75. Chương 75: Trăng tròn

Ngày Yêu Thầm Kết Thúc - Bổn La Bắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bài nhạc vang lên sau lễ cưới là 'I Don’t Know', đúng là bài Phương Hạm yêu thích.
Giai điệu tươi vui, ngọt ngào, khiến lòng người như được gột rửa, trở nên nhẹ nhàng và trong sáng.
Vì không uống rượu, Phương Hạm chỉ cùng Giang Diệc Nhiên đi gặp khách mời một cách tượng trưng. Cô chào hỏi mọi người, uống chút nước trái cây.
Tiệc rượu buổi chiều cô không tham dự, mà quay về cùng Phương Vi và nhân viên để sắp xếp danh sách khách mời và quà mừng.
Hầu hết khách đến đều gửi lì xì, số khác tặng quà.
Trong lúc sắp xếp, Phương Hạm tình cờ nhìn thấy một hộp quà tinh xảo nhưng không thấy tên người tặng trong danh sách.
“Chị ơi, cái này là của ai vậy? Hộp không ghi tên.” Cô hỏi Phương Vi.
Phương Vi ngẩng đầu lên, nhanh chóng đáp: “Một người đàn ông mang đến, đưa xong liền đi luôn.”
“Chị có bảo anh ấy ghi tên mà, nhưng anh ấy nói không cần. Chị đoán chắc là người em từng nói đó, người hay tìm đến chị ấy?”
Phương Hạm nhíu mày, nhanh chóng lấy điện thoại ra.
Cô mở WeChat, quả nhiên thấy người bí ẩn kia đã nhắn tin: “Chúc em hạnh phúc.”
Lòng cô chút nghẹn, rồi trả lời: “Cảm ơn anh [trái tim].”
Thật ra cô muốn an ủi anh ấy, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.
Dù sớm đoán được người đó là ai, nhưng giữa họ, mối quan hệ như vậy, giữ khoảng cách có lẽ là tốt nhất.
Ở nơi khác, nghĩa trang Thanh Trúc Viên.
Nơi đây không có cao ốc hay đường xe đông đúc, chỉ có núi xanh thẳm trải dài đến tận chân trời. Không gian tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng chim hót và gió xào xạc qua lá rừng.
Một người đàn ông cao lớn, dáng quý phái đứng trước tấm bia mộ, hơi khom người đặt xuống bó hoa hồng phấn nhạt.
Buổi chiều nắng gắt chiếu từ bầu trời xanh không mây. Xung quanh là rừng cây xanh mướt, nhưng khu mộ này không có bóng cây che, hoàn toàn phơi dưới ánh mặt trời.
“Ba ơi, chỗ này nắng quá.”
Một bé trai đứng bên cạnh nói bằng giọng ngọng nghịu, vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn mặt trời.
Quản gia nữ đứng không xa vội mở ô che nắng, đưa cho bé, tạo khoảng bóng râm.
Nhưng người đàn ông lắc đầu nhẹ.
Quản gia hiểu ý, thu ô lại.
“Đã mang mũ của Lệ Bảo chưa?”
“Dạ có.” Quản gia đáp, lấy ra từ túi chiếc mũ trẻ em màu vàng kem. Bà định đội lên cho bé thì người đàn ông đã giơ tay ra.
“Để tôi.”
Quản gia gật đầu, kính cẩn đưa chiếc mũ, rồi lùi lại.
Chủ nhân của bà năm nào cũng đến đây cùng đứa trẻ vào những ngày lễ lớn để thăm viếng người vợ quá cố.
Nhưng không hiểu sao hôm nay chẳng phải lễ gì, lại đột nhiên nói muốn đưa Lệ Bảo đến.
Người đàn ông quỳ một gối xuống, đội chiếc mũ lên cho bé trai.
Chiếc mũ trẻ con này vành không rộng, nhưng đủ để che nắng, giúp khuôn mặt nhỏ của bé không bị cháy nắng.
Bé trai chừng bốn, năm tuổi, mặt tròn bầu bĩnh, đôi mắt đen lay láy như mắt nai, trông còn xinh hơn cả con gái.
“Nói tạm biệt với mẹ đi.” Người đàn ông nói với đứa trẻ.
