Giữa những ngày hè dài lê thê, nơi thị trấn nhỏ yên bình, ánh trăng cũng chỉ nhàn nhạt tựa ly nước sôi đã nguội. Vân Hồi Chi, một tâm hồn tự do, chọn cuộc sống ung dung: ngày ngày chụp ảnh, viết lách, và tự phong mình là "đại sứ du lịch" của vùng.
Một ngày nọ, cô đăng kèm bức ảnh phong cảnh tuyệt đẹp một dòng trạng thái đầy thách thức: "Hướng dẫn viên du lịch nghiệp dư đây. Ai muốn đi du lịch mà đang cần tìm bạn gái ngắn hạn thì cân nhắc tôi nhé. Giá cả thương lượng. (Chỉ nhận khách nữ xinh đẹp nha)."
Có người nhắn tin hỏi tiêu chuẩn xinh đẹp của cô là gì. Vân Hồi Chi cố tình làm khó: "Gửi ảnh mặt mộc xem nào." Cứ ngỡ cuộc trò chuyện sẽ chấm dứt ở đó, ai dè đối phương lại gửi ảnh thật. Vân Hồi Chi lập tức "đổ gục", vội vàng nhắn lại: "Từ giờ phút này, ý nghĩa tồn tại của tôi chính là chờ chị gái đến."
—Đến khi gặp mặt, Vân Hồi Chi kinh ngạc đến sững sờ. Trời đất ơi, người thật còn đẹp hơn cả ảnh, thế này mà còn thiếu người đồng hành sao?
"Tại sao chị lại tìm tôi để đi du lịch cùng?"
"Tôi mới ly hôn, muốn đi du lịch chữa lành, thấy cô chụp ảnh cũng khá." Người kia hỏi lại: "Còn cô, sao lại làm công việc này?"
Vân Hồi Chi đáp tỉnh bơ, một lời nói dối ngọt ngào: "Nhà tôi nghèo, kiếm tiền đóng học phí ấy mà."
Hóa ra, "hướng dẫn viên" Vân Hồi Chi lại tận tâm đến thế. Ban ngày, cô đưa "khách hàng" đi dạo núi ngắm sông, thưởng rượu nếm thức ăn ngon, cùng nhau lái xe đuổi bắt hoàng hôn. Đêm về, ánh trăng nơi thị trấn nhỏ dường như còn rực rỡ, nóng bỏng hơn cả mặt trời ban ngày, hai người họ cùng nhau tận hưởng những khoảnh khắc lãng mạn, phiêu lãng.
Nửa tháng mộng mơ trôi qua, tựa như một giấc chiêm bao. Rồi một ngày, người ấy lặng lẽ biến mất, chỉ để lại một khoản tiền. Vân Hồi Chi vẫn ở lại thị trấn, để những ngày hè trôi qua trong nỗi vấn vương khôn nguôi.
. . . . .
Mấy tháng sau, trong buổi tập huấn chuẩn bị cho năm học mới, vị giáo viên mới tự giới thiệu mình họ Vân. Vị chủ nhiệm lớp, người phụ nữ với phong thái nghiêm nghị, ăn mặc kín đáo, lại gọi cô bằng cái tên xa lạ: "Vân lão sư". Dường như, mọi chuyện đã bị chôn vùi trong quên lãng.
Nhưng Vân Hồi Chi thì không. Cô mỉm cười thân mật, sánh bước cùng người kia về khu chung cư dành cho giảng viên: "Tôi nghe nói, Sở lão sư đây vẫn độc thân vui tính nhỉ."
Sở Nhược Du cười khẩy, ánh mắt sắc như dao: "Một cô sinh viên 'giả nghèo kiếm thêm' như cô, có tư cách gì mà dò hỏi chuyện của tôi?"
Vân Hồi Chi vẫn giữ thái độ niềm nở, lời nói như đùa như thật: "Vì chị đã cho tôi quá nhiều tiền, nên tôi đành phải theo chị đến tận đây để tiếp tục 'phục vụ' thôi."
Sự thật bị phơi bày, lời nói dối bị chọc thủng. Ánh trăng nơi thị trấn nhỏ của những đêm cuối hè chợt ùa về, ký ức tưởng chừng đã cố chôn vùi bỗng sống dậy.
"...Đồ khốn nhà cô!"
"Nhưng chính chị đã từng nói sẽ không rời xa tên khốn này mà. Câu đó, tôi đã tin thật đấy."
Truyện Đề Cử






