Ngày Yêu Thầm Kết Thúc - Bổn La Bắc
Chương 11: Những Bông Hoa Hồng
Ngày Yêu Thầm Kết Thúc - Bổn La Bắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thử xem này.” Phương Hạm đưa cho tôi món đồ chơi, trông rất hào phóng.
Thực ra tôi không mấy hứng thú, nhưng vẫn cầm lấy xem qua. Đó chỉ là một món đồ chơi nhỏ xíu có vẻ “ngốc nghếch”, chủ yếu nhắm vào tâm lý người mua. So với loại cũ, nó có thêm vài tính năng tương tác.
Tôi dùng ngón trỏ chạm nhẹ vào đầu món đồ chơi. Màn hình giữa trán lập tức sáng lên, hiện lên khuôn mặt biểu cảm “thích thú”, hai mắt nhắm hờ, hai má hơi ửng hồng.
Quả thật trông như một con thú cưng tí hon.
“Thấy vui không?” Phương Hạm hỏi, giọng vừa hào hứng vừa mong chờ.
Tôi nhận ra cô ấy thật sự thấy thú vị, nên mới đưa tôi chơi thử. Phương Hạm có đôi mắt trong veo, ánh mắt sáng lấp lánh, nét mặt ngây thơ dễ thương.
“Cũng được.” Tôi không nỡ làm cô cụt hứng.
Phương Hạm trông như cô gái nhà nề nếp, gia đình yên ấm, đơn thuần và đôi khi hơi ngơ ngơ. Tôi cũng biết sức khỏe cô không tốt, nhưng không rõ cô bị bệnh gì.
“Nó tên gì?” tôi hỏi.
“LuLu.” Cô trả lời: “Tên đại khái thế, nghe cũng đáng yêu phải không?”
“Ừ, dễ thương lắm, nhớ chăm sóc tốt nhé.” Tôi trả lại món đồ chơi. Tôi đoán chắc Phương Hạm chỉ hào hứng lúc mới mua, chơi chán rồi sẽ đem bỏ xó.
Đúng lúc đó, tiếng chuông báo vào học vang lên. Một lát sau, cô giáo dạy tâm lý bước vào lớp. Cả lớp im phăng phắc, ai nấy cũng chuẩn bị bắt đầu tiết học.
Phương Hạm nhẹ nhàng đặt LuLu vào hộp bút, vuốt ve nó như đang “ru ngủ”. Suốt buổi chiều hôm đó, cứ có thời gian rảnh là cô lại sờ nhẹ LuLu một cái. Hôm nay có hoạt động mừng lễ thành lập trường, tiết tự học buổi tối không làm bài tập nên cô phải tranh thủ giờ ra chơi để làm, nếu không tối về sẽ phải thức khuya.
Sau khi học xong buổi chiều, Phương Hạm đã làm xong bài Toán và Ngữ văn. Mấy môn phụ không có nhiều bài tập, chỉ còn nửa tờ tiếng Anh là để dành tiết tự học cuối mới làm.
Do có lễ kỷ niệm trường, mọi người đều mất tập trung hơn thường ngày.
Tối đó, Phương Hạm ăn cơm ở căn-tin cùng Dương Thư Tuyết, rồi quay lại lớp tranh thủ làm nốt bài còn lại trước khi bị gọi đi tập trung.
Buổi văn nghệ bắt đầu lúc 6 giờ 30. Gần đến 6 giờ, các lớp lần lượt di chuyển sang hội trường. Giáo viên chủ nhiệm của lớp khá đặt nặng thành tích học tập nên mọi người chỉ cần có mặt là được, không yêu cầu gì thêm.
Học sinh tự xếp hàng, miễn sao đứng thành hàng cho chỉnh tề. Ai cũng đi cùng bạn thân hoặc người quen để dễ ngồi cạnh nhau xem biểu diễn.
Khi giáo viên ra tổ chức đội hình, Dương Thư Tuyết đứng trước gọi Phương Hạm tới.
