Ngày nào Cũng Tìm Cách Thất Nghiệp
Chương 44: Thừa kế công ty gia đình
Ngày nào Cũng Tìm Cách Thất Nghiệp thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trì Tích Đình tức đến bật cười, suýt nữa thì vươn tay định nhấn nút hủy kết bạn, phải tự trấn an bản thân không biết bao nhiêu lần mới miễn cưỡng giữ được bình tĩnh.
Đây là cấp trên trực tiếp.
Không được nóng. Không được cắn.
Trì Tích Đình thở dài một hơi, cũng chẳng buồn trả lời tin nhắn, đúng lúc đang cầm điện thoại thì tiện tay mở ứng dụng BOSS ra lướt một lượt.
Thói quen từ đời trước để lại.
Mỗi lần muốn nghỉ việc, chỉ cần lướt lướt BOSS một hồi là lại ngoan ngoãn làm tiếp.
Quả nhiên môi trường việc làm ở thế giới này cũng tệ hại chẳng kém gì đời trước.
Trì Tích Đình lướt một vòng, phát hiện các công ty giờ chủ yếu tuyển chăm sóc khách hàng và sales, ghi trong mô tả công việc (JD) lương tháng từ 8 nghìn đến 1 vạn tệ, thế nhưng vào hỏi thì hóa ra lương cứng chỉ có 3 nghìn tệ, còn lại chủ yếu dựa vào hiệu suất và hoa hồng.
Đúng là chẳng được gì.
Tình hình như này thì Tần Thủy Hoàng có sống lại cũng thất nghiệp, Võ Tắc Thiên có hồi sinh cũng ở đáy xã hội.
Thôi bỏ đi.
Trì Tích Đình đặt điện thoại xuống, đồng thời cũng bỏ luôn ý định nghỉ việc trong đầu.
Trừ mấy ông sếp thỉnh thoảng giở chứng thì tập đoàn nhà họ Chử vẫn khá tốt.
Bình tĩnh đi mình ơi.
Thấy Trì Tích Đình mãi không trả lời, Thẩm Chi Triết lại bắt đầu liên tục nhắn tin.
【Thẩm Chi Triết】: Sao không trả lời tin nhắn của tôi, tôi biết cậu đọc rồi.
【Thẩm Chi Triết】: Trì Tích Đình ơi......
【Thẩm Chi Triết】: Biết sao giờ, tôi thì coi cậu như bảo bối nâng niu, cậu lại phũ phàng hất tôi ra.
Trì Tích Đình lướt qua một lượt, vẫn nể mặt Thẩm Chi Triết mà trả lời qua loa một câu.
【Trì Tích Đình】: Tôi vừa đi tìm đồ ạ.
【Thẩm Chi Triết】: Tìm đồ gì?
【Trì Tích Đình】: Tìm cớ.
Tìm cớ để không phải trả lời tin nhắn.
Thẩm Chi Triết: "......"
Giỏi thật. Đúng là không thể nói lại được.
Thẩm Chi Triết nghiến răng ken két, lực ấn ngón tay lên màn hình điện thoại cũng mạnh hơn mọi khi.
【Thẩm Chi Triết】: Đến phòng tôi một chuyến.
Trì Tích Đình bĩu môi, chậm chạp đứng dậy, không cam lòng đi gặp lãnh đạo.
Thẩm Chi Triết vẫn đang đợi anh, hiếm lắm mới thấy không cắm đầu vào văn kiện mà nhìn chằm chằm cánh cửa văn phòng, vừa thấy bóng người xuất hiện thì hất cằm ra hiệu cho Trì Tích Đình ngồi xuống.
"Có việc gì không ạ?" Trì Tích Đình giả ngu.
Thẩm Chi Triết hai tay chống cằm, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm Trì Tích Đình, nhìn đến mức người kia bắt đầu phát hoảng mới chậm rãi mở miệng:
"Cậu biết vì sao tôi giận không?"
Trì Tích Đình: "?"
Anh giận á?
Em không biết gì hết?
