Chương 11

Ngày Mai Mưa Rất To thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Buổi sáng, Trương Miểu và Tiểu Thần vừa đến phòng tranh đã suýt chút nữa thì báo công an, chẳng hiểu sao mới ba ngày không tới mà nơi này đã bị khoắng sạch trơn. Sau đó, ông chủ tiệm cà phê bên cạnh mới bảo, hình như là người của xã hội đen đến xiết nợ nên dọn đi hết rồi.
Trương Miểu kinh ngạc.
Lâm Tòng Chỉ cũng bàng hoàng không kém. Anh bưng cốc nước bước ra phơi lớp nền trên toan vẽ, vừa hay nghe được đoạn đối thoại hoang đường ấy, mà lại nghe như thật.
Hôm nay trời hửng nắng, tấm toan đã được phủ một lớp nền xanh xám, Lâm Tòng Chỉ dựng giá vẽ tựa vào chân tường.
Anh đưa tay che bớt ánh mặt trời, nheo mắt nhìn lên cao. Mưa dầm dề suốt cả tuần nay, bầu trời như thể vừa được gột rửa, để lộ ra một màu xanh trong vắt. Bên cạnh, Trương Miểu vươn vai: "Thời tiết hôm nay đẹp thật đấy."
Tiểu Thần đứng cạnh cô, tiếp lời: "Đúng vậy ạ. À phải rồi, tranh của chúng ta bị Gleam thu giữ, vậy có cần nộp tiền thuê kho bãi cho họ không nhỉ?"
Nghe Tiểu Thần nói vậy, ánh mắt Lâm Tòng Chỉ đang nhìn trời bỗng thay đổi.
Thấy sắc mặt sếp có vẻ không ổn, Tiểu Thần vội ngẩng đầu ngắm cảnh. Vụ tiền nong thuê bãi này Lâm Tòng Chỉ quả thực chưa từng nghĩ tới, tranh của anh cũng phải năm sáu mươi bức lớn nhỏ, chẳng rõ nhà kho của Gleam rộng rãi đến đâu, liệu có chiếm nhiều diện tích của người ta không.
Trương Miểu lặng lẽ liếc anh một cái, lảng sang chuyện khác, hỏi: "Uống cà phê không? Tôi đi mua."
Lâm Tòng Chỉ gật đầu.
Trương Miểu kéo Tiểu Thần chui tọt vào quán cà phê bên cạnh.
Nói thật thì, nếu phải nộp tiền thuê cho Tiêu Kinh Văn, e rằng sẽ quá cố tình. Tính toán rạch ròi với người yêu cũ thế này, chẳng khác nào một kiểu trêu chọc đặc biệt. Lâm Tòng Chỉ thở dài thườn thượt, ngồi xổm xuống ngắm tấm toan. Lớp nền anh phết không dày, hôm nay trời nắng to, chắc chẳng mấy chốc sẽ khô.
"Thầy Lâm!"
Có người gọi anh, giọng nghe quen tai, Lâm Tòng Chỉ ngẩng đầu: "Thầy Tân? Sao anh lại tới đây thế này?"
Tân Quyết thở hồng hộc: "Chỗ này của cậu khó đỗ xe ghê! À, ngại quá nhé, chưa kịp chào hỏi đã chạy vội qua đây rồi."
Lâm Tòng Chỉ đứng dậy: "Không sao không sao, đến thì đến thôi, nhưng có chuyện gì thế? Phòng tranh có việc à?"
Tân Quyết xua tay. Vừa khéo lúc Trương Miểu và Tiểu Thần mua cà phê từ tiệm bên cạnh đi ra, Lâm Tòng Chỉ bèn nhường ly cà phê các cô mua cho mình sang cho Tân Quyết: "Anh uống cho xuôi đi đã, có chuyện gì cứ từ từ nói."
