80. Chương 80: Vầng sáng rực rỡ

Ngày nào Cũng Tìm Cách Thất Nghiệp

Chương 80: Vầng sáng rực rỡ

Ngày nào Cũng Tìm Cách Thất Nghiệp thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thẩm Chi Triết vừa dứt lời, ánh mắt của tất cả mọi người tự động dồn về ba người được chọn hôm trước.
Tuy đã có kinh nghiệm thuyết trình trước đám đông, lần này cũng đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ từ đầu nhưng khi thật sự đứng trong phòng họp thì Lê Dạng vẫn không khỏi căng thẳng.
Cảm giác căng thẳng lần này khác xa với lần trước.
Lần báo cáo công việc trước là của cá nhân cô, dù báo cáo tốt hay tệ thì kết quả cuối cùng cũng chỉ một mình cô gánh chịu. Nhưng lần này là dự án của nhóm, là bản kế hoạch mà cô và các thành viên trong nhóm đã dày công chỉnh sửa từng câu chữ, quên ăn quên ngủ suốt hơn nửa tháng trời, cô nhất định phải trình bày nội dung kế hoạch một cách hoàn hảo để không để phụ lòng tin của các thành viên trong nhóm.
Gánh vác sự kỳ vọng và trách nhiệm của cả một nhóm sau lưng, gánh nặng tâm lý của Lê Dạng càng chồng chất. Cô chống tay vào bàn đứng dậy, đột nhiên cảm nhận được ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều đổ dồn vào mình.
Lê Dạng ngẩng đầu nhìn lướt qua một lượt, dừng lại ở Hoắc Hựu Thâm đang đứng dậy ở phía đối diện một lúc rồi chuyển sang Trì Tích Đình.
Hoắc Hựu Thâm cũng đang hành động tương tự, sắc mặt có vẻ bình thản hơn Lê Dạng đôi chút, hờ hững liếc nhìn Lê Dạng một cái rồi cũng quay đầu nhìn Trì Tích Đình.
Trì Tích Đình vẫn ngồi yên không động đậy.
Phòng họp đột nhiên yên tĩnh, ngay cả người vô tư nhất cũng nhận ra không khí có gì đó bất ổn, lén lút quan sát Trì Tích Đình.
Sao lại thế nhỉ.
Rõ ràng Trì Tích Đình là người báo cáo mà.
Gần như tất cả mọi người đều ngầm hiểu rằng Trì Tích Đình sẽ là người chịu trách nhiệm báo cáo cho nhóm kia.
Kể cả Chử Duật và Thẩm Chi Triết cũng thế.
Nhưng mà...
Trì Tích Đình nhíu mày khó hiểu, nghi ngờ nói: "Mọi người nhìn tôi làm gì vậy? Kia kìa, đằng kia có một người đang đứng mà."
Ngô Mộc Lương thấy mình bị điểm danh thì sống lưng lạnh toát, mặt đơ ra, khi ánh mắt của mọi người đổ dồn tới thì bàn tay đang đặt trên bàn cũng vô thức siết chặt thành nắm đấm. Thế nhưng cậu ta vẫn tiếp tục cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhìn lên màn hình chiếu, lờ đi ánh mắt ngạc nhiên và khó hiểu của mọi người phía dưới.
Ngô Mộc Lương báo cáo á?
Đùa tôi đấy à?
Nhóm này định bỏ cuộc luôn rồi sao?
Thẩm Chi Triết cũng khá bất ngờ, ngồi từ xa quan sát thái độ thản nhiên của Trì Tích Đình, rồi lại nhìn Ngô Mộc Lương đang đứng ưỡn ngực ra vẻ tự tin, cuối cùng đành thở dài thầm trong lòng rồi quay sang nhìn Chử Duật.
Chử Duật thoáng nhíu mày một chút, khi Thẩm Chi Triết nhìn sang thì chỉ cúi đầu lặng lẽ nhìn đồng hồ đeo tay.
Thẩm Chi Triết hiểu ý, thản nhiên mở miệng nói: "Được rồi, là ba người này phải không. Vậy cứ theo thứ tự của dự án đi, Lê Dạng đầu tiên."
