19. Chương 19: Quả cầu tuyết và lời xin lỗi

Ngày Yêu Thầm Kết Thúc - Bổn La Bắc

Chương 19: Quả cầu tuyết và lời xin lỗi

Ngày Yêu Thầm Kết Thúc - Bổn La Bắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Căn hộ cao cấp nằm giữa trung tâm thành phố sầm uất. Bên ngoài cửa sổ sát tường, màn đêm phủ kín, nhưng thành phố vẫn lung linh với những ánh đèn nhấp nháy, như một dòng sông lửa giữa lòng đất.
Giang Diệc Nhiên bồn chồn đứng ngồi không yên. Lúc thì ngồi trước bàn máy tính, lúc lại bước ra ban công, chẳng tâm trí nào vào việc. Dù đã hơn chín giờ tối, nhưng anh vẫn chẳng thể tập trung làm bất cứ thứ gì, kể cả game.
Cô giáo chủ nhiệm yêu cầu anh phải xin lỗi Phương Hạm vào ngày mai. Nhưng anh chẳng biết phải làm sao.
Anh thử lên mạng tìm kiếm “cách xin lỗi con gái”, nhưng chẳng thu được kết quả hữu ích. Có một gợi ý tạm chấp nhận được: mua quà sẽ thể hiện thành ý hơn.
Quà tặng…
Giang Diệc Nhiên nhíu mày, suy nghĩ trong giây lát.
Nếu đặt hàng online bây giờ, chắc chắn không kịp giao vào sáng mai. Tốt nhất là ra cửa hàng mua trực tiếp và nhờ nhân viên gói quà luôn.
Nhưng đã hơn chín giờ rồi. Trong ký ức của anh chẳng còn cửa hàng nào phù hợp.
Mùa đông rét mướt, anh chỉ mặc một chiếc áo nỉ trắng dài tay, dựa vào lan can kính ban công. Dáng người cao gầy, mái tóc xào xạc trước gió đêm, trông từ xa như một chàng trai dịu dàng, nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ kiêu ngạo và lạnh lùng.
Anh nhắm mắt, nuốt nước bọt, rồi rời khỏi ban công. Anh băng qua phòng ngủ, lấy vội một chiếc áo khoác thể thao rồi bước ra ngoài.
Khi rời khỏi khu nhà, bên ngoài vắng tanh. Chỉ có vài người dắt chó đi dạo thuê cho các bà nội trợ quanh đây. Mãi đến khi ra tới đường chính, phố xá mới bắt đầu nhộn nhịp hơn chút.
Trung tâm thương mại gần đó mở cửa đến mười giờ tối.
Nhìn đồng hồ, Giang Diệc Nhiên thấy không còn nhiều thời gian. Anh vội vã chạy đến đó, vừa đến nơi đã gần chín rưỡi.
Anh ghé qua vài cửa hàng, nhưng chẳng biết nên mua gì tặng Phương Hạm. Đồ trang sức thì quá thân mật, mà mối quan hệ giữa hai người đâu đến mức đó.
Những món đồ khác… Thứ nhất, anh không biết Phương Hạm thích gì. Thứ hai, anh nhớ cô ấy sức khỏe không tốt, sợ mua nhầm thứ không phù hợp.
Đã gần đến giờ đóng cửa, nhiều cửa hàng bắt đầu dọn dẹp. Giang Diệc Nhiên đi nhanh, cuối cùng dừng lại trước một cửa hàng bán đồ lưu niệm và hàng tiêu dùng nổi tiếng.
Anh chưa bao giờ bước chân vào loại cửa hàng này, nhưng nhìn từ ngoài, rõ ràng đây là nơi nhắm đến đối tượng khách nữ.
Trước cửa bày đầy thú nhồi bông, ly tách xinh xắn, đồ chơi nhỏ nhắn và các loại hộp quà liên kết. Bên trong còn có cả đồ trang sức, băng đô, mỹ phẩm linh tinh, đủ màu sắc rực rỡ, chỉ nhìn thôi đã biết đây là thứ con gái thích.