Trong đầu nghĩ vậy nhưng Trì Tích Đình vẫn rất biết điều không vạch trần, giả vờ suy tư một chút rồi đáp:
"Vì anh mang cảm xúc cá nhân vào công việc"
Thẩm Chi Triết: "......"
Ê!
Ai mới là sếp đây?
Còn dám nói sếp mang cảm xúc cá nhân vào công việc chứ?
Thẩm Chi Triết không nhịn được, cuối cùng vẫn bật cười thành tiếng, cười một lúc lâu mới lấy lại phong thái nghiêm túc, nhấc ly cà phê nhấp một ngụm rồi nói: "Được rồi, nói chuyện chính thôi"
Sắc mặt Trì Tích Đình cũng thay đổi, bất đắc dĩ mở miệng:
"Giám đốc Thẩm, anh thật sự không cần chăm chăm vào tôi như vậy đâu, năng lực cá nhân của tôi cũng có giới hạn thôi ạ"
Huống hồ hiện tại anh vẫn là thực tập sinh, tuy Thẩm Chi Triết không công khai giao dự án vào tay anh nhưng việc được đảm nhận nhiều hạng mục như vậy sớm muộn gì cũng bị lộ ra. Đến lúc đó thì đám thực tập sinh, mà thậm chí là cả nhân viên chính thức cũng khó tránh khỏi sự dị nghị.
Thẩm Chi Triết im lặng một lúc rồi nói:
"Chuyện này cậu cứ yên tâm, tôi phân chia công việc hợp lý rồi. Những thực tập sinh khác hiện giờ cũng đang tham gia vào dự án"
"Chỉ có những dự án tương đối quan trọng và độ khó cao mới giao cho cậu"
Trì Tích Đình cau mày.
Nghe có gì đó không đúng lắm ấy nhỉ.
Lúc mới vào công ty anh cũng biết hiện giờ đang là thời điểm bận rộn của bộ phận marketing, nhưng nhân sự của bộ phận này cũng không ít, dự án có nhiều thế nào thì cũng không đến mức phải dồn lên một thực tập sinh như anh chứ.
Dường như hiểu được sự nghi hoặc trong mắt Trì Tích Đình, Thẩm Chi Triết xoa nhẹ ngón tay, cuối cùng vẫn mở miệng giải thích:
"Tình hình hiện tại của phòng marketing thật ra không giống như trước nữa"
Trì Tích Đình ngẩng đầu nhìn Thẩm Chi Triết, đôi môi cũng tự nhiên mím lại.
"Lần đi công tác với Tổng giám đốc Chử ấy, chắc cậu cũng nhận ra Tổng giám đốc Chử có ý định mở rộng thị trường mới rồi chứ". Thẩm Chi Triết chậm rãi nói: "Ngành vật liệu xây dựng chỉ là bước thử đầu tiên của Tổng giám đốc, tham vọng của cậu ấy không dừng lại ở đó"
"Phương hướng phát triển của công ty sau này chắc chắn sẽ còn thay đổi nhiều theo tầm nhìn của Tổng giám đốc Chử, chỉ là hiện tại kế hoạch của cậu ấy đang bị trì hoãn do nhóm bảo thủ trong hội đồng quản trị phản đối. Nhưng cậu cũng biết rõ năng lực của Tổng giám đốc Chử rồi đấy, tất cả chỉ là vấn đề thời gian thôi, cho dù gặp phải trở ngại gì thì kết quả cuối cùng nhất định sẽ nằm trong kế hoạch ban đầu của cậu ấy mà thôi"
Trì Tích Đình cụp mắt, chớp mắt mấy cái.
Vậy là hiểu được rồi, một khi phương hướng phát triển của doanh nghiệp thay đổi thì cấu trúc nội bộ công ty sẽ phải điều chỉnh theo chiến lược mới.
Phòng marketing có lẽ là bộ phận đầu tiên mà Chử Duật muốn cải tổ.
Hèn chi lần trước Thẩm Chi Triết lại nói lời cảm ơn vì Trì Tích Đình đã gánh cho anh ta một phen.