“Mẹ ơi, tạm biệt.” Cậu bé lễ phép vẫy tay với bia mộ.
Trên bia mộ là bức ảnh của một người phụ nữ trẻ.
Dù chỉ là ảnh đen trắng, nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp thanh tao, cổ điển. Mặt trái xoan, lông mày mảnh cong cong, đôi mắt dịu dàng sáng rõ.
Người đàn ông bế đứa bé lên, sau cùng nhìn bức ảnh lần nữa, rồi quay người rời đi.
“Ba ơi, lần sau mình khi nào lại đến nữa?” Cậu bé được bế trên tay trái của người đàn ông, lí nhí hỏi.
“Ừm, tháng sau nhé.”
Anh khẽ đáp, tay phải chỉnh lại mũ cho bé, rồi bước xuống bậc thềm, hướng về cổng nghĩa trang.
Buổi chiều nóng đến mức mặt đất như bị thiêu đốt. Mãi đến khi màn đêm buông xuống, ánh đèn rực rỡ len lỏi, hơi nóng từ mặt đường bê tông mới dần tan đi.
Tiệc cưới sắp kết thúc.
Phương Hạm tiễn gần hết khách khứa, chỉ còn vài người bạn thân của Giang Diệc Nhiên đang trò chuyện.
Cô thu dọn mọi thứ, sắp xếp xong cho bố, rồi nhìn Dương Thư Tuyết và các bạn cùng phòng rời đi, cùng chị gái về nhà họ Giang.
Dù là căn nhà cũ, nhưng giờ là phòng tân hôn, nên họ vẫn dán chữ “Hỷ” đỏ chót trước cửa.
Quan Huống đã đưa cháu ngoại nhỏ về trước. Phương Vi sợ em gái về một mình sẽ cô đơn nên đi cùng. Còn Giang Diệc Nhiên thì bị bạn bè giữ lại khách sạn tụ họp.
Phương Hạm ngồi nói chuyện với chị gái một lúc.
Sau khoảng nửa tiếng, Quan Huống mới dỗ con ngủ xong, lại lái xe quay lại dưới lầu để đón Phương Vi về.
Phương Hạm chờ chị gái lên xe xong mới quay vào nhà.
Cô cởi áo khoác ngoài, thay đôi dép đi trong nhà thoải mái nhất, vào phòng ngủ uống nước, uống thuốc, rồi quay lại phòng khách, nhìn đống đồ ngổn ngang trước mặt mà nhíu mày.
Bên trong là quà cưới, bao lì xì từ khách mời, cùng cả đống túi chứa váy cưới, giày cưới, và nhiều bộ đồ khác của cô.
Bao nhiêu thứ cần phải dọn dẹp, sắp xếp lại.
Hôm nay đã quá mệt mỏi, cô chẳng còn chút sức lực nào để động tay vào nữa. Cô chỉ muốn tắm rửa sạch sẽ, rồi nằm dài trên giường nghỉ ngơi thật thoải mái.
Hay là để mai dọn?
Phương Hạm rất nhanh đã tự thuyết phục được mình, thay bộ đồ ngủ êm ái nhất, tẩy trang rồi quay lại phòng ngủ, mở điện thoại kiểm tra từng người bạn của mình đã về nhà hay ký túc xá an toàn chưa.
Chuyện cưới hỏi coi như đã kết thúc viên mãn.
Chỉ là…
Phương Hạm liếc nhìn đồng hồ, đã gần chín giờ, mà Giang Diệc Nhiên vẫn chưa về. Không biết anh định tụ tập với bạn bè đến bao giờ nữa.
Cô khẽ nhíu mày, nằm xuống giường.
Cả ngày bận rộn, cô gần như không đụng tới điện thoại, chưa có thời gian lướt mạng thư giãn.
Cũng chính lúc lướt từ khóa hot trend, Phương Hạm mới phát hiện, vài tiếng trước, Giang Diệc Nhiên đã đăng bài về lễ cưới lên Weibo và vòng bạn bè.
Chỉ là anh không hề nói với cô, còn cô thì không lên mạng, nên giờ mới thấy.
“Tôi và vợ tôi.”
“Kết hôn rồi!”
