28. Chương 28: Cái Lạnh Ác Nghiệt

Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

6 giờ 30 phút sáng, những bông tuyết trắng tinh rơi lặng lẽ từ màn đêm xám xanh, dần dà dày đặc như hạt muối, rồi lớn dần như lông ngỗng rơi xuống.
Nhiệt độ giảm đột ngột xuống âm 20 độ.
Toàn bộ Tinh cầu Sa Nham chìm trong một tấm màn tuyết trắng xóa khổng lồ.
...
Thẩm Úc đang tập trung giữ lửa, đột nhiên cảm thấy lưng mình như đang ở trong hầm băng, hơi lạnh buốt từ lòng bàn chân lan nhanh ra khắp người, chỗ nối giữa chân giả và đùi nhói lên đau nhức.
Nếu các bạn thích phong cách dịch truyện của mình, hãy ghé qua Thu Hút Cừu Hận trên Monkeyd để theo dõi những chương tiếp theo nhé :3333
Cậu siết chặt chỗ đau, không thể kiểm soát được cơn run rẩy.
Thẩm Úc lập tức nhận ra nhiệt độ đã hạ xuống: "Phải nhanh gọi ba người kia dậy thôi."
Khi ngủ, khả năng điều chỉnh nhiệt độ cơ thể của con người sẽ giảm sút, nhiệt lượng cũng bị thất thoát nhanh hơn.
Ngủ trong bộ quần áo mỏng manh giữa cái lạnh này, nếu không được gọi dậy, ba người họ sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
"Chị Tùy, Muội Bảo, mau tỉnh dậy."
"Tả Thần, đừng ngủ nữa."
Tùy Thất vừa mở mắt đã cảm thấy lạnh thấu xương, vội vàng mở bản dự báo thời tiết xem:
Nhiệt độ hôm nay: -23°C — -16°C, tuyết lớn.
Nhiệt độ ngày mai: -28°C — -21°C, tuyết lớn.
Tả Thần vừa tỉnh ra đã lạnh đến mức nói lắp bắp: "Sao đột nhiên lại lạnh thế này?"
Muội Bảo cũng co ro run lẩy bẩy trong chăn.
Tùy Thất lấy từ Kho Hàng Tuỳ Thân ra đồ lót len, áo len, tất lót lông, ủng lót lông và áo lông vũ.
"Thay quần áo trước đã."
Tả Thần và Thẩm Úc kéo chăn lên, để Tùy Thất và Muội Bảo đứng phía sau thay đồ, rồi hai người mới quay lưng lại, đứng bên đống lửa thay quần áo dày.
Bốn người đội Trốn Khỏi thoát khỏi cảnh quần áo đơn chiếc, mặc vào những chiếc áo lông vũ ấm áp.
Tùy Thất lại đến bên Thẩm Úc, đưa cho cậu xem danh mục thuốc men khiến người ta rối mắt: "Xem cần những loại thuốc nào đi, tôi để vào mục công cộng."
Thẩm Úc chọn một chai thuốc xịt giảm đau và một tuýp gel làm dịu.
Cô trực tiếp thả vào mục công cộng mười chai thuốc xịt giảm đau và sáu tuýp gel làm dịu.
"Thẩm Úc, để tôi bôi thuốc cho cậu." Tả Thần tự giác lấy thuốc ra, thành thạo xắn ống quần Thẩm Úc lên, xịt thuốc, bôi gel.
Tùy Thất kéo khóa áo lông vũ lên hết cỡ, vừa nói vừa đi ra ngoài: "Tôi đi xem đám người Liên Quyết đã tỉnh chưa."
Vừa đến cửa đã ngửi thấy mùi linh sam thoang thoảng, Tùy Thất dừng bước, Liên Quyết cũng vừa rẽ vào từ cửa.
Anh rõ ràng sững người, sau khi đối mặt với Tùy Thất hai giây, mới giải thích đơn giản: "Tuyết rơi rồi, định gọi mọi người dậy."
"Cảm ơn nhé, đội trưởng Liên." Tùy Thất cười cảm ơn, đi đến bên cửa sổ xem xét tình hình.