Tân Quyết cũng chẳng khách sáo với anh, ực ực uống liền mấy ngụm lớn, quẹt miệng rồi nói: "Ở phòng tranh có mấy vị phụ huynh, nghe nói tranh của cậu sắp tham gia đấu giá bên Gleam, cứ nằng nặc đòi tôi dẫn đến phòng tranh của cậu xem, muốn mua vài bức về treo trong nhà để khích lệ con cái."
Lâm Tòng Chỉ nghe mà thấy buồn cười. Anh bật cười bảo: "Bảo họ cứ mua thẳng bức Mona Lisa mà treo."
"Đó chẳng phải ở bảo tàng Louvre sao?" Tân Quyết sửng sốt.
"Bản in thôi." Lâm Tòng Chỉ giải thích.
"Vãi." Tân Quyết cười, "Con cái nhà người ta nỗ lực theo hướng của cậu thì còn chút hy vọng, chứ cái gia đình nào mà đòi đào tạo ra Da Vinci thế không biết."
"Nhưng không khéo rồi, chỗ tôi bây giờ chẳng còn bức tranh nào cả." Lâm Tòng Chỉ nhấc tấm toan đang phơi nắng lên, "Giờ chỉ còn mỗi cái này."
Tân Quyết kinh ngạc: "Vãi chưởng? Bán sạch rồi á?"
"..." Lâm Tòng Chỉ nhìn anh ta, "Tôi cũng mong là thế."
Tân Quyết không đi một mình, con phố này không có chỗ đậu xe, anh ta đỗ xe ở bãi đỗ công cộng của công viên đối diện, rồi vòng qua ngã tư sang đây. Tân Quyết bảo đi cùng anh ta còn có ba vị phụ huynh nữa, họ xuống xe rồi tự đi bộ qua chào hỏi Lâm Tòng Chỉ trước, còn mấy vị kia thì đang chụp ảnh bên công viên, lát nữa mới tới.
Từ trung tâm thành phố ra đến vùng ngoại ô này cũng khá xa, người ta đã cất công tới, lại toàn là phụ huynh học sinh của phòng tranh. Trương Miểu đi pha trà, Tiểu Thần dùng máy tính kết nối với màn hình chiếu, cho ba vị khách xem bản điện tử các tác phẩm của Lâm Tòng Chỉ.
Tiểu Thần chiếu từng bức lướt qua màn hình, Lâm Tòng Chỉ thì âm thầm quan sát ba người này. Nhìn cách ăn mặc trang điểm thì có vẻ đều là tầng lớp tiểu tư sản, và họ đều quen biết nhau.
"Ôi chà, bức này đẹp quá, đây là cảnh cảng biển nhìn từ trên tàu đúng không?" Người ngồi gần Lâm Tòng Chỉ nhất ngạc nhiên hỏi, "Màu xanh này pha đẹp thật, cảm giác khúc xạ ánh sáng ở vùng biển gần bờ rất sống động... À phải rồi tôi là mẹ của Dư Thập Cảnh, chào thầy Lâm."
"Ồ chào chị." Lâm Tòng Chỉ khẽ bắt tay bà ta, "Bức này vẽ bến cảng Tây Ban Nha khi du thuyền cập bến, được vẽ tả thực từ một bức ảnh chụp."
"Đẹp thật đấy..." Mẹ của Dư Thập Cảnh rõ ràng đã ưng ý, bèn hỏi thẳng, "Thầy Lâm, bức này bao nhiêu tiền vậy?"
"Cái này..." Lâm Tòng Chỉ có chút khó xử, "Xin lỗi chị, bức này hiện đang ở chỗ mẹ tôi, chỉ dùng để trưng bày chứ không bán."
Ngón tay Tiểu Thần khựng lại trên bàn phím, không biết có nên lật tiếp xuống dưới hay không. Trương Miểu bưng trà nước tới, ra hiệu bằng mắt cho cô bé. Cô bé hiểu ý, liền lật sang bức tiếp theo. Lâm Tòng Chỉ lập tức chuyển chủ đề: "Ồ, bức này là Cao Tăng, vị tu hành tôi gặp trên tàu."