Thẩm Chi Triết không đứng dậy mà chỉ hất cằm, ra hiệu cho Lê Dạng có thể bắt đầu.
Lê Dạng gật đầu theo bản năng, lập tức cúi xuống bắt đầu điều chỉnh nội dung trên màn hình chiếu, vừa chỉnh sửa vừa cố gắng điều hòa nhịp thở, sau khi PPT xuất hiện thì lặng lẽ siết chặt tay để kiểm soát cơ thể đang run rẩy, rồi nghiêng người ra hiệu cho mọi người trong phòng nhìn lên màn hình lớn.
Lần báo cáo này hoàn toàn khác với lần trước, dù sao cũng liên quan đến cơ hội được lên chính thức, Trì Tích Đình lại khá hứng thú với nội dung các dự án, thấy Lê Dạng bắt đầu báo cáo thì cũng chống cằm lắng nghe một cách nghiêm túc.
Chỉ xét về ý tưởng và tốc độ trình bày thôi thì Lê Dạng đã tiến bộ khá nhiều, thói quen căng thẳng khi mở màn vẫn còn, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh hơn lần trước rất nhiều, chỉ vấp váp một hai câu rồi bắt đầu trôi chảy.
Dự án nhóm Lê Dạng nhận được là lập kế hoạch thương hiệu cho dòng cửa PET của Oppein, ý tưởng của bản kế hoạch không tệ, vấn đề Trì Tích Đình đã nhắc nhở Lê Dạng trước đó cũng đã được điều chỉnh, nhưng ở một số khía cạnh khác vẫn còn đôi chút thiếu sót.
Sau khi nghe xong, Trì Tích Đình nhanh chóng nhận ra những vấn đề còn tồn đọng trong kế hoạch của nhóm Lê Dạng.
Ví dụ như đây là một bản kế hoạch thương hiệu, nhưng toàn bộ nội dung trình bày lại không xác định rõ mục tiêu cụ thể, không rõ trọng tâm là tăng doanh số hay nâng cao nhận diện thương hiệu.
Mục tiêu không rõ ràng nên toàn bộ cấu trúc kế hoạch trông khá rời rạc.
Nghe có vẻ to tát đấy, nhưng chỉ cần chú ý một chút là có thể dễ dàng phát hiện ra những vấn đề bất ổn bên trong.
Thẩm Chi Triết cũng là người từng trải, vấn đề Trì Tích Đình phát hiện được thì anh ta cũng dễ dàng nhìn ra được, sau khi Lê Dạng kết thúc phần báo cáo thì khẽ nhíu mày.
Thẩm Chi Triết không hề che giấu biểu cảm trên khuôn mặt, Lê Dạng vốn luôn chú ý đến thái độ của cấp trên nên đã lập tức nhận ra.
Trong lòng Lê Dạng dần trở nên lạnh lẽo, hai tay đan vào nhau càng lúc càng siết chặt.
Thẩm Chi Triết lên tiếng: "Ý tưởng tổng thể tạm ổn, khá phù hợp với logic lập kế hoạch thông thường. Báo cáo cũng có tiến bộ hơn lần trước một chút..."
Lê Dạng quay đầu nhìn các thành viên trong nhóm mình, thấy mọi người đều đang căng thẳng dõi theo Thẩm Chi Triết thì bất giác mím môi, cúi mắt tiếp tục lắng nghe lời nhận xét của Thẩm Chi Triết.
"Nhưng kế hoạch vẫn còn rất nhiều vấn đề. Đầu tiên nhé, đây là nhiệm vụ lập kế hoạch cho thương hiệu, nhưng trong bản kế hoạch này tôi lại chẳng thấy các anh chị đưa ra ý tưởng nào từ góc độ thương hiệu cả, quá đơn giản, quá đỗi bình thường, kiểu kế hoạch này mà đưa cho bất kỳ ai bên ngoài cũng có thể viết ra cả chồng trong chốc lát."
Thẩm Chi Triết nói năng rất gay gắt, không hề nể nang Lê Dạng mà thẳng thắn chỉ thẳng vào trọng tâm vấn đề.
