32. Cơn gió nguy hiểm

Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Muội Bảo lon ton chạy qua, lột sạch quần áo cô gái.
Người chơi cao gầy vẫn còn chút tỉnh táo: "!"
"Đừng ngại ngần thế." Tùy Thất gạt bàn tay đang nắm cổ áo của cô gái ra: "Tôi chỉ nhắm mắt lột là xong."
"Cô, cô…" Cô gái chưa kịp nói hết câu, đã bị lột sạch quần áo, nằm trần truồng trên tuyết, bất tỉnh hoàn toàn.
Phi thuyền y tế nhanh chóng đưa hai người đi.
Tả Thần cầm cung tên, Thẩm Úc cầm thanh đao lớn, lần lượt đưa cho Tùy Thất.
Nếu mọi người thích phong cách dịch truyện này, có thể ghé qua Thu Hút Cừu Hận trên Monkeyd để theo dõi những chương tiếp theo nhaa :3333
Cô cất hết chiến lợi phẩm vào Kho Hàng Tùy Thân, bốn người tiếp tục tiến về phía ngọn núi cao chót vót ở phía xa.
Gió lạnh ngày càng mạnh, bốn người loạng choạng, suýt nữa Muội Bảo bị thổi bay đi.
Tùy Thất quyết định lấy một sợi dây thừng ni lông dài mười lăm mét, quấn quanh eo mỗi người vài vòng, buộc chặt họ lại với nhau.
Họ di chuyển liên tục nửa tiếng, cuối cùng ngọn núi sa thạch phủ đầy tuyết cũng hiện ra trước mắt.
Bốn người đội Trốn Khỏi bước đi, thỉnh thoảng ngẩng đầu tìm kiếm hang động sa thạch, nhưng chỉ thấy toàn màu trắng xóa.
"Còn hơi xa." Thẩm Úc nheo mắt quan sát vách núi: "Nhìn không rõ lắm…"
Thẩm Úc đang nói chuyện, đột nhiên mặt đất dưới chân biến mất, cậu ta mất thăng bằng, không kiểm soát được trượt nhanh xuống dốc tuyết thẳng đứng.
Ba người Tùy Thất đang chăm chú nghe Thẩm Úc nói chuyện chưa kịp phản ứng, đã bị sợi dây thừng ni lông kéo theo cùng trượt xuống.
Cuối con dốc phủ đầy tuyết dài hàng nghìn mét, là một vách đá sâu không thấy đáy.
...
Bốn người đội Trốn Khỏi trượt xuống với tốc độ hơn một trăm mét mỗi giây, tuyết bay tung tóe xung quanh.
Mười mấy giây nữa bọn họ sẽ rơi khỏi vách đá, nếu muốn sống sót, phải nhanh chóng dừng lại.
Tùy Thất lập tức điều chỉnh tư thế, hét lên: "Nằm sấp xuống tuyết, tay chân dùng sức bám vào tuyết!"
Thẩm Úc, Tả Thần và Muội Bảo hành động ngay lập tức.
"Lấy vũ khí ra cắm vào tuyết để dừng lại!" Cô lấy Lang Nha Bổng ra, những chiếc đinh dài cứng cáp cọ vào vách sa thạch dưới lớp tuyết, phát ra tiếng kêu chói tai.
Tùy Thất nói nhanh, nhắc nhở: "Chú ý né đá!"
Trong quá trình trượt xuống với tốc độ cao, nếu va vào vách sa thạch nhô ra, rất có thể sẽ c.h.ế.t ngay tại chỗ.
"A!" Lời vừa dứt, Tùy Thất lập tức nghe thấy một tiếng kêu đau, ngay sau đó m.á.u tươi ấm nóng bắn lên mu bàn tay cô.
Trên nền tuyết trắng tinh, một vệt m.á.u ngoằn ngoèo chói mắt hiện ra.
Suy nghĩ của cô trống rỗng trong giây lát.
Chiếc xẻng trong tay Muội Bảo vững vàng cắm vào khe đá, cuối cùng đà trượt của bốn người cũng dừng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn]
Toàn bộ cơ thể của ba người Thẩm Úc, Tả Thần và Tùy Thất đã rơi khỏi vách đá, chỉ có Muội Bảo vừa hay dừng lại ở mép vực.