Thẩm Chi Triết cũng lên tiếng, trực tiếp xác nhận suy đoán của Trì Tích Đình: "Tổng giám đốc Chử hình như đang có ý định tái cơ cấu lại phòng marketing"
Thẩm Chi Triết là người kỳ cựu của phòng, vừa mới ra trường đã làm việc ở công ty nhà họ Chử, vào thẳng phòng marketing, chứng kiến bộ phận dần hoàn thiện từng ngày. Mọi sắp xếp công việc hay bố trí nhân sự trong phòng đều do một tay anh ta xây dựng nên.
Thẩm Chi Triết rất thông minh, dĩ nhiên hiểu rằng Chử Duật phải đánh giá rất cao phòng marketing mới chọn đây làm điểm khởi đầu cho cuộc cải tổ. Anh ta cũng biết rằng khi doanh nghiệp phát triển đến một mức độ nhất định, nếu không chịu cải cách thì đồng nghĩa với tụt hậu.
Anh ta có thể làm theo định hướng của Chử Duật.
Chỉ là... không muốn trao quyền.
Vì vậy nên Thẩm Chi Triết chỉ có thể cố gắng giải quyết ổn thỏa vấn đề của Chử Duật, đồng thời dựa vào ý tưởng của hắn để tiên phong hoàn thành cải cách phòng marketing.
Chử Duật cũng đủ tinh ý để nhận ra ý đồ của Thẩm Chi Triết.
Thế nhưng cả Thẩm Chi Triết lẫn Chử Duật đều là những người làm kinh doanh, luôn đặt lợi ích lên hàng đầu. Cả hai đều hiểu rõ những suy nghĩ trong lòng đối phương nhưng không nói ra mà lặng lẽ quan sát tình hình phát triển, chỉ khi nào phát hiện có sự lệch hướng mới can thiệp vào để điều chỉnh.
Có lẽ Trì Tích Đình chính là biến số lớn nhất trong toàn bộ kế hoạch.
"Tôi ủng hộ ý tưởng của Tổng giám đốc Chử, cải cách đối với bộ phận marketing là vô cùng thiết yếu, nhưng tôi không muốn Sếp Chử can thiệp vào việc này"
Thẩm Chi Triết hoàn toàn gỡ bỏ phòng bị, thẳng thắn chia sẻ suy nghĩ của mình với Trì Tích Đình, cũng không hề sợ Trì Tích Đình tiết lộ ra ngoài: "Cậu là người đầu tiên tôi chọn"
Dù chỉ là một thực tập sinh.
Không.
Cái danh thực tập sinh này đặt lên người Trì Tích Đình cũng không hợp cho lắm.
Về năng lực làm việc, khả năng chịu áp lực hay kiến thức chuyên môn, hiện giờ Thẩm Chi Triết vẫn đánh giá Trì Tích Đình là người có tiềm năng nhất.
Chỉ là thiếu một chút nhiệt huyết mà thôi.
Nhưng cũng không phải là vấn đề lớn.
Thẩm Chi Triết ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Trì Tích Đình.
Mắt của Trì Tích Đình to tròn, con ngươi màu nâu nhạt, khi đón ánh sáng ngoài trời thì càng trở nên long lanh, thoạt nhìn vô cùng bình tĩnh, không chút gợn sóng, dường như chẳng hề bị tác động bởi những lời vừa rồi của Thẩm Chi Triết.
Thấy chưa?
Tâm lý cũng cực kỳ cứng rắn.
Thẩm Chi Triết chậc một tiếng, cân nhắc vài giây rồi nói tiếp: "Nhưng mà hình như Tổng giám đốc Chử cũng để mắt đến cậu rồi thì phải"
Lời vừa dứt thì khuôn mặt Trì Tích Đình cũng xuất hiện chút xao động.
Tổng giám đốc Chử chú ý đến mình á?
Trong một khoảnh khắc Trì Tích Đình bỗng thấy đầu mình rối tung.
Vì hoàn cảnh gia đình nên đời trước anh không dám bỏ việc theo cảm hứng, luôn trung thành làm việc ở một công ty. Thời gian làm việc lâu, leo lên gần hết các cấp bậc trong công ty, tiếp xúc với nhiều cấp lãnh đạo cấp cao thì càng phải quản lí nhiều việc, đương nhiên bao gồm cả việc thay đổi cấu trúc tổ chức nội bộ.
