Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy
Chương 2: Bị Ruồng Bỏ
Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngay khi Tùy Thất vắt óc nghĩ ra cách đối phó, cư dân mạng tinh tế đang xem livestream bỗng dưng ồn ào bàn tán sôi nổi về cảnh tượng vừa xảy ra.
【Đáng đời! Cô ta độc ác quá, không ngờ lại định hại chị gái kia vào phi thuyền.】
【Cô gái này là ai vậy, ông muốn lần theo dây chuyền mạng chửi cô ấy cho thỏa.】
【Tùy Thất, sinh viên năm ba Học viện Mobius, nổi tiếng là kẻ độc ác. Cô ta đơn phương theo đuổi hot boy Lâm Phong, xúi giục người khác bắt nạt bạn gái của anh ấy là Lục Nhung, theo dõi, xâm phạm đời tư của người khác không từ thủ đoạn.】
【Danh tiếng của cô ấy tệ hại đến mức học sinh các trường khác chửi xong đều bảo: học cùng trường với Tùy Thất, thế mà vẫn có thể là người tốt sao?】
【Mẹ nó, tụi bắt nạt chó má đáng chết, trò chơi này có cô ấy tôi sẽ không xem nữa.】
【Đúng rồi, tôi muốn tag công ty chủ quản yêu cầu cô ấy rút khỏi cuộc thi.】
【Rút lui cái gì, nên thả loại người thế này đến tinh cầu hoang dã chịu khổ đi.】
【+1, nhưng loại tiểu thư quý tộc như cô ta, nhất định sống không quá một ngày, cứ ngồi chờ cô ấy khóc lóc xin rút lui.】
【Đồng ý, nếu cô ta sống đến lúc vượt ải, mị trồng cây chuối ăn phân.】
【Người trên, tôi chụp màn hình làm bằng chứng đây.】
【Không cần thiết, tin đồn lẫn lộn, cô Tùy Thất kia cũng chưa chắc đã xấu như vậy.】
【Vậy chúc mọi người gặp được bạn học như Tùy Thất nhé.】
【Như trên.】
【Như trên.】
……
Hoàn toàn không biết mình đang bị cư dân mạng tinh tế kêu gọi tẩy chay, sau khi gắng hết sức vùng vẫy, cuối cùng Tùy Thất cũng thoát được, phù ra một tiếng rắm vang động.
Cô gắng sức duỗi thẳng cánh tay chống người dậy, xoay người, đảm bảo m.ô.n.g nhắm thẳng vào gương mặt tuấn tú của Lâm Phong, "Phẹt ——" một tiếng, xả ra một tràng rắm khiến không khí trở nên ấm áp sảng khoái.
"Xin lỗi nhé, hot boy Lâm, đây là đòn tấn công hiệu quả nhất tôi có thể nghĩ ra được."
Lâm Phong chỉ cảm thấy tóc mái trước trán bị thổi bay trong nháy mắt, ngay sau đó một luồng khí nóng xộc vào mặt, anh buông tay theo bản năng, loạng choạng lùi lại nửa bước.
Lục Nhung và anh em Giang gia: ╭(°A°`)╮
Cuối cùng cũng được giải thoát, Tùy Thất thở phào nhẹ nhõm, cô chống tay xuống đất, chậm rãi ngồi xuống, mệt mỏi nhắm đôi mắt đau nhức lại.
Lâm Phong xuất thân ưu tú, chưa từng bị ai đối xử thô tục như vậy.
Bàn tay run rẩy của anh đặt lên phía trên mái tóc bị xì hơi khiến nó dựng đứng, muốn chạm vào lại không dám, khó tin hỏi: "Vừa nãy, đó là r-rắm sao?"
Lục Nhung lắc đầu như trống bỏi: "Rắm gì chứ, bọn mình không thấy gì hết, chỉ là gió thổi qua thôi."
Cô dùng khuỷu tay huých mạnh vào anh em Giang gia đang ngây người.
Hai người đồng thanh nói: "Đúng vậy, tuyệt đối không phải rắm."
Tuy nhiên, Lâm Phong lại không hề được an ủi, anh vừa xấu hổ vừa tức giận, mặt đỏ bừng nổi giận mắng Tùy Thất: "Tùy Thất, cô đúng là vô liêm sỉ!"
Tùy Thất mở to mắt, rụt rè gật đầu: "Cảm ơn đã khen ngợi."
"Ai mẹ nó khen cô hả!" Lâm Phong tức đến mức văng tục.
Gân xanh trên trán anh nổi lên, các khớp ngón tay kêu răng rắc: "Không ngờ lại dám xì hơi vào mặt tôi, cô c.h.ế.t chắc rồi."
"Bình tĩnh." Tùy Thất chậm rãi ngồi dậy.
"Đó không phải rắm." Cô giơ ngón trỏ tay phải lên, lắc lư trái phải: "Không có mùi rắm mà, chỉ là không khí ấm hơn một chút thôi."
Lâm Phong cười gằn: "Vậy cô qua đây, để tôi cũng xì vài luồng 'khí' vào mặt cô xem thế nào."
Tùy Thất không chút do dự nói: "Tôi từ chối."
Lâm Phong đang định mắng chửi, lại thấy Tùy Thất đứng dậy lùi về sau, nhíu mày nhìn anh ta: "Không ngờ trên răng anh lại dính rau."
