Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 9
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Tử Tông hoàn toàn không có ý định về cùng tôi.
Cậu ấy cũng không định tiếp tục ở nhờ nhà dì Ba.
Kế hoạch của cậu ấy là lẳng lặng dọn về sống một mình trong ngôi nhà cũ.
Tôi biết chuyện này khi hai đứa đang ngồi ở quán mì lạnh ngay ngoài khu nhà của dì Ba. Cậu ấy uống nước đá, tôi thì ăn mì lạnh.
Ngay giây trước, tôi còn vui vẻ hớn hở nói: “Ngày mai mình về đi, ngày kia lớp trưởng tổ chức tiệc, hai đứa mình đi chung luôn cho vui.”
Cậu ấy có chuyện muốn nói, nhưng chưa kịp mở miệng thì tôi đã không kìm được mà nói liền một mạch: “Đợi lát nữa anh gọi cho mẹ bảo mẹ dọn dẹp phòng cho hai đứa. À đúng rồi, ba anh còn nói thi xong sẽ mua điện thoại cho em, có điện thoại liên lạc cũng tiện hơn.”
Tôi còn định hỏi cậu ấy thích hãng gì mẫu gì, Nokia hay là Samsung, để tôi mua cùng loại với cậu ấy.
Nhưng tôi chưa kịp hỏi thì cậu ấy đã nói: “Tiêu Phóng, em không định đi cùng anh.”
Như sét đánh ngang tai.
Tôi như chết lặng.
Một miếng mì lạnh nghẹn ngay cổ họng, quá nhiều dầu ớt khiến tôi sặc sụa đến chảy cả nước mắt.
Lâm Tử Tông vội đưa khăn giấy với nước cho tôi, hiếm khi thấy cậu ấy chu đáo đến thế.
Nhưng lời cậu ấy nói tiếp theo chẳng khác nào lời thì thầm của quỷ dữ bên tai.
Cậu ấy bảo: “Lúc nãy em nói vậy trước mặt dì Ba vì sợ dì lo lắng không cho em đi thôi.”
“Em không ở nhà dì Ba cũng không về với anh.” Mãi tôi mới nuốt trôi miếng mì cay xè, mồ hôi vã ra đầy trán, “Vậy em định đi đâu?”
“Về nhà.” Cậu ấy ngồi đối diện, nhìn tôi, hai chữ ấy thốt ra thật rõ ràng và dứt khoát.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy lòng mình buồn bã.
Năm ấy tôi mười bảy, Lâm Tử Tông mười sáu.
Chúng tôi của khi ấy còn chưa thực sự trưởng thành, mỗi đứa đều ôm lấy nỗi lòng riêng mà nhìn nhau.
Cậu ấy nói: “Đã hai năm rồi em chưa trở về.”
Tôi mím môi, không biết nên nói gì.
“Em muốn về nhà.”
“Vậy thì anh đi cùng em.” Tôi nói, “Anh về cùng em, em ngắm nhà một lúc thôi, hoặc anh ở với em mấy ngày, chán rồi thì mình về lại.”
“Đó là nhà em.” Lâm Tử Tông hỏi, “Em còn về cái nhà nào nữa?”
Tôi biết, Lâm Tử Tông luôn bướng bỉnh như thế.
Tuy mới quen nhau hai năm, nhưng tôi nghĩ không ai hiểu cậu ấy hơn tôi.
Chuyện cậu ấy đã quyết thì dù có chín trâu mười hổ cũng không lay chuyển được.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc cậu ấy sẽ quay lại nơi từng khiến cậu ấy tuyệt vọng và đau lòng, tim tôi lại quặn thắt, khó chịu đến mức gần như không thở nổi.
“Nhà anh chính là nhà em.” Nói thật, trước khi gặp Lâm Tử Tông, tôi vốn chẳng phải người rộng rãi gì cho cam.
Tôi tính toán chi li lắm.
Nhưng từ khi cậu ấy xuất hiện, từ khi biết được những gì cậu ấy đã trải qua, lòng trắc ẩn trong tôi như vỡ òa, chỉ hận không thể để ba mẹ nhận cậu ấy làm con ruột.
Tôi cũng muốn làm anh trai ruột của cậu ấy.
Thật đáng thương biết bao.
Một đứa trẻ tốt như vậy mà số phận lại nghiệt ngã đến vậy.