Chẳng cần Thẩm Chi Triết nói nhiều, Trì Tích Đình đã đoán được đại khái mọi chuyện.
Haizz.
Vào công ty không đúng thời điểm rồi.
Theo tính toán ban đầu, anh chỉ định thể hiện khả năng làm việc vừa đủ và thái độ lười biếng, chán đời, vậy là đã đạt được sự cân bằng hoàn hảo rồi.
Vẫn có ích với công ty, nhưng không cần thiết lắm.
Giữ trạng thái thích thì ở, không thích thì đi.
Tình trạng hiện tại đã đi chệch tính toán khá xa rồi, nhưng mà...
Cái chết ở đời trước chợt hiện lên trong đầu Trì Tích Đình, một vài ý nghĩ lạc lối lại trở về đúng hướng.
Thôi.
Sống vẫn quan trọng hơn.
Trì Tích Đình nói: "Thưa sếp, anh cũng biết là trước giờ tôi chưa hề có ý định tham gia vào các quyết sách của lãnh đạo công ty, tất nhiên cũng rất cảm ơn anh... và Tổng giám đốc Chử đã đánh giá cao tôi, nhưng vẫn xin phép nói một câu, tôi chỉ là một sinh viên chưa ra trường, tôi không nghĩ mình có đủ khả năng gánh vác trách nhiệm mà mọi người giao phó"
Thẩm Chi Triết rơi vào trầm tư.
"Tích Đình ơi, tôi biết cậu lo lắng, nhưng tôi thật sự không còn cách nào khác". Thẩm Chi Triết thở dài: "Nếu không hoàn thành được nhiệm vụ này thì sự nghiệp của tôi coi như chấm hết"
Trì Tích Đình: "......"
Thôi đi anh ơi.
Chử Duật dám đuổi anh à?
Thẩm Chi Triết ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, trong mắt có vẻ thẫn thờ: "Nếu không được làm ở đây nữa thì tôi chỉ có thể về nhà thừa kế sự nghiệp của gia đình mà thôi, nhưng mà ba tôi làm việc kiểu gì ấy, tôi không hợp"
So với tập đoàn nhà họ Chử thì công ty nhà họ Thẩm vẫn còn kém xa, thế nhưng ít nhất vẫn còn chút tiếng tăm trong giới kinh doanh, chưa đến mức tệ hại như Thẩm Chi Triết nói.
Trì Tích Đình nhíu mày, nhẹ nhàng lên tiếng:
"Sếp Thẩm ơi, anh nói thật lòng được không?"
Thất nghiệp thì 'phải' về nhà thừa kế công ty của gia đình.
Lời nói nhẹ như bông nhưng như một nhát dao đâm vào lòng những người thuộc giai cấp vô sản tàn nhẫn.
Thẩm Chi Triết im lặng, chầm chậm nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm những đám mây trắng lượn lờ mà cảm thán: "Tích Đình ơi, cậu nói xem người ta sống trên đời này rốt cuộc là để làm gì nhỉ?"
"Tôi không biết nữa". Trì Tích Đình cũng lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ: "Thấy mọi người cứ sống qua ngày thôi"
Thẩm Chi Triết: "......"
Im lặng tràn ngập không gian.
Hai người im lặng nhìn nhau.
Thẩm Chi Triết đợi mãi mà không thể tìm được chút dao động nào trong mắt Trì Tích Đình, đành bất đắc dĩ rụt ánh mắt về, thở dài nói: "Thôi được rồi, cậu về đi, hôm nay coi như tôi chưa nói gì"
Trì Tích Đình gật đầu hiểu ý, lúc đứng dậy chợt dừng lại như nhớ ra điều gì đó, dè dặt nhìn Thẩm Chi Triết, rồi mở miệng: "Sếp Thẩm, tôi muốn hỏi anh một chuyện..."