Giang Diệc Nhiên chỉ viết vài chữ ngắn gọn. Hình đính kèm là ảnh chụp buổi sáng ở lễ cưới, lúc khách mời vẫn chưa đến.
Bình luận bên dưới toàn trêu chọc anh là “tự kết hôn với chính mình à?” vì trong ảnh không thấy một bóng người.
Xem đến đây, Phương Hạm mới nhớ ra là ekip chụp hình và quay phim hôm nay vẫn chưa gửi file cho cô.
Tiện tay, cô nhắn hỏi luôn.
Nhiếp ảnh gia nói đã chụp rất nhiều, nhưng cần chỉnh sửa từng tấm nên chắc phải mất một tuần mới gửi toàn bộ được.
Bên quay phim thì đỡ hơn một chút. Tuy cũng phải hậu kỳ, nhưng thấy Phương Hạm tò mò và nôn nóng nên họ gửi tạm mấy đoạn gốc cho cô xem trước.
“Đại khái là như vậy đó. Bên em sẽ hậu kỳ thêm, chỉnh ánh sáng chút xíu. Sau đó sẽ gửi cả bản gốc và bản chỉnh sửa cho chị! Chị yên tâm nhé!” Bên đó nhắn lại.
“Vâng~” Cô trả lời, nhận mấy đoạn video ngắn và mở lên xem thử.
Để xem rõ hơn, cô còn rời khỏi giường, đến bàn làm việc lấy laptop, dùng màn hình lớn để mở.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, nên hiệu ứng trong video cũng xuất sắc. Chỉ có vài chỗ ánh sáng hơi gắt một chút, cần chỉnh lại.
Phương Hạm ngồi xem cảnh quay của chính mình, lòng dâng lên một cảm xúc rất lạ.
Ánh nắng, bãi cỏ xanh, hoa tươi, dây ruy băng, bóng bay màu hồng nhạt, và chiếc váy cưới trắng tinh khôi.
Những quả bong bóng trong suốt bay lên từ máy thổi, lấp lánh sắc màu cầu vồng khi bắt ánh sáng.
Mọi thứ đều đẹp đẽ, như mơ. Ngay cả người bên cạnh cũng là người mà cô yêu.
Ngay cả chính cô, có lẽ cũng không thể tái hiện lại trọn vẹn cảm xúc hạnh phúc và xúc động lúc đó.
Phương Hạm mải mê ngắm video, cho đến khi nghe thấy tiếng động ngoài cửa thì mới giật mình như bị kéo ra khỏi không khí lễ cưới trong màn hình.
Cô vội tắt video, lắng tai nghe thêm một lúc, quả thật có người bên ngoài.
Không kịp thay đồ.
Cô vớ lấy áo khoác mỏng choàng lên rồi chạy ra mở cửa. Cửa vừa mở, đã thấy Liam và Bạch Tử Tuyển, mỗi người một bên đang dìu Giang Diệc Nhiên vào.
“Chị dâu, cậu ấy có vẻ hơi say.”
“Hôm nay vui quá, uống hơi nhiều. Buổi tối cậu ấy tự uống thêm mấy ly.”
“Chắc không sao đâu, ngủ một giấc là ổn rồi.” Bạch Tử Tuyển nói.
Hả?
Phương Hạm hoảng hốt, đôi mắt mở to kinh ngạc.
Cô sống chung với Giang Diệc Nhiên bao lâu nay, chưa từng thấy anh say.
Nói đúng hơn, cô biết anh uống được, nhưng nếu không cần thiết thì bình thường anh tuyệt đối không động đến rượu.
Vậy mà giờ đây, anh thực sự đã say. Nhìn như ngủ thiếp đi, nhưng cảm giác không giống ngủ thật sự.
“Không… không sao đâu. Phiền hai cậu giúp mình đưa anh ấy vào phòng ngủ vậy.” Phương Hạm nói.
“Được.”
Hai người đàn ông đặt Giang Diệc Nhiên lên giường trong phòng ngủ, nói vài câu khách sáo rồi rời đi.
Liam không rành tiếng, chẳng nói được gì, chỉ ra hiệu bằng tay. May mà Bạch Tử Tuyển là kiểu người hoạt bát hơn cả Giang Diệc Nhiên, nên không khí giữa ba người cũng không quá gượng gạo.