Anh dừng chân, còn đang ngắm nghía thì một nhân viên cửa hàng tươi cười bước ra đón.
“Anh trai đẹp trai muốn mua gì ạ? Bên em sắp đóng cửa rồi, cần gì em dẫn anh đi xem luôn nhé~”
“Mua cho bản thân hay tặng bạn học ạ?”
“Nếu mua cho bạn gái thì bên em có nhiều món bán chạy lắm luôn nha. Ví dụ như mấy hộp mù nhỏ của heo con Mi này, hay loạt gấu bông Sanrio này nữa, rất hot luôn. Bên này còn có băng đô nè, mũ nè, món nào mấy bạn nữ cũng thích hết á…”
Cô nhân viên vừa đi theo vừa nói liên tục, nhưng anh vẫn im lặng, chỉ đi loanh quanh trong cửa hàng.
Đến khi ánh mắt dừng lại ở một món đồ khá khuất góc, bước chân của Giang Diệc Nhiên bỗng nhiên dừng lại.
Thông thường, những món bán chạy sẽ được đặt ở tầng ngang tầm mắt, tầng thứ ba đối với khách nữ. Còn những tầng cao hơn gần như chỉ để trưng bày hàng tồn, phải ngẩng đầu mới nhìn thấy.
Nhưng vì Giang Diệc Nhiên cao nên đứng ngang tầm cũng vừa đúng tầng bốn, tầng năm. Ở đó, đa phần là hàng chưa khui hộp, kiểu như kho mini của cửa hàng.
Thế mà ở góc trong cùng, cạnh mấy chiếc ly thủy tinh được bọc trong hộp giấy hồng nhạt, Giang Diệc Nhiên lại nhìn thấy một quả cầu tuyết, đơn giản và không mấy nổi bật.
Quả cầu tuyết nhỏ nhắn, là loại phổ thông rất thường thấy. Đế màu đen, bên trong là một ngôi nhà nhỏ màu đỏ và sân vườn thu nhỏ, xung quanh có những bông tuyết trắng lặng lẽ rơi.
Cô nhân viên vẫn đi theo sau, thấy anh dừng lại, ánh mắt nhìn lên tầng cao, còn tưởng anh đang ngắm mấy chiếc ly chưa mở hộp.
“À, mấy cái trên đó chưa khui đâu ạ. Thật ra là kiểu giống mẫu này nè.”
“Mẫu này bán cũng tốt lắm, có hình con bướm, nhìn đẹp đúng không ạ~”
“Mẫu này là thiết kế riêng của bên em, không phải đồ liên kết, hàng độc quyền á. Chỗ khác không có đâu.” cô nàng giới thiệu.
Vừa nói vừa cầm mẫu ly bên dưới lên, trong lòng nghĩ: Trời ơi, chàng trai này đẹp trai quá trời quá đất.
Loại ly này rõ ràng là dành cho con gái, không biết bạn gái của anh ấy là người như thế nào nhỉ?
Được làm bạn gái của một chàng như vậy, chắc hạnh phúc lắm luôn…
Cô vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy cằm dưới sắc nét, yết hầu trắng ngần nổi bật của thiếu niên, tim cũng lỡ nhịp một nhịp.
Học sinh nam cấp ba đúng là tuyệt nhất.
So với đàn ông ngoài xã hội, nhìn sạch sẽ và tươi mới biết bao nhiêu.
Nhưng ai ngờ khi cô còn đang cầm chiếc ly lên giới thiệu, thì Giang Diệc Nhiên lại chẳng nói chẳng rằng, đưa tay lấy quả cầu tuyết bị đẩy vào tận trong cùng ra.
Thứ này đã lâu không ai mua rồi, vì bán chậm nên mới bị đẩy sâu vào phía trong cùng.
Cô nhân viên không ngờ Giang Diệc Nhiên lại hứng thú với quả cầu tuyết đó.
“Ồ, cái này chắc sắp ngưng bán rồi đó anh, bán không chạy lắm. Còn đúng ba cái cuối cùng thôi.”