Thẩm Chi Triết uể oải nhìn Trì Tích Đình, thấy Trì Tích Đình đắn đo mãi mà không thể tiếp tục, trong lòng nhanh chóng đoán ra Trì Tích Đình muốn hỏi gì.
"Sao, tò mò về đứa con riêng của Chử Duật lắm à?" Thẩm Chi Triết trêu.
Trì Tích Đình cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp, suy nghĩ một lát rồi lại ngồi xuống, do dự hỏi: "Sếp Chử thật sự có con riêng ạ?"
Thẩm Chi Triết nhún vai: "Sao tôi biết được?"
"Hai người không phải bạn à?" Trì Tích Đình hỏi.
"Bạn bè cũng không có nghĩa là sẽ kể hết mọi chuyện cho nhau, mà có là bạn đi chăng nữa thì cậu ta vẫn là cấp trên của tôi, sao mà đi kể chuyện gia đình cho cấp dưới được?"
Không thu được thông tin gì hữu ích, Trì Tích Đình thất vọng cụp mi, đứng dậy chuẩn bị đi ra.
"Tôi không rõ mấy chuyện khác cho lắm, nhưng Chử Duật là con trai duy nhất trong gia đình". Thẩm Chi Triết sờ cằm rồi lại nói: "Hơn nữa theo lý mà nói, với nhân phẩm của cậu ta thì tuyệt đối không phải người sẽ làm mấy chuyện có con riêng như thế"
Thẩm Chi Triết híp mắt nhìn Trì Tích Đình, giọng nói lại rất nghiêm túc: "Vậy nên đừng có tò mò nữa"
Trì Tích Đình nhìn Thẩm Chi Triết một lúc lâu, gật đầu đáp một tiếng 'vâng'.
Thẩm Chi Triết cũng không cười nữa, bực mình nói: "Nhưng mà vấn đề là làm sao lại tự nhiên xuất hiện tin đồn này, kiểu đồn thổi linh tinh trong công ty như vậy chắc chắn phải xử lí nghiêm"
Chuyện này mà đến tai Chử Duật thì gay to.
Cũng không biết xuất phát từ phòng ban nào.
Thẩm Chi Triết thấy sau lưng mình lạnh toát, đột nhiên có linh cảm xấu.
Không nhận được câu trả lời cụ thể, nhưng lời của Thẩm Chi Triết phần nào giúp Trì Tích Đình có thêm chút lý do để không để ý đến chuyện con riêng của Chử Duật nữa.
Mặc dù anh cũng không hiểu tại sao lại quan tâm đến chuyện này.
Chuyện lãnh đạo có con riêng thì có liên quan gì đến mình nhỉ?
Xét từ bất kỳ góc độ nào thì chuyện này cũng không đến lượt mình phải lo.
Chỉ là trong lòng Trì Tích Đình như có một lớp mây mù bao phủ, mang theo sự bực bội và khó hiểu cứ bám lấy không buông, thỉnh thoảng lại cào xé lồng ngực anh.
Đợi mãi mới đến giờ tan làm, Trì Tích Đình sắp xếp và lưu lại các tệp, lúc tắt máy tính thì ánh mắt dừng lại trên điện thoại một chút, chợt nhớ ra hôm nay mình còn phải về nhà Chử Duật.
Còn có những lời Chử Duật đã nói với anh tối hôm qua nữa.
Trì Tích Đình do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà mở khung chat với Chử Duật ra.
Lịch sử trò chuyện vẫn dừng lại ở tối qua.
Chử Duật hỏi anh muốn ăn gì.
Trì Tích Đình cúi đầu, vừa định tắt điện thoại thì một tin nhắn mới hiện lên.
【Chử Duật】: Tôi đang đợi cậu ở bãi đỗ xe.
Trì Tích Đình ngẩn ngơ, ngón tay cũng dừng lại.
Anh cảm thấy đầu óc mình cực kỳ loạn, đờ đẫn gửi lại một dấu hỏi chấm.
【Chử Duật】: Cá chép hầm đậu phụ, tôm rang muối tiêu, tôm nhồi bách hợp.
【Chử Duật】: Cậu muốn ăn mà?
【Chử Duật】: Về tôi làm cho cậu.