Tiễn hai phù rể xong, Phương Hạm quay lại phòng ngủ, nhìn Giang Diệc Nhiên đang nằm trên giường, bỗng thấy đau đầu.
Người này lúc này trông chẳng khác gì đống đồ ngổn ngang ngoài phòng khách, khiến cô vừa mệt vừa rối.
Phương Hạm thở dài, ngồi xuống cạnh giường, đưa tay sờ mặt anh. Người đàn ông nhíu mày, mắt vẫn nhắm nhưng khẽ cựa mình một chút.
“Sao anh lại uống nhiều như vậy?” cô hỏi.
Nhưng Giang Diệc Nhiên không trả lời, chỉ hơi động hàng mi, rên khẽ vài tiếng rồi trở mình.
Anh vẫn mặc vest, chỉ là so với ban ngày thì giờ đã có thêm một tầng mùi rượu nhàn nhạt.
Phương Hạm thở dài, chỉ còn cách giúp anh cởi giày và áo khoác, rồi lấy một tấm chăn mỏng đắp lên cho anh.
Nhìn anh mơ mơ màng màng nửa tỉnh nửa mê, cô cũng không biết phải làm sao.
Phương Hạm lấy điện thoại tra thử, thấy trên mạng nói có thể làm nước giải rượu cho anh uống, thế là cô đi vào bếp, mở tủ lạnh xem một vòng, lấy chanh và mật ong ra, đơn giản pha cho anh một ly nước chanh mật ong.
Trên mạng nói mật ong có thể thúc đẩy phân giải cồn, giúp dễ ngủ hơn.
Nhưng khi cô bưng ly nước quay lại, Giang Diệc Nhiên không rõ là đã tỉnh hay chỉ đang say rượu phát điên.
Anh nằm nghiêng nửa mắt nhắm hờ, vừa cau mày vừa gọi tên cô.
“Phương Hạm, Phương Hạm.”
“Em đây,” Phương Hạm đáp, vội vàng bước nhanh đến ngồi xuống mép giường, nhẹ giọng hỏi: “Anh có đau đầu không? Có buồn nôn không? Uống chút nước mật ong này đi.”
Ai ngờ Giang Diệc Nhiên dường như hoàn toàn không nghe cô nói gì, chỉ một mực lẩm bẩm theo ý mình.
“Lấy anh đi!” Anh bất ngờ nắm lấy tay cô nói.
Anh dùng sức khá mạnh, suýt nữa làm đổ cả ly nước chanh mật ong trong tay cô.
“Anh đang nói gì vậy chứ?”
Phương Hạm suýt nữa bật cười, nhất là khi nhìn thấy dáng vẻ lơ mơ của anh, bộ dạng nghiêm túc nói mấy lời này trông càng buồn cười.
Anh như đang cố gắng mở mắt, nhưng thực ra lại mở không nổi.
“Nhanh lên, nói là em đồng ý đi,” Giang Diệc Nhiên nói.
“Nhưng bọn mình kết hôn rồi mà,” Phương Hạm vừa trả lời vừa cảm thấy bất lực nhưng cũng mềm lòng. Cô đưa tay xoa đầu anh, mềm mại như tơ.
Giang Diệc Nhiên lúc say lại có chút ngây thơ như trẻ con.
“Ừm.”
Anh cuối cùng cũng nghe được câu trả lời khẳng định, như thể yên tâm, lại nằm xuống.
Phương Hạm vừa đưa ly nước cho anh, thì thấy anh nhắm mắt, tay phải lại bắt đầu mò loạn xung quanh. Mãi cho đến khi chạm được vào vạt áo cô thì mới chịu dừng lại: “Vợ ơi.”
“Ừ? Sao vậy?” Cô hỏi.
“Vợ ơi em có yêu anh không?” Giang Diệc Nhiên nheo mắt hỏi, giọng dính dính, không giống bình thường chút nào. Giống như chú chó con bị bỏ rơi, vừa đáng thương vừa rụt rè.
“Anh dậy uống nước mật ong đã,” Phương Hạm lại thở dài, nhắc lại lần nữa.