“Bên trong còn có cả hộp nhạc mini nữa, bật công tắc lên sẽ có đèn và nhạc luôn. Nhưng chỉ có một bài duy nhất, là For Elise.”
“Anh muốn mua không?” Cô đặt lại cái ly về chỗ cũ, quay sang hỏi.
Cậu thiếu niên cầm quả cầu tuyết lên ngắm nghía một lúc.
Cậu khẽ lắc nhẹ, những bông tuyết giả trong quả cầu liền tung bay, nhẹ nhàng rơi xuống sân nhỏ bên trong, tạo nên một cảm giác mơ hồ như trong cổ tích.
“Ừ.”
“Giúp tôi gói lại.” Cậu nói.
Giang Diệc Nhiên nhìn quả cầu tuyết ấy, bỗng nhiên lại nhớ đến ngày hôm đó, cái ngày Phương Hạm bất ngờ đi học lại.
Thực ra bình thường anh rất ít chú ý đến việc học, mà đúng lúc sáng hôm đó không có gì làm, Phương Hạm bị cô giáo dạy Văn gọi lên đọc bài làm.
Anh chẳng biết gì về cô bạn cùng bàn của mình, đến cả gương mặt cũng chẳng nhớ nổi.
Thế nhưng lúc thấy Phương Hạm bước lên bục giảng, không hiểu sao lại nhìn cô ấy một lúc, tiện thể nghe luôn vài câu.
Phần lớn nội dung bài văn anh đều quên rồi, thậm chí cả đề bài là gì cũng chẳng nhớ nổi. Thế nhưng lại vô tình nhớ rất rõ vài câu trong bài viết của cô ấy.
Anh không thể nhắc lại nguyên văn, chỉ nhớ mang máng rằng Phương Hạm kể về một đêm nọ khi đi chữa bệnh ở Bắc Thành, trời đổ một trận tuyết rất lớn.
Cô ấy kể người nhà đã cõng cô đi trong đêm, nghe tiếng bước chân lún trên lớp tuyết dày, cùng tiếng tuyết rơi trên nhành cây và tán ô.
Cô ấy viết rằng, từ đó đến nay chưa bao giờ gặp lại trận tuyết nào lớn đến thế, giống như hoa lê từ trên trời rơi xuống.
Anh còn nhớ, ban ngày chị gái cô vừa mắng cô vì kén ăn, nhưng tối đến vẫn lén vào phòng xem cô ấy có đá tung chăn không, rồi dịu dàng đắp lại cho cô ấy.
Ngoài mấy chi tiết ấy ra, những phần khác của bài văn anh chẳng còn nhớ gì nữa.
Nhưng chẳng hiểu sao, hai chi tiết nhỏ đó lại khắc vào đầu anh một cách sâu sắc đến kỳ lạ.
Dù sức khỏe yếu, nhưng có vẻ gia đình cô ấy rất hạnh phúc. Từng người thân trong nhà đều yêu thương cô ấy hết mực. Rõ ràng chỉ là những chuyện thường ngày rất đỗi bình thường, nhưng nghe vào tai lại khiến người ta cảm thấy yên bình và ấm áp.
Giang Diệc Nhiên không muốn thừa nhận.
Nhưng khoảnh khắc ấy, sau cơn ấm lòng mơ hồ, trong lòng anh là sự ghen tị và một nỗi chua xót không tên.
Sau khi thanh toán, Giang Diệc Nhiên cầm hộp quà được gói cẩn thận rời khỏi cửa hàng.
Nghĩ tới chuyện định tặng mình socola nhưng bị anh hất văng, anh tiện đường ghé vào cửa hàng tiện lợi 24/7 gần đó, mua thêm vài thanh socola bỏ vào cùng hộp quà.
Về đến nhà, mở cửa.
Trong nhà vẫn y nguyên như lúc anh đi.
Dạo gần đây cô giúp việc không còn đến nữa. Lần cuối cùng đến bà ấy còn nói muốn thanh toán tiền lương, chắc là bên Kiều Tuyết thực sự không còn gửi tiền thêm nữa.
