Ngày tôi phát hiện mang thai, Phương Tư Thần đã ném vào tôi sự lạnh lùng tột cùng. Anh ngồi tựa vào sofa, tay áo sơ mi xắn cao để lộ gân tay, ngón tay thảnh thơi kẹp một chiếc thẻ ngân hàng. Vẻ mặt anh như thể đang thương lượng một hợp đồng làm ăn, hoàn toàn bình thản đến đáng sợ. "Đây là ba triệu tệ." Anh đẩy chiếc thẻ về phía tôi với vẻ mặt vô cảm. "Cầm lấy rồi biến khỏi đây." Tôi siết chặt tờ giấy khám thai trong tay, đôi mắt không rời khỏi chiếc thẻ mỏng manh kia. "Chỉ có ba triệu thôi sao?" Câu nói thoát ra từ môi tôi khiến chính tôi cũng giật mình. Nhưng đó chính là sự thật tôi không thể giấu giếm.