Tuyết to như bông bay lả tả, trên mặt đất đã phủ một lớp tuyết dày, những đỉnh núi sa thạch phía xa đều bị nền tuyết trắng bao phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn]
Giữa trời đất không còn thấy được chút xanh đỏ nào của Tinh cầu Sa Nham, trước mặt chỉ còn lại một màu trắng xóa mênh mông.
Cô đang định quay về phòng ngủ nhỏ, khóe mắt liếc thấy ba người Bùi Dực đang co ro trong góc tường.
Ba người bọn họ đắp chung một chiếc áo lông vũ, người nào người nấy đều lạnh đến mức môi tái mét, chen chúc sát nhau run lẩy bẩy.
Bùi Dực ngất xỉu tối qua đã tỉnh lại, nhưng rất nhanh lại sắp bị lạnh cóng đến ngất đi lần nữa.
Tùy Thất lại nhìn sang Liên Quyết vẫn mặc chiếc áo khoác gió và quần túi hộp mỏng manh, vẻ mặt bình thản, dường như không hề cảm thấy lạnh chút nào, nhưng đuôi tóc màu bạc rũ trên vai lại khẽ run rẩy.
Tùy Thất: "…"
"Chị Tùy!" Tả Thần ló đầu ra từ cửa phòng ngủ, đang vẫy tay với cô: "Mau vào đây sưởi ấm đi."
Bùi Dực đã bị lạnh đến mức mơ hồ lập tức tỉnh táo: "Lửa! Lửa ở đâu?"
Tả Thần nghe tiếng quay đầu lại, thấy dáng vẻ run bần bật của bọn họ, không khỏi có chút đồng cảm: "Thảm quá đi."
Tóc trên vai Liên Quyết càng run mạnh hơn.
Tùy Thất đút hai tay vào túi, ngước mắt nhìn anh: "Nếu anh không phiền, cùng sưởi ấm một lát nhé."
Liên Quyết đã lạnh cóng đến tê liệt không từ chối: "Cảm ơn."
Thế là, căn phòng ngủ nhỏ chật hẹp được bảy người sáng lấp lánh chiếu sáng như ban ngày, Bùi Dực không có tấm thẻ nào kẹp ở giữa, trông vô cùng ảm đạm.
Tùy Thất thêm một ít củi vào đống lửa, làm cho lửa cháy to hơn.
Trong lòng Tân Dặc vốn còn có chút khó chịu, việc bị một cô nhóc đánh đến không đứng dậy nổi, thật sự vô cùng mất mặt.
Nhưng khi ngồi trước đống lửa ấm áp, sự khó chịu trong lòng cô ta lập tức biến mất.
Mấy thứ như thể diện, lúc cần vứt thì phải vứt.
Con người vẫn nên học cách buông tha cho bản thân, tận hưởng hiện tại thì hơn.
Bùi Dực lại cảm động không thôi, hai mắt rưng rưng đưa tay ra sưởi ấm: "Bụi cây chúng tôi nhặt về nhóm lửa vừa mới dùng hết hôm qua, hôm nay lại có bão tuyết, tôi còn tưởng mình sắp chết cóng rồi chứ."
"Cảm ơn mọi người đã cứu chúng tôi một mạng."
"Không cần khách sáo như vậy đâu." Tùy Thất sửa lại bím tóc bị bung của Muội Bảo, mỉm cười đáp: "Trả chút phí sưởi ấm là được rồi."
"Hả?"
"Được." Bùi Dực còn đang ngẩn người, Liên Quyết đã đồng ý.
So với việc đơn phương nhận lòng tốt của người khác, anh càng có xu hướng trao đổi lợi ích đôi bên cùng có lợi hơn.
Đơn giản hiệu quả, không có nỗi lo về sau.
"Cho mỗi người các người năm mươi nghìn tinh tế tệ, sau khi trò chơi kết thúc sẽ đổi."
Không hổ là con trai độc đinh của gia tộc giàu có, ra tay thật hào phóng.
"Được." Tùy Thất lập tức gật đầu đồng ý.
Sau đó lại nghĩ đến bốn người đội Trốn Khỏi người nào cũng thiếu tiền, cô che miệng nhỏ giọng bàn bạc với đồng đội một lúc, quyết định bán thêm một ít quần áo cho đội Săn Lùng Hoang Dã.