Lần này thì không chỉ Lê Dạng mà cả nhóm của cô đều cảm thấy lạnh toát từ đầu đến chân.
Thẩm Chi Triết chỉ nêu ra một vài vấn đề cơ bản rồi thôi, vì thời gian có hạn nên không đi sâu vào chi tiết, chỉ gợi ý thêm ý tưởng cho những thay đổi quan trọng rồi kiên quyết nhắc nhở: "Tại sao lại gọi là dự án nhóm, mục đích chính là để các anh chị tập hợp nhiều trí tuệ, nhiều cách tư duy lại. Đừng tự đóng khung mình, cái gì cũng nhất nhất làm theo lý thuyết, những kiểu kế hoạch như thế này nếu cứ hoàn toàn rập khuôn thì sẽ chẳng còn thú vị nữa, hiểu không?"
Lê Dạng gật đầu lia lịa tỏ ý đã hiểu.
"Vấn đề nội bộ nhóm không giải quyết được thì phải biết đi hỏi người khác chứ." Thẩm Chi Triết lại nói bóng gió thêm vài câu, "Trong phòng ban có rất nhiều nhân viên đó, thậm chí ngay trong nhóm thực tập sinh, các anh chị cũng có người viết kế hoạch rất xuất sắc còn gì nữa. Viết xong khung sườn mà chịu khó hỏi thêm người ta một câu thì giờ đã chẳng phải sửa nhiều như thế."
Từng câu từng lời của Thẩm Chi Triết...
Gần như là đang chỉ thẳng mặt Trì Tích Đình.
Trì Tích Đình bỗng dưng bị gọi tên, đành cạn lời quay đầu đi, thế nhưng vẫn cảm nhận được không ít ánh mắt nóng bỏng đang đổ dồn về phía mình.
Lê Dạng xấu hổ gật đầu, nói khẽ: "Em biết rồi ạ, cảm ơn giám đốc Thẩm, chúng em xin rút kinh nghiệm và sẽ sửa đổi."
Thẩm Chi Triết ừ một tiếng, cuối cùng cũng đã kiềm chế được lời nói của mình, không tiếp tục mắng mỏ gay gắt nữa, thấy Lê Dạng nghiêm túc tiếp thu thì hài lòng bỏ qua.
"Rồi, nhóm tiếp theo đi." Thẩm Chi Triết nhấp một ngụm cà phê, nói mà không ngẩng đầu lên.
Nhóm tiếp theo là Hoắc Hựu Thâm.
Trì Tích Đình lại ngẩng đầu lên, vừa nhìn Hoắc Hựu Thâm lên trình bày vừa cố nhớ lại nội dung dự án của cậu ta.
Hình như là chiến dịch quảng bá sản phẩm mới cho dòng xe ô tô Lôi Đinh.
Trì Tích Đình chỉ liếc nhìn một cái rồi cụp mắt, thờ ơ lắng nghe phần báo cáo của Hoắc Hựu Thâm, tuy không quá tập trung nhưng cũng lờ mờ nhận ra một số vấn đề.
Quả nhiên, viết kế hoạch dù sao cũng là công việc trên văn bản, chỉ cần xem qua cách hành văn cũng có thể đoán được phần nào tính cách con người.
Ví dụ như tính cách của Lê Dạng khá bảo thủ, nên kế hoạch dự án đều làm theo hướng an toàn nhất, chi tiết làm rất tốt nhưng lại không có gì đặc sắc.
Hoắc Hựu Thâm thì lại khá táo bạo, quá đề cao khía cạnh đổi mới nên nhiều vấn đề quan trọng lại bị thiếu cân nhắc.
Ví dụ như ngân sách...
Trì Tích Đình chống cằm nhìn lên màn hình, âm thầm tặc lưỡi đầy suy tư.
Phương án này mà được triển khai thì phải tốn bao nhiêu tiền của chứ.
Không nắm được ngân sách marketing của phòng ban sẽ dẫn đến sai sót trong phương thức marketing và phân bổ nguồn lực, việc thiếu hụt hoặc dư thừa là điều hiển nhiên.
Nghiêm túc mà nói, vị trí hiện tại của Thẩm Chi Triết chính là vị trí mà Trì Tích Đình đã từng ngồi trước đây.