“Thế em có yêu anh không?” Anh vẫn cố chấp hỏi.
“Yêu yêu yêu! Được rồi được rồi. Anh uống cái này rồi đi ngủ đi. Lần sau anh còn như vậy nữa thì em mặc kệ anh luôn đó,” Phương Hạm cố ý dọa.
“Ừm.”
Không biết Giang Diệc Nhiên có nghe thấy nửa câu sau của cô không, chỉ biết rằng khi nghe được câu “yêu”, dù là thật hay nói để cho qua, anh cũng yên tâm mà nghe lời.
Anh rất ngoan ngoãn nhận lấy ly nước chanh mật ong, uống hết, rồi lại đổ người xuống gối, nhanh chóng thiếp đi.
Phương Hạm nhìn anh, không nhịn được lại thở dài.
Nói không muốn quan tâm thì dễ, nhưng lòng lại chẳng yên. Cô sợ anh cứ thế mà ngủ sẽ không được thoải mái, không nghỉ ngơi tốt.
Phương Hạm ngồi bên giường một lúc, cuối cùng vẫn giúp anh cởi nốt quần áo, đắp chăn cẩn thận.
Đợi cô rửa mặt xong quay lại phòng ngủ, Giang Diệc Nhiên đã hoàn toàn ngủ say, nằm yên tĩnh trên giường.
Đèn bên ngoài đã tắt, trong phòng chỉ còn chiếc đèn ngủ ấm áp trên đầu giường.
Ánh sáng vàng dịu tỏa ra khắp phòng, tạo nên không gian mơ màng êm đềm.
Phương Hạm kéo chăn, lên giường, đặt đầu lên gối. Khi vừa nằm xuống, cô không kìm được quay sang nhìn phía bên trái.
Giang Diệc Nhiên đang nằm rất gần cô, ở phía bên trái.
Anh thở đều đều. Khuôn mặt tuấn tú dưới ánh đèn vừa sáng vừa tối. Sóng mũi cao, góc mặt rõ nét.
Đôi mắt vốn sâu thẳm luôn mang vẻ chiếm hữu giờ đang nhắm lại, chỉ còn hàng mi dài và đôi lông mày kiếm hơi giãn ra.
Phương Hạm nhìn anh, không kiềm được vươn tay, vuốt nhẹ gương mặt anh. Đầu ngón tay chạm vào làn da lạnh mát.
Từ xương mày đến sống mũi, cuối cùng cô mới luyến tiếc rút tay về.
Không biết có phải vì cô chạm trúng làm anh thấy ngứa không, mà Giang Diệc Nhiên khẽ nhíu mày.
“Ưm.”
Anh khẽ rên lên một tiếng, khiến Phương Hạm sững lại, không dám cử động. Ngay sau đó eo cô bị kéo chặt lại, trong giây lát đã bị người đối diện ôm vào lòng.
Đầu anh kề sát bên cô. Như thể cuối cùng cũng ôm được hơi ấm quen thuộc, ngửi thấy mùi hương thân thuộc, nên mới yên tâm. Sau khi tìm được tư thế thoải mái, anh lại giãn mày mà ngủ tiếp.
Căn phòng yên tĩnh đến nỗi chỉ còn lại tiếng hít thở và nhịp tim của hai người.
Hơi ấm quấn lấy nhau.
Cô nhìn anh, khoé môi không kiềm được khẽ cong lên, bất chợt nhớ lại nhiều năm về trước, trên chuyến tàu điện ngầm về nhà.
Cậu thiếu niên cao gầy trắng trẻo nổi bật giữa đám đông, đường nét khuôn mặt góc cạnh mang theo khí chất lạnh lùng tuổi trẻ. Đến cả sự hấp dẫn cũng là vô thức.
Nhưng cô vẫn luôn nhớ rõ.
Khoảnh khắc anh quay đầu, ánh mắt xuyên qua đám người dừng lại trên cô, ánh mắt họ giao nhau.
Cô đã ngượng ngùng cúi đầu đầy lúng túng.
Mà lúc đó, cô chưa từng nghĩ, chính là người ấy, cuối cùng sẽ cùng mình đi qua cả một đời người.