"Bức này có bán không?" Mẹ Dư Thập Cảnh hỏi ngay.
"Bức này... có thể bán." Lâm Tòng Chỉ nói. Nói xong anh cảm thấy có gì đó không ổn, vị phụ huynh này trông có vẻ như mang tâm thế 'hôm nay đến chỗ thầy nhất định phải mua bằng được một bức'.
"Vậy tôi lấy bức này." Người phụ nữ mỉm cười.
Lâm Tòng Chỉ có chút hoang mang, anh nhìn Tân Quyết, rồi lại nhìn Trương Miểu. Tân Quyết cười híp mắt, trên mặt như viết rõ dòng chữ 'cậu cứ chuẩn bị mà đếm tiền đi', còn Trương Miểu thì chẳng lấy gì làm lạ, cô từng làm việc ở bảo tàng mỹ thuật, kiểu người mua tranh không chớp mắt thế này cô đã gặp nhiều rồi.
Làm cho Lâm Tòng Chỉ đâm ra hơi mất tự tin - tranh mình vẽ tốt đến thế sao? Chỉ xem bản điện tử thôi mà đã chốt mua rồi sao? Hay là người có tiền trên đời này đều như vậy? Lâm Tòng Chỉ hơi ngồi nhích về phía trước, nói: "Bức tranh này từng tham gia tuyển chọn đấu giá của Gleam, bên đó định giá khởi điểm là 14 vạn."
"Vậy thì cứ gấp đôi lên." Nụ cười trên mặt người phụ nữ vẫn không đổi, "Tôi biết mà, đấu giá thì mỗi bước tăng một vạn, tôi cứ nhảy một vòng giá luôn nhé."
Lời này nói ra vô cùng sảng khoái, sảng khoái đến mức Lâm Tòng Chỉ cảm thấy không chân thực. Cuối cùng Trương Miểu không nhìn nổi nữa, ngồi thẳng dậy, nói: "Thông thường mà nói, giá khởi điểm tăng gấp đôi thì không vấn đề gì, thưa chị. Nhưng hiện tại tranh không có ở chỗ chúng tôi. Tuần trước mưa suốt, máy hút ẩm của chúng tôi hoạt động không hiệu quả lắm, chị cũng thấy phòng tranh trống trơn rồi đấy. Hiện giờ tranh đang nằm trong kho của Gleam."
"Vẫn chưa biết quý danh của chị?" Trương Miểu hỏi.
Trên ghế sô pha, Lâm Tòng Chỉ lén rụt người lại, bản thân đến cả họ của người ta là gì cũng quên không hỏi.
"Dương Thanh Chi, còn cô?" Dương Thanh Chi đưa tay ra bắt với Trương Miểu.
Tiếp đó hai người cô một câu tôi một câu, vừa khách sáo lại vừa chuyên nghiệp, anh ngồi giữa chẳng khác nào đứa trẻ con bị phụ huynh lôi đi, bắt ép xã giao.
Trương Miểu nói vì tranh không có trong tay nên không thể ký hợp đồng mua bán ngay lập tức. Sau đó hai người trao đổi thông tin liên lạc qua WeChat, hẹn lần sau gặp mặt, đợi khi nào đón tranh từ Gleam về rồi tính. Nhưng Dương Thanh Chi có vẻ rất nôn nóng, bảo đằng nào hôm nay cũng rảnh, chi bằng bây giờ qua đó luôn.
Lâm Tòng Chỉ lén ra hiệu với Trương Miểu, ý muốn nói hôm nay anh còn có việc phải vẽ tranh. Trương Miểu trừng mắt nhìn anh, nói: "Được chứ ạ. Để chúng tôi liên hệ với bên Gleam một chút, xin chờ một lát."