Làm nhiều dự án rồi, tự nhiên con mắt nhìn nhận dự án cũng trở nên khắt khe kén chọn hơn hẳn. Mặc dù không phải thần thánh gì, không thể chỉ liếc mắt một cái là tìm ra được tất cả vấn đề, nhưng những vấn đề cơ bản nhất thì Trì Tích Đình vẫn nhận định rất chuẩn xác.
Không nằm ngoài dự đoán, vấn đề Thẩm Chi Triết chỉ ra cũng không khác mấy so với những gì Trì Tích Đình nhận xét.
Thẩm Chi Triết rất biết cân bằng, cũng rất có nghệ thuật ăn nói, khen hai câu tượng trưng cho có rồi tám câu còn lại đều là chê.
Cái này không được, cái kia không được, cuối cùng tóm lại chỉ còn một chữ.
Sửa.
Trì Tích Đình nhìn sắc mặt Hoắc Hựu Thâm dần tái đi, âm thầm lắc đầu.
Tố chất tâm lý này không ổn rồi.
Làm cái nghề này chẳng phải lúc nào cũng trong tình trạng 'đang sửa' hoặc 'chuẩn bị sửa' sao?
Khách hàng bên A khó chiều đến mức nào chứ, có mấy chuyện bé như mắt muỗi mà cũng bắt sửa.
Tốn một đống thời gian công sức sửa tới sửa lui, cuối cùng thì sao.
Lại muốn bản đầu tiên.
Chịu đựng mấy cơn tức này riết rồi cũng thành quen.
Chút chuyện cỏn con này có là gì đâu.
Hoắc Hựu Thâm xuống sân khấu, cuối cùng cũng đến lượt Ngô Mộc Lương.
Giờ thì Trì Tích Đình lại bắt đầu phấn chấn trở lại, tò mò dõi theo từng bước của Ngô Mộc Lương, rất muốn xem anh chàng này có thể nói nhăng nói cuội đến mức nào.
Các thực tập sinh vốn còn đang mải miết suy ngẫm những lời nhận xét của Thẩm Chi Triết, thấy đến lượt Ngô Mộc Lương thì dừng động tác, háo hức mong chờ màn thể hiện của Ngô Mộc Lương.
Ngô Mộc Lương biết mình đang là tâm điểm chú ý, sau lưng bắt đầu đổ mồ hôi, đầu óc chợt trống rỗng, thậm chí còn quên cả việc điều chỉnh thiết bị. Đến khi Thẩm Chi Triết ho một tiếng tỏ vẻ không hài lòng nhắc nhở, cậu ta mới bừng tỉnh, vội vàng đứng dậy chỉnh lại PPT.
Trì Tích Đình nghiêng đầu nheo mắt nhìn trang bìa của PPT, liếc một cái đã thấy tên mình bị đặt ở cuối cùng.
Thậm chí tên của Lý Hân đã nghỉ việc còn đứng trên tên anh.
Trì Tích Đình bó tay cạn lời, lúc nhìn xuống thì vô tình chạm mắt với Chử Duật.
Chử Duật đang rất không vui, Trì Tích Đình đành phải cười híp mắt an ủi hắn, tỏ vẻ điềm tĩnh tự nhiên như không hề bận tâm đến những mưu mô nhỏ mọn của Ngô Mộc Lương.
Ngô Mộc Lương hắng giọng, căng thẳng nhìn quanh một lượt, cuối cùng dừng mắt trên Chử Duật và Thẩm Chi Triết.
Thẩm Chi Triết đang ngẩng đầu nhìn trang bìa PPT, nhíu mày xoa cằm, không biết đang nghĩ gì.
Chử Duật đột nhiên lạnh lùng ngước mắt nhìn cậu ta.
Ánh mắt lạnh lẽo vô cảm chiếu thẳng khiến tim Ngô Mộc Lương đập thịch một cái, cả người cậu ta run rẩy sợ hãi không ngừng, cuối cùng đành phải cụp mắt xuống.
"Đứng ngây ra đó làm gì? Bắt đầu đi, đừng lề mề làm mất thời gian nữa." Thẩm Chi Triết quay đầu nhìn Ngô Mộc Lương, kiên nhẫn nhắc nhở thêm một câu.