Lạ ghê.
Lớp mây mỏng bao phủ trong lòng Trì Tích Đình cả ngày dường như đã bị ánh sáng xuyên thủng, dần dần lan ra bốn phía.
Hàng mi của Trì Tích Đình nhẹ nhàng run rẩy.
"Trì Tích Đình, em vẫn chưa về à?" Hiếm lắm mới thấy Trì Tích Đình không về đúng giờ, Hình Phán Phán nghi hoặc gọi anh một tiếng.
Trì Tích Đình hoàn hồn lại, nhanh chóng gõ vài phím trên bàn phím, ngẩng đầu nhìn Hình Phán Phán, cười nói: "Về chứ, em về luôn bây giờ đây"
Trì Tích Đình nói xong thì nhét điện thoại vào túi, đi thẳng về phía cửa thang máy.
Giờ tan làm hôm nay cũng không có nhiều người ở lại làm thêm lắm, Trì Tích Đình đợi mãi mới vào được thang máy, mất mấy phút mới đến được bãi đỗ xe.
Lần này thì anh tinh mắt nhận ra xe của sếp, tăng tốc bước chân đi về phía Chử Duật.
'Cốc cốc'
Trì Tích Đình cong ngón tay gõ hai cái lên cửa kính xe.
Chử Duật nhìn sang, cửa kính xe lập tức hạ xuống.
Người này đúng là cuồng công việc.
Đến lúc này rồi mà vẫn đang xem tài liệu.
Ánh mắt Trì Tích Đình nhanh chóng lướt qua tập tài liệu trên đùi Chử Duật một giây.
"Muốn ngồi bên này không?" Chử Duật nhướng mày, hỏi.
Trì Tích Đình chợt nhớ lại lần trước mình chiếm chỗ của Chử Duật, bị Chử Duật trêu là đòi chuyển cổ phần sang.
Trì Tích Đình: ".....Không cần đâu ạ, tôi ngồi ghế khác cũng được"
Chử Duật liếc Trì Tích Đình một cái đầy ẩn ý, tay bấm nút, cửa xe ngăn cách giữa hai hàng ghế được mở ra.
Chử Duật bình tĩnh dịch người vào trong, nhường chỗ cho Trì Tích Đình: "Ngồi luôn đi, không cần phải đi vòng nữa"
Trì Tích Đình định vòng sang bên kia để lên xe thì đành phải dừng lại, đắn đo trong hai giây rồi gật đầu, cẩn thận ngồi vào chỗ hôm trước của Chử Duật.
Chử Duật không dịch người quá xa, lúc Trì Tích Đình ngồi vào thì không thể tránh được một chút va chạm giữa hai cơ thể.
Hai vai chạm vào nhau, khoảng cách quá gần, vóc dáng của Chử Duật lại thực sự vượt trội khiến Trì Tích Đình đột nhiên có cảm giác như mình bị Chử Duật ôm chặt vào lòng.
Trì Tích Đình cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, hơi nghiêng người sang một bên tránh đi, chỉ là không gian trong xe khá nhỏ, có dịch mông cũng chẳng tránh được là bao.
Trì Tích Đình nâng mắt nhìn Chử Duật.
Chử Duật hơi mím môi, ánh mắt khuất sau cặp kính như luôn có một lớp băng mỏng phủ lên, biểu cảm không có gì khác lạ, có vẻ không ý kiến gì khi vô tình tiếp xúc cơ thể với Trì Tích Đình.
Trì Tích Đình cụp mắt lại, lúng túng đưa tay sờ lên vành tai, rồi nhân tiện liếc sang khoảng rộng rãi bên cạnh Chử Duật.
Ờm.
Không hiểu.
Bên kia rộng thế mà tại sao hai người họ cứ phải chen chúc ngồi dính lấy nhau.
"Trì Tích Đình". Chử Duật liếc anh một cái, đôi môi mấp máy.
Trì Tích Đình ngơ ngác chớp mắt: "?"
"Áo"
Chử Duật nói ngắn gọn, cúi xuống nhìn bộ vest của mình.