Lúc đó khung cảnh khá lộn xộn, Phương Hạm thấy cô gọi thì nhanh chóng bước qua, không còn tâm trí để chú ý tôi đang ở đâu.
Đến hội trường, khi cả lớp đã ổn định chỗ ngồi, Phương Hạm mới chợt nhớ ra, quay đầu tìm thử. Nhưng hội trường rất rộng, hơn nữa khu vực khán đài không bật đèn, tối om một màu.
Cô liếc nhìn hàng ghế lớp mình, cố xác định xem tôi ngồi ở đâu. Lúc đầu cô chỉ muốn xem tôi ngồi ở đâu, nhưng nhìn quanh mấy lượt vẫn không thấy tôi đâu, đành thôi quay đầu lại, tập trung xem chương trình.
Chương trình mừng lễ kỷ niệm lần này dường như do khoa Nghệ thuật và Truyền thông tổ chức, chẳng liên quan gì đến khối học tập của chúng tôi. Nhà trường cũng “có tâm”, tạo điều kiện để học sinh khối các lớp trọng điểm có thêm thời gian ôn thi đại học.
Màn sân khấu mở ra, bốn MC bước ra chào khán đài. Phương Hạm ngồi dưới nhìn lên, thấy trong số MC có một cô gái rất đẹp. Cao, gầy, da trắng, mặc chiếc váy dạ hội màu xanh lơ hở vai, để lộ bờ vai và cánh tay trắng ngần. Nhìn từ xa giống như tiên nữ, giọng nói ngọt ngào, phát âm chuẩn như phát thanh viên.
Mặc dù lớp của Phương Hạm ngồi khá xa sân khấu, nhưng cô vẫn cảm nhận rõ ràng gương mặt của người dẫn chương trình đó nhất định rất xinh đẹp. Nếu không phải cực kỳ nổi bật thì làm sao nhìn xa thế mà vẫn thấy choáng ngợp đến vậy.
Ngay từ lúc cô gái đó bước ra, ánh mắt của Phương Hạm dường như đã bị hút chặt lấy, không thể dời đi.
Lúc này, Dương Thư Tuyết bỗng ghé tai nói nhỏ: “Cái bạn MC mặc váy xanh đó chính là Trần Lăng Huyên đấy.”
Ơ… Phương Hạm hơi sững người.
Thì ra cô ấy chính là Trần Lăng Huyên.
Trước đây cô thường nghe mọi người nói Trần Lăng Huyên xinh lắm, giờ mới thấy tận mắt, quả thật là quá xinh. Sau khi biết người đó là Trần Lăng Huyên, trong lòng cô ngoài cảm giác ngưỡng mộ còn có một tầng cảm xúc lạ lẫm khó gọi tên, không rõ là ghen tị hay ngưỡng mộ.
Phần còn lại của đêm hội trường thật ra khá buồn tẻ. Nào là hợp xướng, trình diễn nhạc cụ, thậm chí còn có cả ngâm thơ. Tiểu phẩm với tấu hài thì kịch bản nhạt nhẽo, không gây được tiếng cười. Ngoài điểm sáng là Trần Lăng Huyên, hầu như chẳng có tiết mục nào thực sự thu hút được khán giả.
Lại thêm ánh sáng xung quanh khu khán giả quá mờ. Một tiết mục hợp xướng còn gây buồn ngủ nữa, Phương Hạm ngồi một lúc thì bắt đầu gà gật, đến cuối cùng còn mơ màng thiếp đi một lát.
Khi tỉnh táo lại thì đã không còn buồn ngủ như trước, và chương trình cũng gần kết thúc rồi.
Trên sân khấu lúc này trông lộn xộn hơn lúc đầu. Có dây kim tuyến, giấy lấp lánh rơi vương vãi khắp nơi, dường như còn có vài bó hoa hồng mà khán giả tặng cho người biểu diễn lúc nãy.
