Lâm Tòng Chỉ (27 tuổi) – họa sĩ tài hoa với trái tim cố chấp đến lạ lùng.
Tiêu Kinh Văn (33 tuổi) – tổng giám đốc công ty đấu giá quyền lực, ẩn chứa sự chiếm hữu đến cực đoan.
Trong không gian ngột ngạt của hầm gửi xe, chiếc xe đã tắt máy, im lìm như chính mối quan hệ của họ. Tiêu Kinh Văn buông tay khỏi vô lăng, nhưng trái tim hắn lại bị xiềng xích bởi vô vàn lời muốn nói.
Người ngồi ghế phụ, không ai khác chính là tình cũ đã xa cách hắn suốt năm năm ròng rã.
Hắn dằn vặt, vật vã đấu tranh, cố gắng níu giữ một sợi tơ mong manh, nhưng tất cả những gì có thể thốt ra lại là một câu nói vụng về đến thảm hại: "Ngày mai... ngày mai trời mưa to lắm đấy."
Lâm Tòng Chỉ, với nụ cười điềm tĩnh đến lạ lùng, tháo dây an toàn. Anh ấy nghiêng đầu, ánh mắt không chút dao động: "Không sao đâu, Tổng giám đốc Tiêu. Em sẽ đi ngay trong đêm nay."
Đêm nay trời sẽ mưa rất lớn. Liệu tình yêu đã vỡ tan như gương có thể lành lại, hay cơn mưa ấy sẽ cuốn trôi tất cả, để lại chỉ những tiếc nuối không tên? Nhớ mang ô nhé, bởi vì có những cơn mưa không chỉ làm ướt da thịt, mà còn làm ướt cả tâm hồn.
Truyện Đề Cử