Ngô Mộc Lương vội vàng gật đầu: "Vâng, vâng, có thể bắt đầu rồi ạ."
"Ờ... tôi...tôi sẽ đại diện cho nhóm chúng tôi báo cáo tiến độ của dự án lần này." Ngô Mộc Lương ngập ngừng một lúc, cố gắng liếm đôi môi khô khốc của mình.
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Ngô Mộc Lương đột nhiên cảm thấy ánh đèn trên đầu trở nên cực kỳ nóng rát và chói mắt, khiến đầu óc vốn mờ mịt càng thêm choáng váng. Não như bị rót một đống keo dán đặc sệt, những slide mà cậu ta đã tập luyện rất nhiều lần bỗng chốc trở nên mơ hồ, xa lạ.
"Tiếp theo, tôi sẽ báo cáo từ những khía cạnh sau đây." Ngô Mộc Lương cố gắng vực dậy tinh thần, khi quay đầu nhìn về phía các thực tập sinh thì thấy Trì Tích Đình đang nghiêm túc lắng nghe mình báo cáo.
Ngô Mộc Lương lại nghẹn lời.
Thẩm Chi Triết nhíu mày.
"...Sau đó, mọi người có thể xem biểu đồ này, đây là số liệu trước đây mà..."
Gần mười phút trôi qua, Ngô Mộc Lương chỉ mới nói đến phương thức quảng bá.
Trì Tích Đình vô cảm cụp mắt xuống.
Phương thức quảng bá là phần anh không giúp họ mở rộng, đoán chừng mảng này là do Ngô Mộc Lương tự làm.
Không ổn lắm, quá phụ thuộc vào một kênh duy nhất.
Chưa đợi Ngô Mộc Lương nói xong, Thẩm Chi Triết đã mở miệng cắt lời cậu ta.
"Được rồi, đến đây thôi." Thẩm Chi Triết không thể kiên nhẫn thêm được nữa.
Nếu ai cũng báo cáo lề mề, nói mãi không vào trọng tâm như vậy thì một cuộc họp phải kéo dài bao lâu chứ? Dù là anh ta hay những nhân viên khác cũng lấy đâu ra nhiều thời gian cho việc họp hành như vậy?
Thẩm Chi Triết ghét nhất kiểu hành vi lãng phí thời gian vào những việc vô bổ.
Thông cảm cho Ngô Mộc Lương là thực tập sinh nên Thẩm Chi Triết miễn cưỡng nới lỏng yêu cầu đối với cậu ta, nhưng dung thứ một lần hai lần thì được, đây lại liên tục nói năng vấp váp, suốt buổi cứ "sau đó", "ờm", "ờ" khiến Thẩm Chi Triết càng nghe càng bực mình.
Kế hoạch cũng vậy, như trò đùa vậy.
Ngô Mộc Lương sững sờ, ngơ ngác nhìn Thẩm Chi Triết, há miệng hồi lâu chẳng thể nói được gì nên đành ngậm lại. Cậu ta lúng túng cạy cạy lòng bàn tay, cảm thấy những ánh mắt phía dưới như những ngọn lửa đang thiêu đốt cả cơ thể mình.
Là người đầu tiên bị cho dừng lại.
Chỉ có mỗi mình cậu ta bị Thẩm Chi Triết bắt phải dừng lại.
Cảm giác tủi nhục và mất mặt bao trùm lấy toàn bộ cơ thể Ngô Mộc Lương.
La Tinh cũng phải chịu đựng một phần sự xấu hổ ấy, cắn răng chịu đựng, cúi đầu không dám đối mặt với cảnh tượng khó xử này.
"Giám đốc..." Ngô Mộc Lương mở miệng, đang định lên tiếng thì lại bị Thẩm Chi Triết cắt lời.
"Một mớ hỗn độn! Tôi không hiểu các anh chị đang làm cái quái gì nữa." Thẩm Chi Triết nheo mắt, đặt mạnh ly cà phê xuống mặt bàn, phát ra một tiếng kêu trầm đục khiến bầu không khí vốn đã nặng nề nay càng thêm ngột ngạt, "Mất đến nửa tháng trời chỉ làm ra được cái này để đùa với tôi à?"