Sau đó Trương Miểu dùng ánh mắt ra hiệu cho Lâm Tòng Chỉ. Lâm Tòng Chỉ bất lực, đành phải nhắn tin WeChat cho Tiêu Kinh Văn.
Thử hỏi trên đời này có ai ba ngày hai bữa lại phải gặp người yêu cũ chứ. Nhưng Trương Miểu đang nhìn chằm chằm anh đấy, tôn chỉ của Trương Miểu là thà phá một cuộc hôn nhân chứ không chịu kiếm ít đi một đồng. Kèo thơm trước mắt này, Trương Miểu chắc chắn không thể bỏ qua.
Chưa đến năm phút, Tổng giám đốc Tiêu đã trả lời, bảo là đã dặn dò lễ tân rồi, cứ trực tiếp qua đó là được.
Lâm Tòng Chỉ ngẩng đầu: "Bây giờ có thể qua đó được rồi."
Sau khi Tân Quyết đưa hai vị phụ huynh kia rời đi, Trương Miểu lái xe chở Lâm Tòng Chỉ và Dương Thanh Chi đến Gleam. Trên đường đi, Lâm Tòng Chỉ cầm điện thoại mà cứ như cầm quả trứng luộc nóng hổi, hai tay cứ đảo đi đảo lại.
Kể từ lần ngắt kết nối Bluetooth trên xe Tiêu Kinh Văn hôm nọ, anh và Tiêu Kinh Văn chưa nói với nhau câu nào. Mặc dù vốn dĩ cũng chẳng có lý do gì để nói chuyện, nhưng sự im lặng đó lại mang một cảm giác hiện diện vô cớ.
Anh không biết Tiêu Kinh Văn nghĩ gì, bản thân mình ngắt kết nối dứt khoát, tuyệt tình như thế, giờ lại buộc phải liên hệ với hắn vì việc công. Lại nghĩ đến câu nói vô tâm của Tiểu Thần 'có cần nộp tiền thuê cho họ không' quả thực khiến anh cảm thấy ngũ vị tạp trần.
Trương Miểu lái xe rất vững, xe dừng hẳn trong bãi đỗ xe của Gleam, cả nhóm lên lầu. Lễ tân đã sớm nhận được thông báo của chính tổng giám đốc, trực tiếp đợi sẵn ở cửa thang máy, đưa tay mời họ sang thang máy đối diện hành lang, lên thẳng tầng kho chứa.
Cửa thang máy mở ra lần nữa, người đợi ở cửa là Tiêu Kinh Văn.
"Chào Tổng giám đốc Tiêu." Trương Miểu chào hỏi khách sáo, "Thật làm phiền anh quá, xin lỗi anh ạ."
Tiêu Kinh Văn lắc đầu, nói: "Không có gì, hôm nay cũng thật khéo, tôi khá rảnh."
Tiếp đó hắn nhìn về phía Lâm Tòng Chỉ, chào: "Chào buổi chiều, thầy Lâm."
Hắn nhìn vào mắt Lâm Tòng Chỉ quá trần trụi, vẻ bất an của Lâm Tòng Chỉ lại quá rõ ràng, Dương Thanh Chi đứng bên cạnh đã nhận ra chút gì đó bất thường. Bà ta nói đùa: "Không ngờ được tổng giám đốc Tiêu đích thân đón tiếp, biết sớm thế này thì tôi đã mang hai chai rượu ngon tới rồi."
Lúc này Tiêu Kinh Văn mới dời mắt sang Dương Thanh Chi, lịch sự gật đầu: "Tổng giám đốc Dương của nhà máy rượu Trí Thế phải không? Tôi đã ngưỡng mộ từ lâu."
Dương Thanh Chi bắt tay hắn, nói: "Trước giờ tôi toàn thấy tổng giám đốc Tiêu trên bản tin, người thật còn đẹp trai hơn trong ống kính."