Hai tay làm động tác trái tim tan vỡ, Tùy Thất lịch sự mỉm cười: "Xin lỗi, hết hứng rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
...
"Cô, cô, cô..." Mặt Lâm Phong xanh mét, nhưng một lúc lâu sau vẫn chẳng thốt nên lời.
Giang Ninh bên cạnh anh thấy vậy không đành lòng, bước lên nói: "Răng dính rau thì có làm sao chứ, cả tinh tế có chưa đến 1% số người đủ khả năng ăn rau tươi, người nghèo hoàn toàn... Ưm!"
Cô ta còn chưa nói xong, Lục Nhung đã kịp thời ngăn cản: "A Ninh, đây là phát sóng trực tiếp!"
Giang Ninh cũng nhận ra bản thân lỡ lời, hoảng hốt bịt miệng lại.
"Ồ, vậy thì cha mẹ của các người trâu bò thật đấy."
"Còn anh." Tùy Thất đánh giá Lâm Phong từ trên xuống dưới một lượt, lắc đầu: "Tầm thường."
Giang Ninh lắp bắp chữa cháy theo lời của Tùy Thất: "Đ-đúng vậy, chúng tôi thực sự rất bình thường, vô cùng bình thường thôi, giống như tất cả mọi người."
Nhưng muộn rồi, cư dân mạng tinh tế nháo nhào bắt đầu mỉa mai:
【Bà chính là 99% những người không đủ khả năng ăn rau tươi kia đây, ha ha ha.】
【Chị gái xì hơi chạm đến trái tim của mị rồi, nhấn theo dõi ủng hộ một cái.】
【Chị gái xì hơi ý chỉ cái người tên Tùy Thất độc ác kia sao?】
【Ừa, mị thấy chị ấy đánh rắm tự cứu mình, thông minh vãi chưởng, chị ấy xứng đáng với danh hiệu này.】
【Làm sao biệt danh này lại thuận miệng đến lạ nhỉ?】
【Là một phần của 99%, tôi cũng nhấn theo dõi một cái.】
【99% âm thầm vỡ trận khi phải uống dung dịch dinh dưỡng vị cống rãnh.】
Ai yêu thích mình thì ghé qua nhà Thu Hút Cừu Hận trên Monkeyd để theo dõi những chương tiếp theo nhaa :3333
【Xem bọn họ chán quá, tui đi xem Liên Quyết đây, đẹp trai đến mức chân tui nhũn ra rồi.】
【Liên Quyết là ai?】
【Cậu cắt mạng bao lâu rồi thế? Đến Liên Thần mà cũng không biết ư, anh ấy là quán quân mùa trước, tóc bạc mắt xanh, thực lực và vẻ đẹp đều có, đầu tư không lỗ!】
【Vậy tôi cũng phải đi xem mới được.】
【Đằng trước đợi tôi với.】
……
Lâm Phong tức đến mức giọng cũng lạc đi: "Tôi tầm thường? Tôi tầm thường như vậy, cô có giỏi thì đừng mặt dày bám theo tôi nữa."
"Được thôi." Tùy Thất lập tức đáp lời: "Sau này tôi tuyệt đối sẽ không quấy rầy anh nữa, gặp mặt sẽ xem như người lạ."
Lâm Phong nghiến răng nghiến lợi: "Tốt nhất là cô nói được làm được đấy."
Tùy Thất cười đáp: "Cái này không cần anh bận tâm, tôi sẽ chịu trách nhiệm với những gì mình nói."
Nói xong, cô lập tức hủy chế độ tạo nhóm với Lâm Phong trên quang não.
Lâm Phong khẽ hừ một tiếng: "Những người được hệ thống sắp xếp ngẫu nhiên đều là những người không được người khác cần, tạo nhóm với bọn họ, chỉ có con đường chết."
Ba năm trước, 【Mạt thế: Chiến tranh sinh tồn trên tinh cầu hoang dã】 bất ngờ xuất hiện, cư dân mạng toàn tinh tế đổ xô đến đăng ký, số người đăng ký lên đến 260 triệu, nhưng do giới hạn về kỹ thuật, cuối cùng chỉ chọn ra 20 triệu người tham gia trò chơi.
Thời điểm đó trò chơi này không có bất kỳ quy tắc nào, chỉ có một tôn chỉ duy nhất —— Sinh tồn là trên hết.
Phía chủ quản nghĩ: Đã dám đến, chắc chắn không sợ chết.
Người chơi cho rằng: Đã dám mở, chắc chắn sẽ bao sống.
Kết quả dẫn đến gần ba mươi ngàn người chơi c.h.ế.t ngoài ý muốn, trò chơi cũng bị cưỡng chế ngừng phát sóng sau khi kết thúc trường đấu thứ ba, bị ra lệnh chỉnh sửa.
Mà lần này công ty trò chơi trên cơ sở tôn chỉ vốn có, thêm và chỉ thêm một quy tắc: Cấm g.i.ế.c hại người chơi khác.
Số lượng người chơi mùa thứ hai tăng lên 50 triệu, trước khi tiến vào phi thuyền tinh tế, tất cả đều ký vào thỏa thuận miễn trừ trách nhiệm, tự chịu trách nhiệm sống chết.
Sau khi trò chơi bắt đầu, mặc dù có hàng chục tàu y tế luôn túc trực trên không trung tinh cầu hoang dã, nhưng tai nạn vĩnh viễn khó lường.