Ánh mắt vô hồn của Ngô Mộc Lương dừng trên ly cà phê một lát, ấp úng nói: "Em... chúng em..."
Ngô Mộc Lương không nói nên lời nữa, cả người như rơi vào trạng thái mất hồn, lắp bắp một lúc lâu mà không thể tìm được lời nào để biện giải.
Hoắc Hựu Thâm ung dung ngồi xem kịch, khóe môi khẽ nhếch lên, dường như rất thỏa mãn khi chứng kiến cảnh tượng này, sau khi quan sát vẻ mặt lúng túng xấu hổ của Ngô Mộc Lương thì dời mắt về phía Trì Tích Đình, cố gắng tìm kiếm nét khó xử trên gương mặt điềm tĩnh của anh.
Đáng tiếc là Hoắc Hựu Thâm quan sát hồi lâu cũng chẳng tìm ra được gì.
Hoắc Hựu Thâm bĩu môi mỉa mai, rồi lại quay đầu tiếp tục thưởng thức vở kịch hay này.
Thấy Ngô Mộc Lương thậm chí còn chẳng có nổi một lời giải thích, Thẩm Chi Triết lại càng bất lực hơn, dứt khoát hỏi: "Nhóm các cậu có những ai? Nhóm trưởng là ai?"
Thẩm Chi Triết vừa dứt lời, La Tinh vốn đang cúi đầu trốn tránh, nghe vậy thì cứng đờ cả người, tuyệt vọng ngẩng đầu lên, rụt rè giơ tay, thấy Thẩm Chi Triết đã chú ý thì lập tức hạ xuống.
Thẩm Chi Triết nheo mắt hỏi: "Nhóm trưởng là ai?"
Môi Ngô Mộc Lương run rẩy không ngừng, cảm thấy cả người như bị đưa thẳng lên giàn lửa thiêu dưới ánh mắt sắc bén của Thẩm Chi Triết, nóng đến mức cổ họng nghẹn lại.
"Em..." Ngô Mộc Lương lắp bắp.
Thẩm Chi Triết nhíu mày: "Là cậu à?"
Ngô Mộc Lương phát hiện ánh mắt không hài lòng của Thẩm Chi Triết, nhanh chóng lắc đầu theo phản xạ.
"Không phải em." Ngô Mộc Lương lập tức phủ nhận, rồi từ từ quay đầu nhìn Trì Tích Đình, dứt khoát nói: "Là Trì Tích Đình ạ."
Trì Tích Đình: "......"
Nói thật nhé.
Ngô Mộc Lương thật sự đã dạy cho anh thêm một định nghĩa mới về sự ngu ngốc của loài người.
Giỏi quá nhỉ, có lợi thì là của Ngô Mộc Lương, có hại thì để phần Trì Tích Đình gánh đúng không?
Trì Tích Đình cười lạnh trong lòng.
Chú mày chưa đủ tuổi để đấu với anh đâu nhé.
Thẩm Chi Triết kinh ngạc nhìn Trì Tích Đình, không thể tưởng tượng nổi Trì Tích Đình lại có thể viết ra cái kiểu kế hoạch tạp nham như thế này.
Chử Duật nhíu mày, mở miệng nói câu đầu tiên kể từ đầu buổi họp, giọng nói lạnh như băng: "Thế à? Vậy tại sao trong PPT cậu làm thì tên của nhóm trưởng lại cho xuống cuối cùng?"
Thẩm Chi Triết quay đầu nhìn Chử Duật, mặc dù có trăm mối ngổn ngang trong lòng nhưng vẫn thuận theo ý hắn, ngước mắt lên nhìn Ngô Mộc Lương nói: "Hỏi cậu đó."
Ngô Mộc Lương nhìn Thẩm Chi Triết cũng đã sợ mất mật rồi, chứ đừng nói đến Chử Duật.
Thấy Chử Duật hỏi mình, cậu ta khiếp sợ đến mức một câu cũng không nói nên lời, ấp a ấp úng hồi lâu, mắt đảo lia lịa nhưng vẫn không dám quay đầu nhìn Trì Tích Đình dù chỉ một cái.