Trì Tích Đình cũng cúi nhìn theo phản xạ.
Cái mông của Trì Tích Đình vừa vặn ngồi trọn trên phần gấu áo vest của Chử Duật.
Trì Tích Đình: "......"
Rồi rồi, biết rồi!
Anh cứ nghĩ mãi chẳng hiểu sao Chử Duật cứ phải chen chúc ngồi sát mình.
Suýt nữa thì tưởng nhầm Chử Duật có tình cảm với mình.
Trì Tích Đình mím môi, sau khi dịch mông ra thì ngại ngùng kiểm điểm: "Ngại quá, mông tôi vô ý quá, tôi thay mặt nó xin lỗi anh"
Chử Duật: "......?"
Cái gì xin lỗi cái gì?
Tiểu Hồ ngồi ở hàng ghế trước không nhịn được mà phụt cười.
Trì Tích Đình ngước mắt lên, vừa đúng lúc chạm phải ánh mắt của Tiểu Hồ đang xuyên qua kính chiếu hậu đang nhìn trộm.
Tiểu Hồ cười cợt nhả với anh.
Trì Tích Đình cảm thấy có chút kỳ lạ, chưa kịp nghĩ thêm thì Tiểu Hồ đã nhanh chóng dời mắt đi, chuyên nghiệp chào Trì Tích Đình rồi khởi động xe.
"Hôm nay anh có thời gian về nhà ạ? Anh giải quyết xong chuyện gia đình rồi sao?" Trì Tích Đình quay lại nhìn Chử Duật.
Trong ánh mắt Chử Duật vẫn đọng lại nét cười, lớp băng mỏng dường như đã tan ra, lan thành từng đợt sóng, thế nhưng vừa nghe đến chuyện gia đình thì dòng nước đó chợt đóng băng lại, ngay lập tức trở về dáng vẻ hờ hững vô cảm.
"Vẫn chưa xong" Chử Duật lạnh nhạt nói.
Trì Tích Đình thấy Chử Duật không muốn nói về chuyện gia đình nữa thì cũng không hỏi thêm, tự nhiên đổi đề tài: "Anh nói lát nữa về làm cơm cho tôi thật ấy ạ?"
Trì Tích Đình nói thẳng thừng, vừa dứt lời thì trong xe bỗng nhiên yên lặng đến lạ.
Có lẽ vì quá yên tĩnh, Trì Tích Đình cảm thấy dường như cả thế giới có thể nghe được nhịp tim đang đập thình thịch của chính mình.
Mồm lại nhanh hơn não rồi.
Trì Tích Đình hối hận không thôi.
Tiểu Hồ đột nhiên thẳng lưng như thể vừa nghe được một tin sốc, nhích mông một chút để thay đổi tư thế, tai cũng dựng đứng lên, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn tình hình phía sau.
Thì ra là vậy.
Mấy hôm nay Chử Duật tan làm sớm là có lý do cả.
Tiểu Hồ nhìn Trì Tích Đình đầy sùng bái.
Đối với cậu ta thì Chử Duật không làm thêm giờ là một tin tốt.
Lương thì cao nhưng ai mà chẳng muốn được về nhà sớm.
Cảm giác vui vẻ tràn ngập khắp cơ thể khiến Tiểu Hồ hơi lệch tay lái, xe cũng nghiêng mất một đoạn.
Chử Duật ngẩng đầu liếc nhìn Tiểu Hồ một cái.
Đón nhận ánh mắt sắc bén như dao của sếp, Tiểu Hồ ngay lập tức xua tan mấy suy nghĩ trong đầu, nghiêm túc tập trung quan sát tình hình giao thông phía trước, dồn hết tâm trí vào việc lái xe, không dám nghĩ lung tung nữa.
"Ừ". Chử Duật tạm tha cho Tiểu Hồ, ngắn gọn trả lời Trì Tích Đình.
Trì Tích Đình hỏi tiếp: "Thế hôm nay anh có ăn cơm ở nhà không?"
Tiểu Hồ đang cố gắng ổn định tinh thần lại đột nhiên bị sặc, ho nhẹ thêm hai cái, một lần nữa thành công phá vỡ bầu không khí im lặng được tạo ra bởi câu hỏi của Trì Tích Đình.
