9. Chương 9: Socola và giấc ngủ

Ngày Yêu Thầm Kết Thúc - Bổn La Bắc

Chương 9: Socola và giấc ngủ

Ngày Yêu Thầm Kết Thúc - Bổn La Bắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cả buổi học, Phương Hạm cứ nghĩ mãi về mấy viên kẹo bạc hà mà Giang Diệc Nhiên cho mình. Đến giờ ra chơi, cô mới lén quay người, nhét phần kẹo còn lại vào cặp.
Mở cặp ra, cô phát hiện còn có một thanh socola do Phương Vi để lại từ sáng.
Cả ngày học hành bận rộn, sáng cô vội vàng chỉ mang theo bình nước và vài cái bánh quy, quên mất thanh socola ấy.
Phương Hạm ngẫm nghĩ rồi lấy socola ra khỏi cặp.
Giang Diệc Nhiên thường ra ngoài đi dạo vào mỗi giờ giải lao.
Tiết học buổi tối có hai tiết, mỗi tiết nghỉ chỉ mười phút. Cô đã xong bài Anh, giờ làm toán. Vừa giải xong ba câu điền từ thì chuông vào lớp vang lên.
Giang Diệc Nhiên đến muộn, mãi đến khi chuông reo lần thứ ba mới quay về chỗ.
Ở trường họ, giáo viên chỉ giám sát tiết tự học đầu tiên buổi tối. Những tiết sau chủ yếu do lớp trưởng và cán sự lớp trông coi, thầy cô chỉ ghé qua thỉnh thoảng.
Không có thầy cô trực tiếp giám sát, Giang Diệc Nhiên càng thoải mái, về muộn cũng chẳng sợ bị phạt.
Cậu bước ào vào lớp, ngồi phịch xuống bên cạnh Phương Hạm.
Cô nhớ đến việc cậu đã cho mình kẹo, nghĩ bụng nên chia sớ cho cậu ít socola, vừa để đáp lễ, vừa tìm cớ trò chuyện.
Chỉ là… không biết cậu có thích socola đen không, hơi đắng một chút.
Chỉ nghĩ đến chuyện tặng socola, Phương Hạm đã phải đấu tranh tâm lý suốt hơn mười phút.
Cuối cùng, cô lấy hết can đảm khẽ chạm vào tay áo cậu.
Lúc đó Giang Diệc Nhiên đang ngả người ra sau ghế, vẻ mặt lười nhác nhưng mắt chăm chú nhìn chiếc iPad trên đùi, có vẻ đang chơi game.
Cô liếc qua, không nhận ra game gì, chỉ thấy màn hình tối sẫm, bối cảnh hơi kinh dị.
Thấy cậu chơi tập trung, cô khẽ đùa:
"Cậu ăn socola không?"
Cô vừa hỏi, vừa đưa thanh socola đã bóc sẵn một nửa lớp giấy bạc ra trước mặt.
Cô hơi ngại, vì đây là socola nguyên thanh, muốn ăn phải bẻ. Cô sợ cậu thấy phiền, dù nghe nói nhà Giang Diệc Nhiên khá giả.
Nào ngờ Giang Diệc Nhiên liếc cô rồi lại liếc thanh socola, hỏi:
"Cậu biết con gái tặng socola cho con trai nghĩa là gì không?"
"Hả?" Phương Hạm ngây người, đầu óc tạm thời trống rỗng.
Cô chỉ muốn chia sớt đồ ăn vặt, tiện thể nói chuyện. Nhưng vẻ mặt Giang Diệc Nhiên khiến cô chợt nghĩ đến chuyện tặng socola vào lễ tình nhân.
Mà rõ ràng cô không hề nghĩ đến điều đó lúc nãy.
Phương Hạm vốn nhát gan, làm gì cũng phải tính toán trước. Dù cô thích Giang Diệc Nhiên, nhưng chưa bao giờ chuẩn bị tinh thần để tỏ tình.
"Không… không phải, mình chỉ muốn chia sớt đồ ăn thôi…" cô vội giải thích.
Giang Diệc Nhiên thấy cô luống cuống, khẽ bật cười, cảm thấy thú vị khi trêu cô.
Mấy sợi tóc mái rủ xuống trán cô, làn da trắng mịn, hai má ửng hồng, cô vội phân trần mình không có ý gì.
Trước giờ hai người ít nói chuyện, cậu chỉ biết cô là "thể trạng yếu, kiểu học sinh ngoan ngoãn". Bây giờ lại phát hiện thêm: cô bạn cùng bàn này mỗi khi mở miệng là mặt đỏ.
"Trêu thôi mà, căng thẳng thế làm gì."
Cậu khẽ cười, thản nhiên lấy thanh socola, bẻ một miếng cho vào miệng.
Lúc đó, socola đã hơi tan chảy, dính vào đầu ngón tay.
"Có khăn giấy ướt không?" cậu hỏi.
Thấy cậu không chút ngần ngại, bẻ rồi ăn ngay một nửa, không hề chê bai, nỗi lo của Phương Hạm tan biến. Cô thở phào nhẹ nhõm.
