lên Bắc Kinh, điên cuồng nộp hồ sơ, điên cuồng phỏng vấn, chỉ muốn được trụ lại thủ đô.
Không phải Cáp Nhĩ Tân không tốt, tôi rất thích Cáp Nhĩ Tân, chỉ là ở Bắc Kinh có Lâm Tử Tông. Tôi phải tự tạo cho mình một cuộc sống mà mỗi ngày đều được nhìn thấy cậu ấy.
Thời đó tìm việc không khó, nhưng muốn tìm một chỗ làm khá tốt thì lại chẳng dễ.
Tôi tốn không ít công sức, thậm chí còn cố tạo cho bản thân vẻ ngoài của một nhân tài, cuối cùng cũng tìm được công việc ổn định gần trường của Lâm Tử Tông.
Vậy là chúng tôi cũng chấm dứt quãng thời gian yêu xa.
Hai đứa thuê một căn hộ ngay cạnh trường cậu ấy. Mỗi tháng khi ba mẹ tôi lên Bắc Kinh hóa trị thì đều ghé qua thăm chúng tôi.
Những lời đó của mẹ đã được nói ra vào lần đầu tiên bà đến căn nhà mới của chúng tôi.
Khi đó Bắc Kinh vẫn đang giữa mùa hè, nóng đến khó chịu, chúng tôi bật điều hòa, ngồi trong nhà ăn dưa hấu.
Mẹ nói đến câu cuối cùng, mũi tôi bỗng cay xè. Cũng chính lúc ấy tôi mới hiểu, vì sao năm đó tôi bồng bột đòi come out mà Lâm Tử Tông lại căng thẳng ngăn tôi lại như vậy.
Cậu ấy sợ làm tổn thương ba mẹ tôi, đồng thời cũng sợ lại mất đi một mái nhà.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ba mẹ tôi cũng đã nhân hậu đến tận cùng với chúng tôi. Sau khi biết chúng tôi yêu nhau, hình phạt lớn nhất dành cho hai đứa chỉ là bắt quỳ một đêm ngoài phòng khách.
Thậm chí họ không đánh, không mắng chúng tôi.
Họ tự chấp nhận những cảm xúc tiêu cực. Với mối quan hệ mà trong mắt người thời đó là không thể chấp nhận nổi, họ lo lắng nhiều hơn là phẫn nộ.
Chúng tôi phải may mắn đến mức nào mới có được những bậc cha mẹ như vậy.
Tối hôm đó, tôi và Lâm Tử Tông lái xe đưa ba mẹ đến khách sạn gần bệnh viện.
Ban đầu chúng tôi định để hai người ở lại bên này, nhưng mẹ tôi chê xa bệnh viện quá, hôm sau đi hóa trị còn phải để chúng tôi đưa đón, sợ lỡ giờ làm của chúng tôi.
Không còn cách nào khác, tôi đành đưa hai người về khách sạn.
Trên đường về cùng Lâm Tử Tông, khi đi ngang qua công viên Bắc Hải, hai đứa bỗng nổi hứng rẽ vào dạo một vòng.
Lúc ấy đã hơn tám giờ tối, qua tiết Hạ chí rồi nên tầm đó trời đã tối hẳn. Đêm hôm đó không nhiều người, chúng tôi chọn những chỗ vắng mà đi.
Ban đầu chúng tôi chỉ sóng vai bước cạnh nhau, rồi chuyển thành nắm lấy tay nhau.
Tôi cùng Lâm Tử Tông ôn lại chuyện xưa: “Hồi trước hai đứa mình ít đến Bắc Hải, toàn đi Hậu Hải.”
“Anh còn say rượu một lần.”
“Sao anh nhớ là em say mới đúng?” Tôi bóp nhẹ tay cậu ấy, “Còn cưỡng hôn anh nữa.”
“Tiêu Phóng, nói dối là có thể bị bắt ngồi tù đấy.”