"Chị quá khen rồi." Thái độ của Tiêu Kinh Văn trước nay vẫn luôn như vậy, hắn rất ga lăng, nhưng cũng chỉ dừng lại ở ga lăng.
Tiêu Kinh Văn dẫn họ đến kho chứa, nhà kho của công ty đấu giá chẳng khác nào kho báu. Đi qua hành lang xác thực bằng mống mắt và vân tay. Chỉ riêng việc đi đến cửa kho đã phải qua ba lớp cổng sắt, lớp cửa cuối cùng là khóa cơ dây xích kiểu cũ, mỗi lớp cửa đều có hai nhân viên bảo vệ.
Nhà kho được phân chia theo danh mục lưu trữ, sau khi cửa phòng chứa tranh mở ra, Lâm Tòng Chỉ liếc mắt liền thấy ngay đống tranh của mình chất đống ở trong góc, vải chống thấm đã được tháo ra, chỉ còn lại lớp giấy kraft bọc ngoài.
Tiếp đó Lâm Tòng Chỉ ngước mắt lên, phía trên đống tranh của mình đang treo một bức tranh hoa hồng phấn trị giá hai mươi tám triệu đô la Hồng Kông... Trong chốc lát, Lâm Tòng Chỉ có cảm giác những bức tranh của mình hệt như chiếc bánh trứng rán lạc vào nhà hàng quốc yến vậy.
"Bức Cao Tăng phải không?" Tiêu Kinh Văn nghiêng đầu hỏi anh.
"Đúng." Lâm Tòng Chỉ gật đầu.
"Phiền hai vị đợi ở đây một lát. Tôi và thầy Lâm sẽ đi tìm tranh." Tiêu Kinh Văn nói với Trương Miểu và Dương Thanh Chi, "Cao Tăng là tranh sơn dầu khổ lớn, nằm ở phía bên kia giá trưng bày."
Sau đó hai nhân viên của Gleam đi cùng Trương Miểu và Dương Thanh Chi dạo quanh trong kho, chỉ là Dương Thanh Chi thi thoảng lại liếc nhìn về phía Tiêu Kinh Văn và Lâm Tòng Chỉ.
Tiêu Kinh Văn dẫn anh sang phía bên kia giá trưng bày, Lâm Tòng Chỉ cứ tưởng bức Cao Tăng nằm trong tủ phía bên này giá, vì ở đây có một cái tủ chứa đồ khá cao lớn.
Kết quả Tiêu Kinh Văn bỗng nhiên nắm lấy cánh tay anh, kéo anh lại gần mình, đồng thời hạ thấp giọng: "Em không được bán tranh cho bà ta."
Giọng nói trầm thấp của Tiêu Kinh Văn cùng với cách nhả chữ rõ ràng, và môi trường tranh tối tranh sáng do cần tránh ánh sáng cho một số tác phẩm nghệ thuật đặc biệt ở đây, khiến Lâm Tòng Chỉ đờ ra một lúc mới phản ứng lại: "Tại sao?"
Tiêu Kinh Văn nghiêm túc nhìn vào mắt anh, nói: "Lẽ ra chúng ta có thể lấy tranh từ trong kho ra trước để giao cho các em, nhưng trong tin nhắn em nói người mua là Dương Thanh Chi, nên anh cần thêm chút thời gian."
Tiêu Kinh Văn: "Năm nay, bà ta thường xuyên bán tác phẩm của những nghệ sĩ không mấy tên tuổi tại nhà đấu giá Carloan. Nhưng thông tin tra được thì bản thân bà ta đứng tên người bán không nhiều, thoạt nhìn rất bình thường, nhưng thực chất đa phần người mua kẻ bán trong giao dịch của nhà đấu giá này đều có quan hệ với bà ta."
Lâm Tòng Chỉ không hiểu: "Chẳng phải nhà đấu giá Carloan ở Hồng Kông sao, hơn nữa quy mô lại rất nhỏ."