"Có." cô đáp.
Cô lấy ra một gói khăn giấy ướt, đưa cho cậu.
Cô thấy cậu đơn giản lau qua tay, rồi đứng dậy đi về phía cuối lớp, vứt giấy vào thùng rác xong mới quay về.
Khoảnh khắc cô đưa khăn giấy, Phương Hạm chợt cảm thấy cậu giống như thiếu gia, mọi việc đều có người phục vụ.
Chỉ là… gương mặt ấy đúng là khiến người ta không thể không cảm thấy cao quý, không tì vết.
Cô vốn biết nhà Giang Diệc Nhiên khá giả, nhưng dù không biết điều đó, chỉ nhìn khuôn mặt cậu cũng không thể tưởng tượng cậu xuất thân bình thường.
Xong việc chia socola, Phương Hạm yên tâm làm bài tập.
Cô làm toán gần nửa tiếng mới xong.
Khi thu xếp bài, cô không kìm được liếc nhìn sang bên cạnh: không biết từ lúc nào Giang Diệc Nhiên đã gục xuống bàn ngủ.
Cậu gối đầu lên cánh tay, mặt úp xuống, ngủ rất yên tĩnh. Không rõ là ngủ thật hay giả vờ.
Tóc cậu đen bóng và dày, trông cứng cáp, có vẻ rất… muốn sờ thử.
Phương Hạm lén nhìn mấy lần, phải cố gắng lắm mới kìm được cơn muốn giơ tay xoa đầu cậu.
Không hiểu sao, khi Giang Diệc Nhiên yên tĩnh lại, cảm giác về cậu hoàn toàn khác. Như thể ngôi sao xa vời kia đột nhiên rơi ngay bên cạnh mình, mang đến một ảo giác mơ hồ:
Biết đâu, chỉ trong khoảnh khắc nào đó, ngôi sao ấy từng thật sự thuộc về cô.
Phương Hạm làm xong bài, ngẩng nhìn đồng hồ. Còn mười phút nữa tan học.
Giang Diệc Nhiên bên cạnh vẫn ngủ, hoàn toàn không tỉnh.
Cô lấy sách mới ra ôn lại. Lúc ấy, Giang Diệc Nhiên bỗng dịch ghế về phía trước, tiếp tục gục đầu ngủ.
Chân ghế ma sát sàn, phát ra tiếng kéo rõ.
Cô quay sang nhìn, thấy áo khoác cậu treo lưng ghế bị rơi xuống đất.
Phương Hạm khựng lại, thấy cậu vẫn chẳng phản ứng, đành khẽ thở dài, cúi người nhặt áo lên, phủi bụi rồi treo lại.
Cô không hiểu sao Giang Diệc Nhiên ngủ say đến vậy, dù xung quanh ồn ào cũng chẳng tỉnh.
Khi chuông tan học sắp reo, lớp trở nên ồn ào.
Mọi người bắt đầu thu dọn đồ, ghé tai nhau nói chuyện, tiếng ghế kéo vang khắp nơi.
Phương Hạm bối rối không biết có nên gọi cậu dậy. Lại sợ không ai gọi.
Đúng lúc đó, chuông tan học vang lên.
Cô nghĩ ngợi, cuối cùng quyết định nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay chọc chọc vào cánh tay cậu. Cảm giác từ đầu ngón tay mềm mềm, ấm áp.
Giang Diệc Nhiên tỉnh dậy, ngẩng đầu lên một chút, mắt vẫn chưa mở hẳn, lông mi dài xòe như cánh quạt, rất đẹp.
"Sắp tan học rồi." Phương Hạm nói.
"Ừ." Cậu khẽ đáp, ngồi thẳng dậy.
Vừa ngủ dậy, dáng vẻ cậu còn lơ mơ. Thiếu đi vẻ kiêu ngạo hay lười nhác thường ngày, bỗng mang nét gì đó mềm mại dễ gần.
Nhưng khi Phương Hạm còn đang nhìn vào đôi mắt Giang Diệc Nhiên, Dương Thư Tuyết đột nhiên bước tới.
"Tan học rồi, đi thôi."
"À đúng rồi, cho mình mượn tờ đề toán chép chút nha, mình lười làm quá."
Tiếng chuông vừa reo, lớp học ồn ào hẳn. Tiếng nam nữ trò chuyện, tiếng ghế kéo loạt xoạt vang khắp nơi.
"À, được." Phương Hạm vội đáp.
Dương Thư Tuyết vừa đến, cô liền thu ánh nhìn, giả vờ bình tĩnh.
Cô nhanh chóng tìm tờ đề toán đưa cho bạn.
Dù trước đó Dương Thư Tuyết nói cô ấy thích Giang Diệc Nhiên, còn cô thì phủ nhận… nhưng trong lòng vẫn thấy áy náy.
Phương Hạm hấp tấp nhét sách vở vào cặp, đứng dậy rời lớp.
Cô không dám quay đầu nhìn Giang Diệc Nhiên, sợ Dương Thư Tuyết phát hiện lại nói cô thích cậu.
Thật xấu hổ biết bao.