Cậu ấy vừa nói xong thì tôi càng trêu chọc hăng hơn.
Tôi nói hồi cấp hai cậu ấy đã quyến rũ tôi, nói hồi đại học lén viết thư tình cho tôi, nói thời học cao học nhớ tôi đến mức mất ngủ, nói bây giờ ban đêm không có tôi ngủ cùng vẫn hay gặp ác mộng.
Tôi kể say sưa, Lâm Tử Tông chỉ lặng lẽ nghe, không nói một lời.
“Sao thế? Đang tính gửi thư của luật sư cho anh à?”
“Không có gì để gửi cả.” Lâm Tử Tông nói, “Ngoại trừ cái đầu tiên thì mấy cái còn lại đều là thật.”
Tôi nhìn cậu ấy như một kẻ ngốc, phải hơn mười phút sau mới kịp phản ứng: “Thế thư tình thì sao? Em giấu ở đâu rồi?”
“Trong hòm thư của trường anh.”
Trời đã tối đen hẳn, chúng tôi đi trên con đường nhỏ dưới ánh đèn đường lờ mờ, vậy mà tôi vẫn nhìn thấy khóe miệng cậu ấy cong lên.
“Khoan đã, em nói lại đi.” Tôi hỏi cậu ấy, “Hồi đại học em có viết thư tình cho anh thật à? Còn cho vào hòm thư của trường anh nữa? Trường anh có hòm thư cơ á?”
Cậu ấy nhún vai: “Anh không biết thì thôi.”
Đêm đó tôi gần như không ngủ được, trằn trọc mãi đến sáng. Sáng sớm đưa Lâm Tử Tông đến trường xong thì tôi đi thẳng tới trường đại học cũ của mình.
Bao nhiêu năm rồi, sợ là đã không còn nữa.
Nhưng chẳng hiểu vì sao tôi vẫn cứ muốn đi tìm thử.
Đường tắc xe, tôi tìm đại một chỗ đỗ lại, dứt khoát chen lên tàu điện ngầm.
Thật ra từ chỗ chúng tôi ở đến trường tôi không xa lắm, chỉ cần đi vài trạm tàu điện ngầm, vậy mà tôi sốt ruột đến mức ngồi run cả chân. Không biết còn tưởng tôi đang buồn đi vệ sinh.
Vừa xuống tàu là tôi chạy thẳng về phía trường, thế là trên vỉa hè xuất hiện cảnh một anh chàng điển trai mặc áo sơ mi quần tây giày da đen đang chẳng màng hình tượng mà cắm đầu chạy như điên.
Người đi đường chắc nghĩ: Ờ, lại một nhân viên môi giới bất động sản đi làm muộn.
Sao cũng được.
Tôi thế nào cũng không quan trọng, nhưng xin hãy cho tôi tìm được lá thư đó.
Trường vẫn y như cũ, chẳng khác mấy so với lúc tôi tốt nghiệp.
Bảng tuyên truyền cựu sinh viên ưu tú vẫn không có ảnh và tên tôi.
Tôi lao vào trong trường, chạy được vài bước lại quay ngược trở ra, hỏi bảo vệ ở cổng: “Chào anh, cho tôi hỏi hòm thư của trường ở đâu ạ?”
Anh bảo vệ đáp gọn lỏn: “xxxxxxxxxxxx@xxx”
Thiên tài.
“Không, ý tôi là hòm thư thật cơ.”
Anh nhìn tôi như nhìn một người lạ: “Anh ơi, đây là trường học. Bệnh viện thì rẽ phải.”
“…… Ngại quá, do tôi chưa giải thích rõ.” Tôi đã sắp 30 rồi. Là người đàn ông trưởng thành, tôi rất bình tĩnh, rất lý trí, rất đúng mực mà giải thích với anh, “Tôi là cựu sinh viên của trường này. Năm đó bạn tôi có viết một lá thư cho tôi và bỏ vào hòm thư của trường, nhưng tới giờ tôi mới biết chuyện ấy.”