Ý của anh là, một nhà đấu giá ở Hồng Kông, quy mô lại không đủ để cạnh tranh với Gleam, thì Tiêu Kinh Văn có gì phải lo ngại.
Tiêu Kinh Văn liếc nhìn về phía đằng kia, ánh mắt chạm nhau với Dương Thanh Chi trong giây lát. Sau đó hắn càng tiến sát lại gần Lâm Tòng Chỉ, hơi cúi người xuống, gần như kề mặt sát bên tai anh mà nói: "Bởi vì tiền thân của nhà đấu giá Carloan là Lubife. Anh nghi ngờ Dương Thanh Chi và bọn họ đang lợi dụng vật phẩm đấu giá để rửa tiền."
"..." Lâm Tòng Chỉ sững sờ giây lát, sau đó anh đã hiểu, "Dương Thanh Chi định thông qua Carloan đẩy giá bức Cao Tăng lên mức bà ta muốn. Sau đó, sẽ có một người khác dưới hình thức mua vật phẩm đấu giá, đem số tiền phi pháp đó đi một vòng qua nhà đấu giá, rồi tiền quay về tay Dương Thanh Chi sẽ trở thành thu nhập hợp pháp."
"Đúng, buổi đấu giá chỉ là tấm bình phong, những kẻ nâng giá tại hiện trường đều sẽ là người của bà ta." Tiêu Kinh Văn gật đầu, hắn lại tiến gần thêm nửa bước. Hai người gần như ngực chạm ngực, giữa nhịp thở phập phồng, áo phông của Lâm Tòng Chỉ cọ vào bộ vest của hắn.
Tiêu Kinh Văn nói tiếp: "Dương Thanh Chi có một tài khoản ngân hàng không đứng tên bà ta ở Thụy Sĩ. Năm nay, hơn một nửa số giao dịch của Carloan đều được chuyển vào trong nước từ tài khoản đó, cho nên anh không khuyên em bán bức Cao Tăng cho bà ta. Bà ta mua tranh của em không phải vì thưởng thức tài năng của em, cũng không phải thưởng thức bức tranh, mà chỉ là em vừa khéo phù hợp với yêu cầu của bọn họ - danh tiếng chưa đủ lớn, bán được giá cao cũng sẽ không thu hút sự chú ý. Bức tranh này bị người của bà ta mua về, có khả năng đến cả bao bì cũng sẽ không được mở ra."
"Anh không hy vọng... tranh của em phải chịu kết cục đó." Tiêu Kinh Văn nói.
Hơi thở anh khựng lại, dây thần kinh căng lên. Bởi vì anh không ngờ Tiêu Kinh Văn lại quan tâm đến một bức tranh của mình, chứ không phải giống như năm năm trước lại lợi dụng bức tranh này để làm ra chuyện gì đó.
Trong lúc hít thở, anh nuốt khan một cái. Tiếng "ực" vang lên vô cùng rõ ràng trong góc nhà kho yên tĩnh đến mức nghe được tiếng kim rơi này. Anh vô thức nắm lấy cổ tay Tiêu Kinh Văn, có chút căng thẳng, rồi hỏi: "Nhưng chuyện rửa tiền này, không báo công an sao?"
"Bà ta và người của bà ta làm việc rất cẩn thận, bố cục chặt chẽ, chủ yếu là cái tài khoản ở nước ngoài kia." Tiêu Kinh Văn hơi giãn khoảng cách ra một chút, rồi nhìn lại vào mắt anh mà nói, "Theo anh tìm hiểu thì bà ta đang bị theo dõi điều tra. Nhưng anh cảm thấy, nếu anh đã nhận được tin bà ta bị điều tra, thì rất có khả năng bản thân bà ta cũng biết rồi. Nhưng bà ta vẫn quyết định mạo hiểm tiếp tục làm, thì không ngoài hai trường hợp: một là bà ta cảm thấy hoàn cảnh và phương pháp của mình vẫn an toàn, hai là... túng tiền quá hóa liều."