Ra khỏi trường, Phương Hạm tạm biệt Dương Thư Tuyết, một mình bước về hướng ga tàu điện ngầm.
Cô lấy điện thoại, trên màn hình hiện tin nhắn của Phương Vi:
"Buổi tối em đi tàu điện ngầm về à? Tối nay chị không bận gì, hay là chị tới đón em nhé?"
Phương Hạm vội nhắn lại: "Không cần đâu, em đang tới ga rồi."
"Vậy cũng được." Người đó trả lời.
Cô cất điện thoại, tiếp tục bước về hướng cửa ga. Cô cố ý đi chậm, hy vọng Giang Diệc Nhiên sẽ đuổi kịp, hai người cùng về bằng chuyến tàu đó.
Nhưng đến khi cô quẹt thẻ sinh viên vào cổng, vẫn không thấy bóng dáng cậu đâu.
Chuyến tàu vừa đến. Nhưng cô không lên, trong lòng có chút hy vọng mong chờ, muốn chờ thêm chút nữa.
Dù chính cô cũng không biết liệu Giang Diệc Nhiên có đến không, vì cô còn chẳng rõ nhà cậu ấy ở đâu.
Giang Diệc Nhiên là kiểu người có nhiều bạn, hay ra ngoài chơi. Cô cũng không chắc tối qua cậu về nhà hay đi đâu.
Biết đâu hôm qua chỉ là ngoại lệ, sau này cậu sẽ không còn đi chuyến tàu này nữa?
Nghĩ vậy, Phương Hạm cảm thấy có chút tiếc nuối.
Trên màn hình ga tàu hiện thông báo: chuyến tiếp theo sau 6 phút. Cô thầm nhủ, nếu trong vòng 6 phút này Giang Diệc Nhiên không xuất hiện, cô sẽ không đợi nữa.
Đúng lúc ấy, phía trước có anh cảnh sát đặc nhiệm dắt chú chó nghiệp vụ đến, đang chờ tàu.
Chú chó chăn cừu Đức trưởng thành, thân hình vạm vỡ, bộ lông dày mượt. Trên người mặc áo gi-lê tác chiến màu đen, trông vừa ngầu vừa khí thế. Cái đuôi lúc nào cũng phe phẩy.
Phương Hạm rất thích động vật, nên ánh mắt không rời khỏi chú chó.
Cô đang ngắm nhìn thì bỗng nghe tiếng nói trong trẻo, quen thuộc:
"Cậu vẫn chưa về à?"
Cô quay đầu lại. Không biết từ lúc nào Giang Diệc Nhiên đã xuất hiện, đứng ngay cạnh cô.
Cô lúc đó đang ngồi, cậu đứng. Giang Diệc Nhiên cao hơn người thường, cô phải ngửa cổ mới nhìn thấy mặt cậu.
"Không… Mình vừa đi mua ít đồ thôi." Cô nói bừa.
Phương Hạm thật không ngờ cậu lại đột ngột xuất hiện trước khi tàu đến.
Cô đã chuẩn bị tinh thần về một mình, vậy mà cậu vừa hỏi vậy, khiến cô không kịp phản ứng.
May mà Giang Diệc Nhiên không nghi ngờ, cũng không hỏi thêm.
Đúng lúc đó, tàu điện ngầm đến.
Trong sự hỗn loạn, cậu thiếu niên lập tức bước vào. Phương Hạm cũng nhanh chóng đứng dậy, bước theo sau.
Tim cô đập loạn nhịp, bước chân rón rén theo sau.
Hôm nay tàu khá đông. Khi cô bước vào, trong khoang chỉ còn đúng một chỗ trống.
Giang Diệc Nhiên cao ráo, vừa đi tới liền đứng chắn ngay trước chỗ trống đó, che mất tầm nhìn của những người khác.
Phương Hạm tưởng cậu sẽ ngồi xuống, nhưng không ngờ Giang Diệc Nhiên vừa quay đầu nhìn cô, vừa hơi nghiêng đầu về phía chỗ trống.
Cậu không nói gì, nhưng cô hiểu ngay ý cậu: "Chỗ này, để cậu ngồi."
Đầu óc Phương Hạm bỗng trống rỗng, ngây ngốc đi ngang qua cậu rồi ngồi xuống.
Tàu điện ngầm vang vài tiếng báo hiệu, cửa đóng lại, bắt đầu lăn bánh.
Phương Hạm ngồi rất ngay ngắn, lưng thẳng tắp như lính.
Cô hồi hộp đến mức nghẹt thở, trong khi Giang Diệc Nhiên đứng bên cạnh lại bình tĩnh như không, mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào.
Cậu đứng bên cô, hơi cúi đầu xuống, một tay bám vào tay vịn phía trên, lơ đãng lướt điện thoại.
Giang Diệc Nhiên có làn da trắng, ngũ quan nổi bật. Ở bất cứ đâu cũng là người thu hút ánh nhìn nhất.
Dù Phương Hạm biết cậu chỉ vì phép lịch sự mới nhường chỗ, nhưng cô vẫn không kìm được trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.