Thiếu niên cụp mắt, ánh nhìn lạnh nhạt bước vào nhà.
Lúc này đã hơn mười giờ. Giang Diệc Nhiên để quà trên kệ phòng khách, rồi về phòng chơi vài ván game trước khi đi ngủ.
Có lẽ vì chuyện ban ngày khiến anh ấn tượng quá sâu, lời cô giáo nói “con bé về nhà khóc cả ngày” cứ văng vẳng trong tiềm thức… Hoặc cũng có thể vì lý do nào đó khác.
Anh lại mơ thấy Phương Hạm.
Giang Diệc Nhiên vốn là kiểu người rất ít khi mơ. Anh không có trí tưởng tượng phong phú, mà nếu có mơ thì sáng hôm sau tỉnh dậy cũng chẳng nhớ nổi gì. Nhưng không hiểu sao, giấc mơ đêm nay lại rõ ràng đến kỳ lạ.
Anh mơ thấy Phương Hạm đang ngồi xổm ở góc cuối lớp, lặng lẽ khóc.
Đôi mắt đen lay láy như nho đen, nhìn rất trong trẻo, nhưng vùng da quanh mắt đỏ bừng, viền mi mắt lấp lánh nước.
Anh mơ thấy cô ấy khóc đến nỗi nghẹn thở, trông đáng thương vô cùng.
Không hiểu vì sao, bình thường lúc tiếp xúc cũng chẳng thấy gì đặc biệt, thậm chí số lần để ý đến cô ấy cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, vậy mà trong giấc mơ, cô ấy lại khiến người ta vừa thương vừa muốn ôm.
Anh thừa nhận lương tâm bị lay động, sinh lòng trắc ẩn, liền bước lại gần ngồi xuống ôm lấy cô ấy.
Anh mơ thấy cô ấy rất nhẹ, ôm vào lòng mềm nhũn như không xương.
Sau đó anh đỡ cô đứng dậy, cảm giác như có thể dễ dàng bế bổng cô ấy lên bằng tư thế công chúa. Nhẹ như mây, không chút trọng lượng. Nhưng khi ôm vào thì cảm giác lại rất êm, rất dễ chịu.
Mềm mềm, giống như kẹo bông gòn.
Anh mơ thấy cơ thể cô ấy áp vào người mình, lườn ngực cô ấy cũng mềm mại.
Cảm giác đó thật lạ lùng. Anh đặt cô ấy ngồi lên bàn học trong lớp, nhìn kỹ gương mặt cô ấy. Da trắng mịn, hàng mi dài, có vết ướt dính lại vì nước mắt, vón thành từng cụm nhỏ.
Đôi môi Phương Hạm đỏ au, giống như màu quả anh đào. Anh nghi ngờ cô ấy có đánh son bóng, nhưng nhìn thì thật sự rất ngọt ngào.
Khiến người ta chỉ muốn hôn.
Lớp học không có ai khác. Trong mơ, không hiểu vì sao Giang Diệc Nhiên như bị thứ gì mê hoặc, liền cúi đầu hôn nhẹ cô ấy một cái.
Cũng từ đó, anh mới phát hiện ra, thì ra trong mơ cũng có thể cảm nhận được cảm giác chân thực gần như ngoài đời thật, như thể cả bộ não và cơ thể đều phối hợp ăn ý.
Anh mơ thấy khi hôn cô ấy, môi cô ấy mềm mềm, ấm áp, ẩm ướt, đầu mũi còn thoang thoảng mùi thơm nhẹ đặc trưng của con gái.
Thậm chí anh còn mơ thấy mình chạm vào ngực cô ấy. Nhìn qua thì không lớn lắm, chỉ hơi nhô nhẹ, nhưng không ngờ khi chạm vào lại có cảm giác rất tuyệt, mềm mại như chiếc bánh bao chưa hấp chín…
Sau đó, anh tỉnh dậy.