"Đúng ạ." Trì Tích Đình mặt mày vô cảm đứng dậy, "Tôi là nhóm trưởng."
Ngô Mộc Lương đột ngột quay đầu nhìn Trì Tích Đình, cả gương mặt ngập tràn vẻ sững sờ khó tin.
La Tinh cũng ngơ ngác nhìn sang, mặc dù khá sốc nhưng vẫn lấp ló chút kỳ vọng và mong chờ.
Phòng họp đột ngột chìm vào im lặng.
Chử Duật ngẩng đầu nhìn Trì Tích Đình, đôi mắt đen sâu thẳm âm trầm như mực, đôi môi mím chặt, lặng lẽ dõi theo từng bước chân Trì Tích Đình đang hướng về phía bàn họp.
Thẩm Chi Triết bất giác liếc nhìn Chử Duật, rồi lại bối rối nhìn Trì Tích Đình đang tiến lại gần, không nhịn được mà mở miệng xác nhận lại: "Cậu chắc chứ?"
Trì Tích Đình chậm rãi gật đầu: "Tôi là nhóm trưởng thật ạ..."
Dưới sự chú ý của cả căn phòng, Trì Tích Đình lướt qua Chử Duật và Thẩm Chi Triết, đi thẳng đến trước mặt Ngô Mộc Lương.
Ngô Mộc Lương ngơ ngác nhìn Trì Tích Đình.
Trì Tích Đình cười một tiếng, lạnh lùng mở miệng: "Tránh ra."
Có lẽ vì chột dạ nên Ngô Mộc Lương lập tức lùi lại một bước, nhường vị trí cho anh.
Trì Tích Đình thu lại nụ cười, cúi đầu điều chỉnh thiết bị, ánh sáng trắng mờ ảo chiếu lên khuôn mặt anh, làn da trắng như ngọc vừa lạnh lẽo vừa sáng bừng.
Hiếm khi Trì Tích Đình lại khó chịu đến vậy, bình thường cho dù không vui đến mấy cũng sẽ cố gắng che giấu hết mức có thể, chẳng bao giờ để người khác đọc được tâm trạng bên trong.
Nhưng lần này thì đã chạm đến giới hạn của anh rồi.
Thật ra Trì Tích Đình đã lường trước sớm muộn gì cũng sẽ phải trở mặt với Ngô Mộc Lương, kế hoạch làm việc nhóm chắc chắn sẽ sụp đổ. Thế nhưng xuất phát từ trách nhiệm với công việc, anh vẫn sẽ đặt dự án lên hàng đầu, nếu không thể làm nhóm thì sẽ tự làm riêng.
Nói chung cho dù dùng cách nào thì cũng cố gắng nộp lên một dự án đạt đến độ hoàn hảo cao nhất.
Ngô Mộc Lương muốn độc chiếm thành quả dự án cũng được, muốn thể hiện bản thân cũng được, nhưng điều kiện là đừng có láo toét chọc vào giới hạn của anh.
Ai mà biết cậu ta lại trơ trẽn đến mức này, lúc làm dự án thì suốt ngày la hét đòi làm nhóm trưởng, đến lúc nhóm trưởng phải ra mặt gánh trách nhiệm thì lại đùn đẩy cho người khác.
Chỉ muốn nhận lợi ích nhưng lại không muốn gánh vác trách nhiệm tương xứng, đây là kiểu người mà Trì Tích Đình cực kỳ khinh bỉ.
Hiếm khi thấy Trì Tích Đình lạnh lùng đến vậy, hàng lông mày của anh nhíu chặt, ánh mắt sắc sảo nghiêm nghị, đôi môi cũng mím lại thành một đường cong rất không vui.
Ai nấy đều nhận ra tâm trạng khó chịu của Trì Tích Đình.
Phải thừa nhận rằng, khi Trì Tích Đình lạnh mặt thì ngay cả Thẩm Chi Triết ngồi đó cũng lạnh cả sống lưng, chứ đừng nói đến đám thực tập sinh nhỏ bé bên dưới.