Lần này thì cả hai người ngồi hàng ghế sau đều nhìn về phía cậu ta.
Tiểu Hồ: "......"
Mình có giữ được mạng không đây?
May là Chử Duật không nói gì cả, Trì Tích Đình lại còn quan tâm đồng nghiệp hỏi thăm vài câu.
Tiểu Hồ vội vàng trả lời không sao, rồi ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế lái, làm tròn bổn phận của mình.
Trì Tích Đình quay đầu nhìn Chử Duật, đôi mắt tròn xoe, không chớp, dường như đang đợi bằng được câu trả lời.
Chử Duật nhíu mày, cân nhắc một chút rồi mới đáp: "Có"
Chuyện gia đình hắn cần làm chỉ đơn giản là về nhà gặp Chử Tử Húc và Tần Kim Hòa mà thôi, những thứ còn lại coi như chuyện vớ vẩn.
Hắn cũng chẳng thèm hoàn thành ba cái nghĩa vụ vớ vẩn ấy.
"Ôi, tuyệt vời quá!"
Giọng của Trì Tích Đình rất trong trẻo ngọt ngào, khi vui vẻ thì âm cuối sẽ kéo cao lên một chút, cực kỳ dễ nghe, không ngại ngần mà lan tỏa niềm vui nho nhỏ của mình.
Chử Duật chợt rung động, cả trái tim cũng đong đầy niềm hạnh phúc của Trì Tích Đình, định quay sang nhìn thì đập vào mắt là đôi con ngươi long lanh như ngọc.
Trong trẻo và sạch sẽ tựa hai viên ngọc tinh khiết, đẹp đẽ trân quý biết bao.
Cảm xúc trong đôi mắt ấy còn rõ ràng hơn cả giọng nói.
"Có đến hai người ăn cơm, vậy thì phải thêm một món rau chứ nhỉ?" Trì Tích Đình sung sướng nói tiếp: "Mới nãy tôi nghĩ lại thì thấy vẫn thiếu món rau, ta nên ăn cả thịt lẫn rau mới tốt cho sức khỏe"
Lúc đầu anh chỉ nghĩ Chử Duật hỏi cho qua chuyện nên mới liệt kê ra vài món mình muốn ăn, giờ nói xong mới nhận ra hầu như toàn là món mặn.
Trì Tích Đình chậc lưỡi, kết luận nếu muốn đảm bảo sức khỏe thì vẫn phải chú ý chế độ ăn uống một chút.
Ngủ không đủ thì phải ăn bù vào.
Chử Duật: "......"
Hóa ra là cậu bé vui vì chuyện này.
Khóe miệng Chử Duật hơi nhếch lên một chút.
"Được voi đòi tiên ghê đấy" Chử Duật hờ hững mở miệng.
Trì Tích Đình cười tủm tỉm nhìn sang phía hắn, cố gắng nịnh nọt: "Ôi, nói thế thôi chứ tôi sẽ vào bếp giúp anh mà, chưa ăn thịt heo nhưng chẳng lẽ chưa thấy heo chạy bao giờ?"
Dù chưa từng nấu ăn nhưng Trì Tích Đình vẫn tự tin mình có một nền tảng lý thuyết vững chắc.
Chính là nhờ vào thành quả của việc thường xuyên xem mukbang và những chương trình ẩm thực vùng miền.
"Giúp á?" Chử Duật cười khẩy một tiếng, từ từ gấp tập tài liệu đang để trên đầu gối lại, giọng nói ung dung:
"Ý cậu là giúp bằng cách đứng bên cạnh lải nhải khiến cho tôi đau cả đầu à?"
Ai đời làm phụ bếp kiểu gì mà nhìn thấy cái ấm nước cũng phải kêu lên: "Cái ấm này to ghê, uống hết ấm có khi bụng nổ tung luôn ấy"
Tiểu Hồ lại một lần nữa không nhịn được: "Phụt...."
Trì Tích Đình xấu hổ quay đầu trốn tránh.
——————————————