Chưa kịp nghe chuông báo thức, Giang Diệc Nhiên đã tự nhiên tỉnh giấc. Dưới lớp chăn, người anh em nhỏ đang căng cứng, có chút nóng ran và tê dại, phần đầu nhạy cảm còn đang cọ sát với mặt vải chăn.
Rèm cửa cản sáng rất tốt, trong phòng vẫn tối mờ mờ.
Anh vốn có thói quen ngủ khỏa thân, dù sao trong nhà cũng chẳng có ai, không lo bị ai xông vào bất ngờ.
Thiếu niên chống tay ngồi dậy, bộ chăn ga xám tro làm nổi bật làn da trắng lạnh của anh. Ánh sáng hắt nhẹ lên xương quai xanh sắc nét, yết hầu rõ ràng và bắp tay rắn chắc mang đường nét mảnh khảnh của tuổi thanh xuân.
Giang Diệc Nhiên nhíu mày, vò tóc, trong ánh mắt còn vương chút mơ màng chưa tỉnh hẳn.
Anh nheo mắt, với tay lấy điện thoại bên cạnh xem giờ.
6 giờ sáng.
Anh xoa trán, tiện tay nhấn nút tự động kéo rèm. Ánh sáng sớm mờ nhạt nhanh chóng tràn vào từ cửa sổ sát đất.
Nhưng Giang Diệc Nhiên vẫn ngồi thừ trên giường rất lâu, mái tóc rối bời. Dưới lớp chăn xám nhạt, có một chỗ nhô lên rõ rệt.
Giống như một ngọn đồi nhỏ.
Anh nhớ lại giấc mơ tối qua.
Bình thường mơ xong là quên sạch, nhưng không hiểu sao lần này lại nhớ rất rõ. Có lẽ vì cảm giác quá thật, khiến người ta không quên nổi.
Nhưng sao lại là Phương Hạm…?
Người ta thường nói giấc mơ phản ánh tiềm thức. Nhưng Giang Diệc Nhiên chưa từng cảm thấy mình có cái “tiềm thức” kiểu đó, nhất là với cô bạn cùng bàn kia.
Dù sao trước hôm qua, anh và cô ấy cũng chẳng có mấy lần tiếp xúc, thậm chí tổng cộng chưa nói được mấy câu.
Anh cảm thấy xấu hổ và không thể chấp nhận nổi cái kiểu “tiềm thức” này của chính mình.
Giang Diệc Nhiên cau mày, chuẩn bị xuống giường đi vệ sinh.
Nào ngờ vừa lật chăn lên, ga giường màu xám nhạt đã in một vệt ướt đậm rất rõ ràng.
Giang Diệc Nhiên mang theo hộp quà, tâm trạng bực bội rối bời đến trường.
Hôm nay anh dậy sớm, đến lớp cũng sớm hơn bình thường. Vừa bước vào lớp đã vô thức liếc về phía chỗ ngồi của Phương Hạm, phát hiện vẫn còn trống, không có ai cả.
Phương Hạm thường đến lớp rất sớm. Ít nhất mỗi lần anh đến thì cô ấy đã ngoan ngoãn ngồi vào chỗ, mở sách học từ mới rồi.
Có lẽ hôm nay anh đến sớm quá, chắc chút nữa cô ấy sẽ tới thôi. Anh nghĩ vậy.
Giang Diệc Nhiên quay lại chỗ, ngồi xuống, đặt hộp quà lên ghế của Phương Hạm.
Anh thật sự không biết phải nói sao để xin lỗi, mở miệng ra thế nào cũng thấy ngượng ngùng và không tự nhiên. Anh chỉ hy vọng khi cô ấy tới sẽ thấy quà và tự hiểu ý.
Thế nhưng thời gian cứ trôi từng phút một.
Cho đến khi hầu hết các bạn trong lớp đã đến, sắp đánh chuông vào tiết tự học buổi sáng, Phương Hạm vẫn không thấy đâu.
Giang Diệc Nhiên cảm thấy kỳ lạ. Một mặt thì nghĩ hôm qua mình chỉ xô cô ấy một cái, làm rơi thanh socola thôi, không đến mức khiến cô ấy tổn thương đến không muốn đi học nữa.