Các MC cùng bước ra sân khấu lần cuối để nói lời kết thúc, tấm màn đỏ từ từ kéo xuống. Đèn ở khu khán đài bật sáng, ánh sáng trắng rọi xuống mạnh mẽ, như kéo tất cả mọi người trở lại hiện thực từ không khí mộng mơ vừa rồi.
Cửa chính và cửa bên của hội trường đều được mở ra, các khu vực lần lượt được cho rời đi.
Chương trình kéo dài khá lâu, mọi người ngồi lâu nên cơ thể cũng có phần tê mỏi. Khi đến lượt lớp của Phương Hạm đứng dậy rời khỏi hội trường, ai nấy đều đứng cả lên. Nhân lúc đó cô tranh thủ nhìn quanh một vòng.
Rõ ràng tất cả học sinh lớp cô đều có mặt, duy chỉ không thấy tôi. Không rõ tôi đã đi đâu mất rồi.
Cô thầm nghĩ, lặng lẽ theo hàng quay trở lại lớp.
–
Khi quay lại, thật ra đã bắt đầu tiết tự học buổi tối thứ hai, không còn tính là giờ nghỉ giữa tiết.
Lúc xếp hàng trở về lớp còn có vài học sinh trò chuyện, nhưng do giáo viên chủ nhiệm đi theo phía sau, nên hễ thấy có người nói là sẽ nhắc nhở ngay, dần dần mọi người cũng im lặng.
Cả lớp trở lại lớp học theo hàng lối chỉnh tề. Phương Hạm ngồi lại vào chỗ của mình thì thấy tôi vẫn chưa quay lại.
Cô cầm lấy LuLu, nhẹ nhàng vuốt ve. Màn hình lập tức hiện ra nét mặt đáng yêu, như thể trong đó thực sự có một con vật nhỏ thân thiết đang sống vậy.
“Về rồi thì tranh thủ học đi, thời gian không còn nhiều nữa đâu.” Giáo viên chủ nhiệm vừa đi ra khỏi lớp vừa không quên dặn dò.
“Làm bài xong hết chưa? Bây giờ tranh thủ khi đèn sáng, không khí yên tĩnh thì học cho hiệu quả. Để đến lúc về nhà lề mề thì cũng 10, 11 giờ đêm. Học muộn rồi lại mất ngủ, sáng mai dậy không nổi, lên lớp lại mơ mơ màng màng đấy.”
“Lớp trưởng, chú ý giữ trật tự nhé.” Dặn xong, cô giáo rời khỏi lớp.
Trong lớp có một hai bạn vẫn thì thầm trò chuyện, nhưng phần lớn đều đã lấy sách hoặc vở bài tập ra bắt đầu học.
Mãi đến khi giáo viên chủ nhiệm đi được một lúc tôi mới quay lại.
Lúc đó Phương Hạm đang tranh thủ làm bài tập vật lý. Nghe bên cạnh có tiếng động, cô quay đầu lại thì thấy tôi ôm mấy bó hoa hồng, ngồi phịch xuống ghế một cách phóng khoáng.
Trong tay tôi là năm cành hoa hồng, mỗi cành đều được gói riêng lẻ, đẹp đẽ.
Phương Hạm vừa nhìn là nhận ra ngay, có vẻ như là những bông hoa mà lúc nãy trong chương trình văn nghệ, khán giả ném lên tặng người biểu diễn ở hàng ghế đầu. Vậy là tôi không ngồi với lớp mà chạy ra phía trước à?
Cô vừa nghĩ, lông mày liền hơi chau lại.
Tôi cầm mấy cành hoa hồng trong tay, có chút không biết phải để ở đâu, đảo mắt nhìn quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở thùng rác cuối lớp.