Ngô Mộc Lương lúng túng đứng sang một bên, nhăn nhó nhìn Trì Tích Đình, không biết anh định giở trò gì.
Chỉ mất chừng nửa phút, trên màn hình đã xuất hiện một bản PPT mới tinh.
Trì Tích Đình đứng từ trên cao liếc nhìn các thực tập sinh ngồi bên dưới, rồi lại lạnh lùng lướt qua Ngô Mộc Lương bên cạnh, cuối cùng dừng lại ở chỗ ngồi của Chử Duật và Thẩm Chi Triết.
"Thưa giám đốc Thẩm." Trì Tích Đình hỏi: "Một mình tôi một nhóm cũng được phải không ạ?"
Những người ngồi quanh bàn họp đều đồng loạt hít vào một hơi, kinh ngạc há hốc nhìn Trì Tích Đình, rồi lại nghển cổ ngó Ngô Mộc Lương bên cạnh, mãi mà không thể kiểm soát biểu cảm trên mặt.
Ối dồi ôi.
Nổ rồi, nổ drama rồi...
Sống mấy chục năm trên đời mới được chứng kiến tình huống kịch tính cỡ này.
Công khai vả mặt nhau trên sân khấu luôn à?
Hoắc Hựu Thâm cũng không thể kiểm soát được biểu cảm trên khuôn mặt mình, trong mắt toàn là bất ngờ và kinh ngạc, không thể tin nổi Trì Tích Đình lại thiếu lý trí đến vậy.
Các thực tập sinh khác không rõ ngọn ngành, nhưng cậu ta thì biết hết.
Trước khi Trì Tích Đình đi công tác vẫn chịu khó đi tìm Ngô Mộc Lương để giao phó sắp xếp dự án, chứng tỏ ít nhất vào ngày hôm đó Trì Tích Đình vẫn còn làm dự án cùng Ngô Mộc Lương.
Thế mà mới chưa đầy năm ngày, Trì Tích Đình muốn độc lập làm riêng thì quá bất khả thi. Làm sao có thể trong vài ngày ngắn ngủi mà tự làm ra một bản kế hoạch khác được?
Hơn nữa, khi làm lại một dự án thì rất dễ bị ảnh hưởng và trùng lặp với ý tưởng của phương án đầu tiên, muốn rẽ sang một hướng khác mà còn phải làm cho thật xuất sắc thì cực kỳ khó.
Lê Dạng cũng khá hoang mang, ngẩn người nhìn Trì Tích Đình một lúc lâu, bàn tay đặt trên mặt bàn siết chặt vì căng thẳng.
Những điều Hoắc Hựu Thâm đang nghĩ đến thì đương nhiên cô cũng nhận ra.
Lời nhắc nhở về hiệu suất công việc mà Thẩm Chi Triết vừa nói lúc nãy vẫn còn văng vẳng bên tai. Chỉ có vài ngày ngắn ngủi thôi, cho dù Lê Dạng tin tưởng vào năng lực làm việc của Trì Tích Đình đến mấy thì cũng không khỏi lo lắng thay cho anh.
Thẩm Chi Triết ngẩng đầu nhướn mày, khi bắt gặp đôi mắt đầy tự tin kiên định của Trì Tích Đình thì hơi thở cũng đột nhiên ngưng trệ trong chốc lát.
Thẩm Chi Triết lại quay đầu sang phía Chử Duật.
Chử Duật ngồi đó, lặng yên chăm chú nhìn Trì Tích Đình, đôi mắt đen sâu thẳm chỉ mải miết hướng về một nơi.
Nơi ấy có một vầng sáng rực rỡ đang chiếu rọi cuộc đời hắn.
Thẩm Chi Triết đột nhiên hiểu ra tại sao Chử Duật lại yêu Trì Tích Đình đến như vậy.
Ánh mắt của Thẩm Chi Triết dừng lại một giây trên trang bìa PPT trên màn hình chiếu.
Dưới tiêu đề lớn là một dòng chữ nhỏ.
——
Người lập kế hoạch: Trì Tích Đình
Thẩm Chi Triết quay sang gật đầu với Trì Tích Đình, mỉm cười nói: "Đương nhiên rồi."
------------------------------------------