Lâm Tòng Chỉ nắm lấy cổ tay hắn. Khoảnh khắc tiếp theo, Tiêu Kinh Văn rút tay lên, rồi nắm ngược lại tay anh.
Bàn tay kia khô ráo ấm áp, khiến Lâm Tòng Chỉ định thần lại. Anh lại ngước mắt lên: "Vậy em từ chối bà ta thế nào đây? Em chẳng có lý do gì hợp lý cả, hơn nữa Trương Miểu đã đồng ý rất dứt khoát rồi."
"Trước tiên cứ nói với bà ta, tình trạng tranh sơn dầu không tốt, màu vẽ có chỗ bị bong tróc, em cần thời gian để phục chế."
"Bức tranh này còn chưa đến ba năm..." Lâm Tòng Chỉ nói xong tự nuốt lời vào trong, "À, ý anh là bảo em nói dối."
Tiêu Kinh Văn không nhịn được, bật cười.
"Nhưng sau đó thì sao?" Lâm Tòng Chỉ hỏi, "Vậy, nếu bà ta mua những bức tranh khác của em thì sao?"
Tiêu Kinh Văn đương nhiên đã nghĩ đến vấn đề này. Trước đó, hắn nghĩ cứ kéo dài thời gian trước đã, biết đâu Dương Thanh Chi không đợi được, sẽ đổi sang mua của nghệ sĩ khác. Nhưng Lâm Tòng Chỉ không chỉ có một bức Cao Tăng. Hắn cần Dương Thanh Chi mất hứng thú với Lâm Tòng Chỉ, liệt anh vào danh sách không xem xét.
Thế là hắn nắm tay Lâm Tòng Chỉ, lùi lại một bước, rồi kéo anh tiến lên một bước. Cho đến khi họ bước vào tầm nhìn của Dương Thanh Chi ở phía bên kia.
Tiêu Kinh Văn dùng âm lượng chỉ đủ để hai người bọn họ nghe thấy mà nói: "Người của Lubife vẫn còn ghi hận anh. Nếu em có cử chỉ thân mật với anh, bọn họ có thể sẽ từ bỏ em, không muốn dâng tiền cho em đâu."
"Cái..." Lâm Tòng Chỉ đã hiểu rồi.
Rất dễ hiểu.
Tiền thân của Carloan là Lubife. Người của Lubife năm xưa bị Tiêu Kinh Văn gài bẫy mất 400 triệu, lại còn chặt gãy mất một cây đàn cầm thật. Mối nhục lạ lùng này vĩnh viễn không thể quên, làm sao có thể mang tiền tươi thóc thật dâng vào tay người thân cận của kẻ thù được.
"Cần... thân mật đến mức nào?" Lâm Tòng Chỉ hỏi.
"Lại gần đây." Tiêu Kinh Văn nói khẽ, "Chỉnh lại cà vạt cho anh."
Lâm Tòng Chỉ hít một hơi, làm theo: "Rồi sao nữa?"
"Còn cả cổ áo nữa."
Lâm Tòng Chỉ vuốt qua chiếc cổ áo Eton của hắn. Đầu ngón tay lướt trên lớp vải trắng tuyết, lúc vòng ra sau gáy hắn, chóp mũi anh chạm vào môi dưới của Tiêu Kinh Văn, nín thở trong một khoảnh khắc.
"Sờ xuống dưới một chút." Tiêu Kinh Văn nói, "Vuốt dọc sống lưng anh."
Khoảnh khắc tiếp theo, Tiêu Kinh Văn siết chặt cánh tay ôm anh vào lòng. Đồng tử Lâm Tòng Chỉ khẽ run lên, tư thế này đương nhiên là phải ôm rồi.
Hai trái tim xa cách năm năm lại lần nữa va vào nhau, phát ra tiếng động trầm đục giữa những năm tháng đã bị dao cứa nát tan.