Nhưng mặt khác, cảm giác tội lỗi trong lòng khiến anh càng lúc càng thấy bất an.
Anh bồn chồn không yên, ngón tay phải trên bàn cứ nắm chặt rồi lại buông, cuối cùng không nhịn nổi nữa, trước giờ học liền bước đến chỗ Dương Thư Tuyết hỏi một câu:
“Phương Hạm hôm nay sao không đến?”
Dương Thư Tuyết vừa lục vở Toán và Anh ra nộp cho lớp trưởng xong, quay đầu lại đã thấy Giang Diệc Nhiên đứng đó.
“Sao mà tôi biết được? Cậu hỏi tôi tôi cũng đâu biết? Cậu không nên hỏi tôi, phải đi hỏi lớp trưởng, hỏi giáo viên chủ nhiệm ấy chứ. Cậu ấy xin nghỉ đâu phải xin với tôi.”
Dương Thư Tuyết đáp với giọng chẳng mấy thiện cảm.
Thật ra cô đơn thuần là thấy Giang Diệc Nhiên chướng mắt nên nói chuyện khó nghe. Sáng nay bận rộn chép bài với nộp bài, đến bản thân còn chẳng để ý Phương Hạm không có mặt.
Thiếu niên nhíu mày, cũng chẳng buồn đôi co với cô, xoay người sang hỏi lớp trưởng.
Nhưng lớp trưởng cũng chỉ lắc đầu.
“Tôi không biết nữa. Hôm qua cậu ấy không học tiết tự học buổi tối là vì sức khỏe không tốt, nhưng sáng nay vì sao không đến thì tôi cũng không rõ. Có lẽ lại là bệnh cũ tái phát thôi.”
“Vì lý do sức khỏe, cậu ấy xin nghỉ cũng không cần thông qua tôi, toàn là trực tiếp xin phép với giáo viên chủ nhiệm.” Lớp trưởng nói.
Giang Diệc Nhiên khẽ gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh quay về chỗ ngồi. Nhưng trong lòng thì còn rối bời hơn cả lúc trước.
Lúc này tiết tự học buổi sáng đã bắt đầu.
Nhưng tiết tự học Ngữ văn khá lỏng lẻo, thường giáo viên cũng không có mặt, chỉ có lớp phó học tập đứng lên dẫn cả lớp đọc thuộc lòng thơ cổ.
“Chí nhược xuân hòa cảnh minh, ba lan bất kinh…”
Giọng đọc sách đều đều, nhịp nhàng vang lên trong lớp học.
Giang Diệc Nhiên không đọc theo, chỉ cúi đầu mở điện thoại, vào nhóm lớp tìm tên Phương Hạm trong danh sách thành viên, rồi nhấn vào trang cá nhân của cô ấy.
Ảnh đại diện của Phương Hạm là một hình vẽ hoạt hình đơn giản, mang phong cách hơi cũ kỹ. Cấp độ tài khoản cũng không cao.
Anh do dự một hồi, mở khung trò chuyện cá nhân, gõ vài dòng tin nhắn nhưng lại thấy không ổn, lập tức xóa sạch, rồi quay lại trang cá nhân của cô ấy, nhấn nút “thêm bạn”.
Hệ thống hiện: Đã gửi yêu cầu kết bạn.
Giang Diệc Nhiên lo lắng bất an suốt cả một tiết học, liên tục cúi đầu kiểm tra điện thoại, đến mức bị cô giáo dạy tiếng Anh ném phấn mấy lần, nhưng phía Phương Hạm vẫn không có chút phản hồi nào.
Có lẽ là chưa thấy tin nhắn. Nếu thấy rồi, chắc cô ấy sẽ đồng ý lời mời chứ?
Anh một mặt nghĩ rằng cô ấy sẽ đồng ý, nhưng mặt khác lại chẳng dám chắc chắn.
Tại khu khám bệnh của bệnh viện trực thuộc đại học y danh tiếng nhất Thượng Hải, mới sáng sớm mà đã đông nghẹt người.