Nhịp tim đập nhanh như trống của Tùy Thất cuối cùng cũng dịu lại.
Trên vách đá chỉ có một lớp tuyết mỏng, sau khi cô tìm được điểm tựa ổn định, nhanh chóng cúi đầu kiểm tra tình hình của Tả Thần và Thẩm Úc.
Tả Thần đưa tay lau vết m.á.u loang lổ trên nửa mặt phải… tất cả đều là m.á.u của Thẩm Úc.
Anh ta run giọng hỏi một câu: "Thẩm Úc, còn sống không?"
Hai người bọn họ gần như vai kề vai cùng trượt xuống, lúc Thẩm Úc bị thương, gió lạnh mang theo m.á.u tươi táp vào mặt anh ta.
Tả Thần không thấy rõ rốt cuộc Thẩm Úc bị thương ở đâu, chỉ biết cậu ta chảy rất nhiều máu.
Lúc này Thẩm Úc đang treo lơ lửng ở vị trí thấp nhất đã nói không nên lời, sắc mặt trắng bệch như giấy, cố gắng lắm mới không bị đau đến ngất đi.
Toàn bộ cánh tay trái cậu ta bị những khối đá nhọn nhô ra cứa mạnh, ngay cả lòng bàn tay cũng không may mắn thoát khỏi.
Áo lông vũ bên trong cánh tay Thẩm Úc, từ cổ tay đến vai đều bị cứa rách, những sợi lông vũ màu trắng bị nhuộm thành màu đỏ rực kinh hoàng.
Máu tươi nhỏ xuống vực sâu dưới chân dọc theo đầu ngón tay cậu ta.
Tả Thần bắt chước Tùy Thất bám vào vách đá chống đỡ, sau đó kéo dây thừng ni lông quấn quanh eo Thẩm Úc, khó khăn chậm rãi cõng cậu ta lên lưng.
Sau khi cảm nhận được hơi nóng phả ra từ mũi cậu ta, thần kinh căng thẳng của Tả Thần mới thả lỏng: "Không c.h.ế.t là tốt rồi."
"Hình như vừa rồi tôi có thấy…" Thẩm Úc khẽ thở dốc, mới yếu ớt nói: "Trên vách đá có một hang động sa thạch."
Tả Thần nhịn không được bật cười: "Phục cậu thật, mắt tinh thật đấy."
Anh ta ngẩng đầu truyền tin cho Tùy Thất: "Chị Tùy, Thẩm Úc nói cậu ta thấy một hang động sa thạch."
Tùy Thất chân thành khen ngợi: "Không hổ là cậu Thẩm của tôi."
"Chúng ta lên trước đã, lát nữa xuống tìm sau."
Cô chỉ cách đỉnh vách đá hơn một mét, rất nhanh đã leo lên được, sau đó lại hợp sức với Muội Bảo kéo Tả Thần và Thẩm Úc lên.
Bốn người thoát c.h.ế.t trong gang tấc, nhưng chưa kịp bình tĩnh lại, giá trị sinh mệnh của Thẩm Úc đã giảm xuống 55, hơn nữa vẫn đang tiếp tục giảm.
Tùy Thất lấy d.a.o gấp ra, dứt khoát cắt rách áo trên tay trái của Thẩm Úc, một vết thương dài hẹp nham nhở kéo dài từ hõm vai đến lòng bàn tay hiện ra.
Do tốc độ trượt xuống cực kỳ nhanh, những khối đá sắc nhọn trên dốc tuyết giống như một lưỡi d.a.o sắc bén, cắt rách da và cơ bắp trên tay trái của Thẩm Úc, da thịt ở vết thương bung bét, m.á.u tươi không ngừng rỉ ra nhuộm đỏ tuyết.
Điều đáng mừng là, không tổn thương đến xương cốt.
Tả Thần dùng dung dịch rửa vết thương rửa sạch vết thương cho Thẩm Úc, Muội Bảo cầm chai xịt phục hồi vết thương, cẩn thận xịt lên vết thương của cậu ta.
Nhỏ giọng an ủi: "Anh Thẩm, cái này có thể giảm đau đấy, anh cố gắng thêm chút nữa, sẽ không đau nữa đâu."
Tùy Thất thì phụ trách bôi gel làm lành vết thương nhanh cho Thẩm Úc, hai tiếng sau, miệng vết thương sẽ đóng vảy.