Mấy bông hoa này là lúc tôi quay về thì được một cô gái quan hệ cũng khá thân trong trường nhét cho. Cô ấy lần này tham gia chuẩn bị hội diễn của trường với tư cách là người trong hội học sinh, cũng có diễn văn nghệ, nên chuẩn bị khá nhiều hoa nhưng chưa phát hết. Vừa hay trên đường quay lại lớp thì gặp tôi.
Cô gái đó có bạn trai rồi, mà cũng quen biết với tôi. Cho nên chắc chắn không phải có ý tỏ tình, chỉ đơn thuần là bạn bè từng quen trong mấy buổi tụ tập mà thôi.
Nhưng dọc hành lang chẳng thấy có thùng rác nào, tôi cũng không biết nên vứt ở đâu, đành cầm về lớp luôn.
Ban đầu tôi tính vứt vào thùng rác, nhưng vừa quay đầu thì khoé mắt chợt thấy Phương Hạm đang len lén nhìn mấy cành hoa hồng trong tay tôi.
Vốn dĩ lúc nãy tôi chưa nhìn kỹ, giờ thuận theo ánh mắt của cô mà cúi đầu nhìn xuống, mới nhận ra mấy bông hoa hồng này vẫn còn khá tươi.
“Cho cậu đấy.” Tôi nói một câu như vậy, rồi thẳng tay nhét mấy bông hoa hồng vào lòng Phương Hạm.
Lúc đó tay Phương Hạm đang đặt trên bàn. Tôi nói xong liền đưa hoa cho cô, cô theo phản xạ đưa tay đỡ lấy, sợ mấy bông hoa bị rơi mất.
“Hả…?”
Cô mở to mắt ngẩn người, mặt lập tức đỏ bừng lên.
Dù cô không rõ tôi lấy hoa từ đâu, nhưng chắc chắn là từ mấy bó hoa được ném về phía khán giả trong buổi biểu diễn của trường hôm nay. Phương Hạm cũng biết tôi chỉ là tiện tay đưa cho, hoàn toàn không mang hàm ý gì đặc biệt.
Thế nhưng, cô vẫn đỏ mặt, tim đập loạn lên.
“Cảm… cảm ơn.” Cô lắp bắp nói, ôm lấy mấy bông hoa, lúng túng không biết nên làm gì. Rõ ràng trong đầu trống rỗng, nhưng vẫn cố ra vẻ bình tĩnh.
Thực ra đến tay cũng không biết nên đặt ở đâu.
Cả người Phương Hạm rơi vào trạng thái hỗn loạn. Cô cuống quýt nhét mấy bông hoa vào ngăn bàn còn trống, sau đó lại cầm bút lên nhìn đề bài.
Nhưng tim đập quá nhanh, không tài nào tập trung nổi.
Thực ra Phương Hạm không ngốc. Cô cũng nhận ra ban nãy tôi vốn định vứt mấy bông hoa ấy đi, chỉ vì thấy cô đang nhìn nên mới tiện tay đưa cho cô.
Dù là vậy, cô vẫn thấy như mình vừa được nhận một món quà bất ngờ.
Chỉ cần nghĩ đến ý nghĩa đặc biệt của hoa hồng, dù nó chẳng liên quan gì đến cô và tôi, cô vẫn không thể kiềm chế nổi nhịp tim đang đập rộn ràng.
Cô khó khăn lắm mới bình tĩnh lại đôi chút, rồi lén liếc nhìn tôi một cái.
Trái ngược với tâm trạng hỗn loạn của Phương Hạm, tôi vẫn rất bình thản. Tôi cúi đầu xem điện thoại, không rõ đang nhắn tin với ai.
Trong khoảnh khắc đó, Phương Hạm bỗng thấy mình thật đáng thương. Tôi chỉ là tiện tay tặng cho cô mấy bông hoa người khác không cần, vậy mà có thể khiến cô vui đến rối bời trong lòng suốt cả buổi. Còn với tôi thì sao? Có lẽ chẳng cảm thấy gì, thậm chí còn không biết…
Rằng cô… thích tôi đến nhường nào.