Bên ngoài bệnh viện chen chúc ô tô và bệnh nhân đến khám. Đây là một bệnh viện tuyến đầu nổi tiếng, có gần hai mươi chuyên khoa trọng điểm cấp quốc gia, trong đó nội tim mạch và ung bướu là hai chuyên khoa hot nhất.
Còn khu nội trú thì lại yên tĩnh hơn hẳn.
Khi Phương Hạm tỉnh dậy, trên tay cô vẫn còn gắn kim truyền tĩnh mạch.
Giường cô nằm gần cửa sổ, chưa mở mắt đã cảm nhận được ánh sáng ban mai mờ trắng từ ngoài chiếu vào.
Tối qua cô phải vào phòng cấp cứu, nhưng giờ đã ổn hơn nhiều. Ngoại trừ tim vẫn còn nặng trĩu, thì tạm thời không còn cảm giác đau nữa.
Cô gái mở mắt, ngơ ngác nhìn lên bầu trời xám mờ bên ngoài cửa sổ.
“Dậy rồi à, có chỗ nào thấy khó chịu không? Còn đau ở đâu không?” Phương Vi, đang ngồi bên cạnh dùng laptop làm việc từ xa, vội vàng quay sang hỏi khi thấy cô tỉnh lại.
“Không ạ.” Phương Hạm lắc đầu.
Thực ra trong lòng cô đầy áy náy. Hôm qua cô bệnh khiến cả nhà phải lo lắng, thức trắng đêm. Phương Vi phải chăm cô nên buộc lòng nghỉ làm, chắc lại bị trừ lương.
Trước đây, vì thường xuyên xin nghỉ để đưa cô đi khám, Phương Vi đã từng bị công ty cũ cho thôi việc.
“Vậy có đói không? Muốn ăn gì không?” Phương Vi hỏi.
Nhưng Phương Hạm vẫn lắc đầu.
Phương Vi nhìn thấy em gái mình xanh xao, yếu ớt, đoán chắc chẳng còn tâm trạng ăn uống, trong lòng xót xa vô cùng. Nhưng lúc này, điều duy nhất chị có thể làm là khẽ vuốt nhẹ mái tóc cô ấy.
“Lát nữa chị sẽ gọi bác sĩ tới. Em nói với bác sĩ cảm giác trong người hiện tại nhé.”
“Để bác sĩ kiểm tra lại một lần nữa.” Chị dặn.
“Vâng.” Phương Hạm khẽ đáp, đầu khẽ gật nhẹ trên gối.
Phương Vi nhìn cô ấy, muốn thở dài, nhưng lại sợ mình thở dài sẽ khiến em lo nghĩ nhiều hơn, nên đành nhịn xuống, chỉ nhẹ giọng nói:
“Chiều nay ba sẽ lên xe qua đây, chắc tối là tới nơi rồi.”
“Chị có bảo ba mang theo ít bắp và bánh ú nước tro ở nhà lên. Tối chị về nấu xong sẽ mang vào cho em.”
“Dạ.” Phương Hạm mím môi, đầu vẫn tựa gối, khe khẽ gật đầu.
Không khí trong phòng yên lặng vài giây.
Cô gái hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà mở miệng hỏi: “Chị… hôm qua bác sĩ nói thế nào ạ?”
Nhìn vào đôi mắt của em gái, Phương Vi thật sự không nỡ nói ra sự thật. Chị khẽ cau mày, suy nghĩ một chút rồi mới nhẹ giọng đáp:
“Bác sĩ nói là… cần em nghỉ ngơi thật tốt.”
“Dạo này đừng đến trường nữa, cứ ở viện tĩnh dưỡng đã. Không được để cảm xúc tiêu hao quá nhiều, quá kích động đều không tốt với em.”
Chị vừa nói, vừa giúp em vén gọn mái tóc mái trước trán, để lộ gương mặt trắng trẻo thanh tú.
“Chị đã xin nghỉ với cô chủ nhiệm cho em rồi, nên em không cần lo.”