Trong quyết tâm không bao giờ trở thành "đồ rùa rụt cổ" như lời đồn đại, Thẩm Nguyên An đã hạ sơn quyết tâm sắt đá: phải cưới bằng được nàng!
Khi hắn đưa nàng về phủ Hầu gia, chỉ một cái đảo mắt của lão Hầu gia, rồi lão lại cúi đầu trao tận tay cho phu nhân chiếc lạc cho… phu nhân ăn. Phu nhân lập tức ôm trán hét lên:
"Cưới?! Người cô gái này là do mi mang về, tự mình lo liệu lấy! Đừng hòng mong ta bỏ ra dù chỉ một xu để nuôi người đàn bà này!"
Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt nàng, khiến nàng sực tỉnh. Hóa ra Thẩm Nguyên An chẳng phải là chàng rể tiềm năng đáng mơ ước, mà chỉ là một "công tử bột" được sinh ra với hôn ước từ nhỏ với đích nữ của phủ Trung Dũng Hầu. Thế nhưng, hai người họ cứ mỗi lần gặp nhau là cãi vã ầm ĩ không ngớt.
Truyện Đề Cử