Mỗi lần nhớ lại những gì Lâm Tử Tông đã phải chịu đựng, tôi giận đến mức nghiến răng ken két.
Cũng chính vì điều này mà tôi mới muốn thi vào trường cảnh sát, sau này tốt nghiệp rồi sẽ tự tay bắt hết lũ cặn bã làm hại cuộc đời người khác.
Nhưng chuyện đó tôi chưa từng nói với ai, kể cả với Lâm Tử Tông.
Nếu có thể, thậm chí tôi còn muốn quay ngược thời gian để thay cậu ấy báo thù.
Giờ nghĩ lại, có lẽ đó là lúc tinh thần anh hùng trong tôi lần đầu tiên trỗi dậy, là nhiệt huyết mà Lâm Tử Tông đã khơi dậy trong tôi.
Tôi chỉ một lòng muốn kéo cậu ấy về sống cùng mình, nếu không về với tôi thì ít nhất cũng tiếp tục ở nhà dì Ba.
Chỉ cần đừng quay lại nơi đó một mình.
Không phải tôi không muốn cậu ấy về nhà, mà vì, sau khi một mình quay lại nơi từng hạnh phúc nhưng giờ đã biến thành cơn ác mộng, thì cậu ấy sẽ đau đớn đến nhường nào.
Tôi sợ cậu ấy xảy ra chuyện không hay.
Năm mười bảy tuổi, tôi còn chưa hiểu thế nào là bệnh tâm lý hay ám ảnh tuổi thơ. Lúc đó tôi chỉ là một đứa nhóc đơn giản, suy nghĩ duy nhất là: Không thể để cậu ấy quay về, cậu ấy sẽ gặp chuyện mất.
Nhưng tôi không ngăn được.
Tối hôm đó, tôi gọi điện cho mẹ, ngồi bệt xuống lề đường mà khóc nức nở.
Lâm Tử Tông đứng phía sau tôi, hai tay đút túi, nhìn tôi như nhìn một thằng ngốc.
Đêm ấy, Lâm Tử Tông nói với tôi: “Tiêu Phóng, đừng can thiệp vào chuyện của em. Em muốn về nhà.”
Tôi khóc như một thằng ngốc, ngửa đầu nhìn cậu ấy vẫn bình tĩnh như thường.
Sau đó tôi không nói gì thêm, vì biết có nói cũng vô ích.
Rồi sau đó nữa, Lâm Tử Tông thật sự lẳng lặng kéo vali rời khỏi nhà dì Ba.
Hôm đó trời cũng nắng đẹp. Cậu ấy lấy tôi làm cái cớ để xách vali chào tạm biệt dì Ba.
Tôi đứng cách cậu ấy không xa, mặt ủ rũ hẳn xuống, chờ dì Ba đi rồi thì cậu ấy mới quay lại chào tôi.
Tôi không thèm để ý, chẳng nói với cậu ấy lấy nửa câu.
Hình như cậu ấy cũng chẳng mấy bận tâm.
Cũng đúng thôi, trước giờ Lâm Tử Tông đâu để ý đến tôi.
Câu cuối cùng cậu ấy nói với tôi là: “Lúc về cẩn thận nhé, nghỉ hè vui vẻ.”
Ngay cả một câu “tạm biệt” cậu ấy cũng không buồn nói, tôi không biết là cậu không muốn gặp lại tôi hay chỉ đơn thuần là vô tâm.
Tôi giận không chịu được, chờ cậu ấy đi rồi cũng vẫy taxi đi theo.
Hôm đó, tôi đã theo Lâm Tử Tông về nhà cậu ấy.
Đó là lần đầu tiên tôi đến nơi ấy. Đó từng là khu chung cư rất đắt đỏ, nhưng từ sau bi kịch nhà cậu ấy thì giá nhà tụt dốc, chẳng còn bao nhiêu người ở.
Tôi đi sau lưng cậu ấy, nhìn bóng lưng gầy gò kéo theo chiếc vali to tướng mà trong lòng ngổn ngang đủ thứ cảm xúc.
Khi cậu ấy bước vào nơi chẳng khác nào địa ngục trần gian đối với cậu ấy, tôi bỗng thấy dù mặt trời có chói chang đến đâu cũng không thể rọi tới người cậu ấy.
Cậu ấy vẫn sống mãi trong những ngày mưa dầm liên miên.