Cuối cùng anh cũng hiểu tôi đang nói gì.
“Anh chờ chút.” Anh quay vào phòng bảo vệ.
Hai phút sau, anh mở cửa kính gọi tôi: “Anh vào đây đi.”
Tôi ngoan ngoãn bước vào, thấy anh lấy từ trong ngăn kéo ra một xấp thư dày cộp.
Đột nhiên, tim tôi đập nhanh đến mức không chịu nổi.
“Anh tên gì?”
“Tiêu Phóng.”
Anh cúi đầu lật từng phong bì một, mỗi lần rút ra một lá, tim tôi lại đập nhanh thêm một nhịp, đến cuối cùng thì gần như không thở nổi.
“Hòm thư tháo bỏ từ năm kia rồi, thời buổi này chẳng còn ai viết thư nữa. Mấy lá thư với bưu thiếp trước đây không có người nhận…… À, là cái này phải không?” Nói được nửa chừng, anh đưa cho tôi một phong bì trắng.
Tôi nhìn kỹ thì đã kích động đến mức suýt ngất xỉu.
Tôi nhận ra chữ của Lâm Tử Tông.
“Đúng đúng đúng! Chính là nó!” Tôi chứng minh mình đúng là Tiêu Phóng, cũng là cựu sinh viên của trường này.
Sau đó anh bảo vệ bảo tôi ký tên rồi trao lá thư cho tôi.
Trước khi đến đây, tôi mong mỏi tìm lại được lá thư này.
Nhưng khi thật sự cầm nó trong tay, tôi lại chẳng vội mở ra nữa.
Tôi mang theo lá thư, bước vào khuôn viên nơi mình đã sống suốt bốn năm thanh xuân. Trước tiên tôi ghé căng tin mua một chiếc bánh trứng kẹp, rồi tự thưởng thêm cho mình một ly trà sữa có đường.
Ăn uống no nê xong, tôi lại cầm lá thư đi đến sân vận động.
Ở sân vận động ngoài trời, mấy cậu sinh viên tràn đầy sức sống đang đá bóng.
Tôi bước lên những bậc đá của khán đài, đi thẳng lên tầng cao nhất.
Cơn gió khiến tôi tỉnh táo khoan khoái, dường như cái nắng gay gắt giữa mùa hè cũng không còn phiền lòng nữa.
Tôi nhìn phong bì đặt trên đầu gối mình, khi Lâm Tử Tông viết câu “Tiêu Phóng nhận” thì đã nghĩ gì?
Có lẽ cậu ấy chưa từng nghĩ sẽ nói cho tôi biết mình đã viết lá thư này. Nếu không nhờ cuộc trò chuyện vu vơ tối qua, thì đây hẳn là đã trở thành một mảnh ký ức nhỏ vĩnh viễn thất lạc trong tuổi trẻ của cả hai chúng tôi.
Nhưng may mà tôi đã tìm lại được nó.
Tôi cẩn thận xé phong bì, không dám làm rách chút nào.
Rút ra lá thư được gấp gọn gàng bên trong, đó là giấy kẻ ngang do trường cậu ấy phát, bên trên còn in cả tên trường.
Cả lá thư chỉ có một câu, vậy mà tôi như nhìn thấy trọn vẹn mười ba năm đã qua của chúng tôi trong câu nói ấy.
Bởi vì Lâm Tử Tông viết ——
Tiêu Phóng:
Mong anh mạnh khỏe lúc đọc lá thư này.
Có lẽ anh không hề hay biết, từ ngày gặp được anh, cuộc đời em đã có những ngày đẹp trời.
Gió thổi làm mép giấy cong lên.
Tôi nhắn cho Lâm Tử Tông một tin: Ừm, hôm nay cũng là một ngày đẹp trời.